Sư Muội Dùng Đan Lô Nấu Cháo Trắng Khiến Tông Môn Cách Vách Thèm Đến Phát Khóc - Chương 507

Cập nhật lúc: 2026-04-01 02:13:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiếu niên xoa xoa mặt, cách cả một thế giới động vật gọi Tề Bất Ly: “Bên ngươi thế nào? An ?”

Tề Bất Ly cũng gọi : “Cũng tạm.”

Từ góc của Lê Dạng, hai giống như Ngưu Lang Chức Nữ Vương Mẫu nương nương cưỡng ép chia cắt, chỉ thể giao tiếp cách bờ.

Lê Dạng: “...”

yêu thú cùng trở về sào huyệt cũ, Ám Hắc Ma Uyên chỉ cảm thấy những năng lực sử dụng trong cơ thể đang cuồn cuộn ngừng trở về.

Hắn thậm chí chút ngơ ngác: “Ý gì đây? Các ngươi thắng đến ?”

Hắn cảm thấy trở nên mạnh mẽ hơn.

Có một luồng sức mạnh lớn từ lòng bàn chân trào lên đỉnh đầu.

Ám Hắc Ma Uyên nhướng mày: “Các ngươi cũng bụng phết đấy.”

Vừa đắc ý vài giây, liền nổi nữa.

Nên hình dung thế nào nhỉ?

Giống như ăn quá nhiều, thức ăn mắc kẹt ở cổ họng, những thức ăn đều là đồ sống, còn thể nhảy nhót tưng bừng, một cảm giác ngứa ngáy cào cổ họng, nôn nôn , nuốt nuốt trôi.

Lê Dạng vẫy tay xuống : “Cầu Cầu, qua đây.”

Cô bổ sung: “Mang cả Tề Bất Ly qua đây.”

Gấu trúc ngoan ngoãn ngậm lấy Tề Bất Ly, linh hoạt thu nhỏ thể hình một chút, lén lút vòng qua từ bên cạnh.

Lê Dạng vẫy vẫy tay về phía bên : “Phượng Trình, mang Tiểu Điềm Điềm qua đây, chúng chuẩn bỏ chạy .”

Phượng Trình nghi hoặc hiểu, nhưng thấy Tiểu Điềm Điềm ngoan ngoãn biến thành hình , đành vác một cục Điềm to đùng như chạy về phía bọn họ.

Tề Bất Ly hỏi: “Bỏ chạy? Chúng chạy ?”

Phượng Trình cũng hỏi: “Ám Hắc Ma Uyên thì ? Không đ.á.n.h nữa ?”

Lâu Khí đang quan sát Ám Hắc Ma Uyên từ xuống , nghiêm túc phân tích giải đáp: “Chắc là cần đ.á.n.h với nữa...”

Lâu Khí : “Bởi vì sắp nổ tung .”

Nhiều yêu thú trở về như , còn thể dùng một cách khác để hình dung, chính là nhét hết những đứa con sinh trở bụng.

Ám Hắc Ma Uyên cố tình là kẻ m.ô.n.g to đẻ con trai, sinh nhiều như , bộ đưa trở về, còn khó chịu đến mức nào...

Chỉ nghĩ đến cảnh tượng , Ma Dực nhịn , thả cho Lê Dạng một cái like.

...

Ma Dực nhắc nhở: “Chúng vẫn cách nào rời khỏi Ám Hắc Ma Uyên, cho dù thoát khỏi đây, còn ba tầng huyễn cảnh, lát nữa nổ tung, chúng ?”

Nói một cách đơn giản, chính là sắp nổ tung , chạy thoát .

Lê Dạng ngửa đầu đắc ý: “Ta sớm chuyện xảy á.”

“Cho nên.”

“Tèn ten ten ten.”

Cô lấy khối Ma Phương ác mộng của Lâu Khí , vui vẻ đung đưa mặt mấy : “Chúng cùng đó nha~”

Vào trong... Ma Phương.

“...” Lâu Khí vỗ tay cho cô với vẻ mặt vô cảm, phối hợp tâng bốc: “Tuyệt vời~”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/su-muoi-dung-dan-lo-nau-chao-trang-khien-tong-mon-cach-vach-them-den-phat-khoc/chuong-507.html.]

