Lê Dạng hưng phấn lắc đầu: “Cho nên, vị trí hiện tại của chúng cũng giống như của Đại sư bọn họ, trong mấy ngọn núi xung quanh đây nhất định bảo bối.”
Hoặc , t.ử chính đạo bắt cóc ở đây.
Bạch Ngọc hỏi: “Vậy thì ? Bây giờ chúng gì?”
Lê Dạng ngắn gọn: “Cơ duyên gì đó đều là thứ yếu, tùy duyên, nhưng trong chúng một chắc sẽ gặp cơ duyên.”
Bạch Ngọc mặt bừng tỉnh ngộ, ánh mắt cùng những khác đồng loạt chuyển sang Lâm Nhai.
Lâm Nhai ngơ ngác chớp mắt.
Lê Dạng đưa quyết định: “Chúng chia hành động, Tam sư theo Tứ sư , hai cứ dạo lung tung, thì , cứ theo cảm giác, mấy ngày nữa đến tìm chúng .”
Trong thế giới tiểu thuyết huyền huyễn, Lê Dạng vẫn khá tin mệnh, Lâm Nhai là nhiều cơ duyên nhất, thể coi là nhân vật may mắn nhất ngòi b.út của tác giả.
Nếu bọn họ là mở đầu của tiểu thuyết, chỉ cần nhân vật Lâm Nhai sụp đổ, nhất định thể tìm thấy cơ duyên những ma tu .
Còn những khác.
Lê Dạng : “Chúng tìm t.ử chính đạo, truyền tống trận một thể truyền tống quá nhiều , những t.ử chính đạo cũng sẽ phân tán truyền tống, ước chừng một đội năm t.ử chính đạo thì sẽ năm ma tu, bọn họ bây giờ cũng phân tán, lúc chúng tìm là thời cơ nhất.”
Bạch Ngọc trầm ngâm một lát, gật đầu: “Được, cứ theo lời ngươi .”
Phượng Trình ở phía một chút, chỉ cần nghiêng đầu là thể thấy Tiểu Điềm Điềm đang bên cạnh, hai tay ôm gối ngoan ngoãn giảng.
Thế là, Phượng Trình gần như gì, suốt quá trình đều lén Tiểu Điềm Điềm.
Đả kích vẫn quá lớn.
Rất lâu đây, Phượng gia mời hai vị đan tu đến, là luyện chế Hóa Hình Đan cho Tiểu Điềm Điềm, lúc đó Phượng Trình kích động cả đêm ngủ , nhắm mắt thấy ngọt ngào vẫy tay với .
Tiểu Điềm Điềm lúc đó là kiểu thích nũng, gặp lạ cũng sợ, thậm chí còn chủ động cho họ .
Vị trí của Phượng gia vốn hẻo lánh, trong hai vị đan tu, sống sót đến chỉ một, Tiểu Điềm Điềm lâu thấy lạ, vui vẻ dùng hình to lớn của đè xuống, vốn là ôm một cái, cái ôm khiến vị đan tu hôn mê suốt bảy ngày, đến thì tứ chi lành lặn, thì cà nhắc.
Đừng là đan d.ư.ợ.c, cả Đan Tháp đều liệt Phượng gia của họ danh sách đen.
Lúc đó Phượng Trình còn cảm thấy tiếc nuối, Tiểu Điềm Điềm hóa thành hình , của còn nữa.
bây giờ, Phượng Trình Tiểu Điềm Điềm vạm vỡ, càng tiếc nuối hơn .
Có lẽ là do cú sốc quá lớn khiến đứa trẻ ngốc , Lê Dạng ở phía giảng bao lâu, ở phía ngẩn bấy lâu, bất tri bất giác lấy một vật nhỏ từ Giới T.ử Đại, vốn là những món quà nhỏ chuẩn tặng cho .
Một chiếc Giới T.ử Đại mới, bên trong váy nhỏ, huyền kiếm, một linh khí đơn giản.