Đánh c.h.ế.t cũng nghĩ cách kinh thiên động địa quỷ thần sầu thế , giấu tất cả trong Ma Phương, coi Ma Phương như mai rùa của cô, chặn hết đòn tấn công vật lý, hóa học, sinh học.

Ma Dực hỏi: “Giao mạng sống cho một cái Ma Phương ư? Có quá qua loa ?”

Ma Dực cảm thấy mấy đứa nhóc chia chạy khi còn sống một hai đứa, chứ chen chúc hết Ma Phương thì thể thống gì? Lỡ như Ma Phương vô dụng thì tất cả đều toi đời.

Hay lắm, tru di cửu tộc.

Lê Dạng lắc đầu: “Không nha, Ma Phương của chắc chắn lắm, ném dung nham cũng .”

Đâu chỉ , hề hấn gì, tấm ảnh HD của Lâu Khí dán đó cũng chẳng hư hại chút nào.

Ma Dực nhíu mày.

Tuy là , nhưng ông vẫn giữ ý kiến phản đối: “Ngươi thể đảm bảo ? Lũ trẻ các ngươi thể đặt cược vận mệnh một món linh khí chứ?”

Ông ngừng lắc đầu, vô cùng bất đắc dĩ, vô cùng thất vọng: “Dù thấy bây giờ chạy vẫn còn tác dụng, các ngươi tự chọn .”

Mấy “ trẻ tuổi” trong lời ông đưa mắt , vài giây.

Lâm Nhai yếu ớt giơ tay : “Cái đó, cha nuôi...”

Ma Dực: “...”

Hắn lễ phép, ngoan ngoãn : “Con mù đường, chạy thì nguy hiểm hơn, con đây nha~”

Không đợi Ma Dực ngăn cản, Lâm Nhai chọc chọc Ma Phương, ngoan ngoãn chui .

, khi cơ quan bên trong chạm , Ma Phương sẽ tự động mở , chỉ cần chạm một cái, đẩy cửa là thể .

mà...

Hậu quả của việc cửa đóng c.h.ặ.t là một phần dung nham cũng tràn , loang lổ chảy đầy đất một màu đỏ rực.

Lâm Nhai ngẩn , theo phản xạ tìm một công trình kiến trúc tương đối cao, dùng tư thế Cầu Cầu ôm cây ôm c.h.ặ.t lấy, hít sâu một , còn đang tự đắc vì sự thông minh lanh lợi của .

Ngay đó, Bạch Ngọc, Tề Bất Ly, Trang Sở Nhiên và những khác lượt theo.

Phản ứng của mấy vị kiếm tu gần như giống hệt , đều trực tiếp đạp lên kiếm, Trang Sở Nhiên tiện tay xách cả Cầu Cầu và Minh Giáp Quy .

Phượng Trình cũng , cũng ngự kiếm, nhưng xách theo một Tiểu Điềm Điềm to như , một nữa nở nụ mệt mỏi của một cha.

Lâm Nhai để ý thấy ánh mắt kỳ quái của mấy khi .

Thiếu niên ngơ ngác nghiêng đầu, liền thấy Bạch Ngọc ghét bỏ che mắt: “Lâm Nhai, ngươi biến thái ...”

“?”

Hắn càng thêm khó hiểu, , cuối cùng ánh mắt đầy ẩn ý của Tề Bất Ly, sang bên cạnh, cái cây mà đang ôm.

Đây là cây, đây là tượng của Lâu Khí.

Vị trí Lâm Nhai ôm là cánh tay của Lâu Khí, đang một động tác thả tim thật to với vẻ mặt vô cảm.

Lâm Nhai như một chú mèo con gặp ch.ó dữ, lông dựng trong nháy mắt, nhe răng trợn mắt lùi về , vẫn là Tề Bất Ly bụng xách lên, mới để rơi dung nham.

Cuối cùng là Lê Dạng và Lâu Khí, cùng với cha của Lâu Khí.

Vừa , khung cảnh vô cùng kỳ dị.

Không gian vốn Lê Dạng trang trí thành màu hồng của thiếu nữ ngây thơ, dung nham chiếu càng thêm đỏ, hắt lên mặt mấy , trông đặc biệt kỳ quái và hổ.

 

 

Loading...