Còn hoa cỏ mà nương thích nhất, hái một ít, để dành cho chơi.
Tiểu Điềm Điềm lúc ngây thơ qua.
Phượng Trình run lên, run rẩy đưa món quà nhỏ qua.
Hắn chớp mắt, lấy chiếc váy nhỏ từ Giới T.ử Đại.
Mặt Tiểu Điềm Điềm, đỏ lên.
Là màu của chiếc váy đỏ chiếu mà đỏ.
Hắn lật hoa.
Sau đó mặt Phượng Trình, váy cuộn hoa, tư thế như bánh tráng cuộn rau, cuộn với gặm một trận.
Phượng Trình: “…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/su-muoi-dung-dan-lo-nau-chao-trang-khien-tong-mon-cach-vach-them-den-phat-khoc/chuong-360.html.]
Tiếng lòng tan vỡ.
…
Mấy nghiên cứu xong lộ trình, lén lút khỏi sơn động.
Lê Dạng phân phát một ít đan d.ư.ợ.c, cùng với phù văn linh khí các loại, đưa cho Bạch Ngọc nhiều, tách trong bí cảnh sẽ nguy hiểm, cô chút nỡ, đưa cho Bạch Ngọc một ít đồ ăn thức uống.
“Tam sư , hai chú ý an đó.”
Thật cơ duyên gì đó quan trọng, trong bí cảnh đầy ma tu , sống sót mới là quan trọng nhất.
Bạch Ngọc lạc quan vỗ n.g.ự.c, đồng thời buộc Lâm Nhai và với , một phiên bản dây chống lạc trẻ em thời cổ đại: “Yên tâm Tiểu sư , Lâm Nhai là Quang Linh Căn, mặt Ma tộc lợi hại lắm đó.”
, Quang Linh Căn của Lâm Nhai là khắc tinh của Ma tộc, tác dụng của trong bí cảnh thể còn lớn hơn những khác.
Chỉ điều…
Còn kịp tách .
Mấy Lê Dạng tiễn Lâm Nhai và Bạch Ngọc rời .
Thậm chí tầm mắt còn chuyển .
Hai rơi bẫy, một luồng sáng trắng lóe lên, bọn họ biến mất dấu vết.
“…”
“…”
Phượng Trình: “Ta cuối cùng cũng tại lão tổ tông của để mắt đến loại như Lâm Nhai .”
Có lẽ là vì chỉ mới thể tìm thấy những cơ duyên kỳ lạ đó, ví dụ như ở đây, Phượng Trình thậm chí còn nhớ, lúc đến chính là qua vị trí đó.
Hắn thì cơ duyên, còn bây giờ, Lâm Nhai .
Lê Dạng Trang Sở Nhiên, bĩu môi : “Ta thấy Tam sư và Tứ sư chắc đều an .”
Vị trí hiện tại của bọn họ, ma tu cũng tìm thấy.
Trang Sở Nhiên: “Được , chúng cũng nên thôi.”
Lê Dạng nhún vai, ngoan ngoãn ôm lấy Cầu Cầu.
Giây tiếp theo, Trang Sở Nhiên xách Cầu Cầu .
Vành tai nàng đỏ bừng, tự nhiên ném Minh Giáp Quy : “Ngươi ôm Minh Giáp Quy.”
Lê Dạng và Minh Giáp Quy trong lòng cùng nghiêng đầu, mặt đầy dấu chấm hỏi: “?”
Mấy hẹn , đến Ám Hắc Ma Uyên.
Dù mục đích của Ma tộc cũng là Ám Hắc Ma Uyên, những t.ử chính đạo nhất định sẽ áp giải đến đó.
Lê Dạng còn nghĩ, đường họ thể gặp mấy , tình huống chắc chắn là cứu mấy mấy .
Quả nhiên, trong thung lũng xa, bọn họ gặp quen.
…
Lê Dạng đội Minh Giáp Quy đầu, cẩn thận bò trong bụi cỏ, cùng mấy bên cạnh háo hức sang phía đối diện.