Mỹ thực ở mặt thể thưởng thức, thể ăn cảm thấy khó chịu, mỹ thực niềm vui chia sẻ cũng cảm thấy khó chịu.
bên trong thịt yêu thú mạnh mẽ, linh lực bạo phát, cơ thể con chịu nổi, tu sĩ cường đại nhất cũng sẽ khiêu chiến giới hạn bản mà ăn thịt yêu thú.
Nếu cách loại bỏ linh lực thì .
Hửm?
Mắt thiếu nữ ngẩn , loại bỏ linh lực?
Cô nhớ trang đầu tiên của cuốn đan thư , chính là dạy cách chiết xuất linh lực dư thừa và phức tạp bên trong linh thực.
Nếu chiết xuất linh lực của thịt yêu thú , là thể cho bọn họ ăn ? Linh lực chiết xuất cô cũng thể hấp thu, sẽ lãng phí.
Mắt Lê Dạng sáng lên, cảm thấy đây là một phương pháp khả thi.
Sự thật chứng minh, con chính là thể quá rảnh rỗi.
Sau khi ăn uống no say ngày hôm đó, Lê Dạng thêm một mục tiêu mới chiết xuất linh lực trong thịt yêu thú .
Cô dùng Ô Kim Trư cấp bậc khá thấp để thử nghiệm .
Để phòng hờ, chỉ c.h.ặ.t một cái đùi của Ô Kim Trư để thử.
Đầu ngón tay điều khiển thịt yêu thú lật qua lật trung.
Thiếu nữ khoanh chân, hai mắt nhắm nghiền, thăm dò từng chút từng chút hấp thu linh lực.
Linh lực bên trong thịt yêu thú dễ hấp thu, linh lực thô bạo, chạy loạn xạ trong cơ thể, mấy suýt nữa đ.â.m đan điền của cô.
Ngày hôm .
Từ Tư Thanh khỏi cửa, đụng một thứ rõ là gì đ.â.m sầm mặt.
“Á á á…” Nam nhân kinh hãi hét lên mấy tiếng: “Có thứ bẩn thỉu, Khí Khí cứu …”
Cục đồ bẩn thỉu mặt động đậy.
Cái đầu rối bù như một quả bóng xù lông từ từ ngẩng lên, lộ một khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, giọng ngoan ngoãn ngọt ngào thuộc về Lê Dạng theo đó truyền đến: “Sư tôn…”
Kiếm của Từ Tư Thanh ấn xuống một cách thô bạo.
Nam nhân khó tin đ.á.n.h giá từ xuống mấy , thần sắc cứng đờ, hồi lâu mới nuốt nước bọt, run rẩy hỏi: “Tiểu… Tiểu đồ , con ai tìm đến trả thù ?”
Không hề khoa trương, thực sự là bộ dạng của Lê Dạng quá đáng sợ.
Thiếu nữ cả nhuốm m.á.u, quần áo ướt sũng, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Lúc chuyện, ch.óp mũi vẫn đang nhỏ m.á.u xuống .
Lê Dạng toét miệng với Từ Tư Thanh, giống như ma nhập lấy một đĩa thịt kho tàu: “Sư tôn, ăn chút bữa sáng !”
Từ Tư Thanh: “…”
Cả đời y từng ăn bữa sáng nào kinh dị như thế .
Dưới đáy đĩa còn dính m.á.u, nhưng thịt bên vẫn sạch sẽ.
Thanh niên kéo Lê Dạng phòng , chằm chằm đĩa thịt kho tàu thơm nức mũi với vẻ mặt thù sâu hận lớn.
Tay cầm đũa của Từ Tư Thanh đang run rẩy.
Y nhỏ giọng : “Tiểu… Lê Dạng , đây lừa con Ngự Phong Tông, là đúng, xin con.”
Lê Dạng xổm đối diện, hai tay chống khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, quỷ dị: “Không Sư tôn, trách , mau ăn lúc còn nóng .”
Y dám ăn nữa?
Từ Tư Thanh thậm chí còn cảm thấy đây là bữa ăn cuối cùng trong đời .
Thanh niên thăm dò gắp một miếng thịt nhỏ, nhắm mắt , run rẩy đưa miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/su-muoi-dung-dan-lo-nau-chao-trang-khien-tong-mon-cach-vach-them-den-phat-khoc/chuong-33.html.]
Ưm, ngon.
Từ Tư Thanh mờ mịt mở mắt , đồng t.ử sáng lên trong nháy mắt.
Từ trong thịt tỏa một mùi thơm độc đáo, còn d.a.o động linh lực nhàn nhạt, ăn thoải mái, cả đều ấm áp.
Lê Dạng thèm thuồng chằm chằm: “Thế nào thế nào?”
Cô dùng trọn một đêm, mới miễn cưỡng hấp thu hết linh lực của một cái đùi Ô Kim Trư, còn tự thê t.h.ả.m đến mức .
Chủ yếu vẫn là do quen, va chạm với linh lực của Ô Kim Trư, cho lục phủ ngũ tạng cũng đau theo. Linh lực trong cơ thể yêu thú phức tạp hơn một chút, khó chiết xuất hơn linh thực nhiều.
Bản cô ăn thì , sợ thử nghiệm , sư sư tỷ đều còn nhỏ thể vật thí nghiệm, những trưởng lão trong tông môn cô quen, nghĩ nghĩ phận chuột bạch vẫn vinh hạnh trao cho Từ Tư Thanh.
Nếu Từ Tư Thanh ngon hoặc thể ăn, Lê Dạng cảm thấy cô thể sẽ .
Từ Tư Thanh cho cô cơ hội .
Thanh niên gắp một miếng thịt lớn, gật gật đầu: “Ngon.”
Nói xong hai chữ , y cảm thấy đáy mắt thiếu nữ rõ ràng trở nên sáng lấp lánh.
Từ Tư Thanh mà chút áy náy.
Tiểu đồ thành cái dạng , còn hiếu thuận y, mang bữa sáng cho y, y mà nghi ngờ, ghét bỏ.
Y thật đáng c.h.ế.t mà…
Thế là ngay mặt Lê Dạng, Từ Tư Thanh ăn hết miếng đến miếng khác, khen ngợi ngớt.
Ăn xong miếng cuối cùng, y kinh ngạc thốt lên: “Bụng cử động .”
Hửm? Biết cử động?
Từ Tư Thanh ngẩn , khó tin cúi đầu xuống.
Bụng phồng lên một cục tròn, giống như m.a.n.g t.h.a.i mấy tháng.
Thịt ăn lúc tụ tập thành một quả cầu linh lực trong cơ thể, sắp phá vỡ cơ thể, sắp sinh .
“Lê Dạng…” Giọng Từ Tư Thanh cũng đang run rẩy: “Con cho ăn cái gì ?”
Tiểu đồ quan sát một chút, xác nhận chỉ là năng lượng tàn dư tụ một chỗ, với cảnh giới của Từ Tư Thanh tiêu hóa những thứ đại khái lẽ thành vấn đề gì.
Cô chột nở nụ .
Lê Dạng: “Không gì Sư tôn, tiêu hóa một chút là .”
Từ Tư Thanh: “?”
Cô cảm nhận d.a.o động linh lực quỷ dị, nhanh ch.óng bưng đĩa bỏ chạy: “Sư tôn, bảo trọng!”
Một luồng linh lực từ trong phòng khuếch tán ngoài.
“Hửm?” Lâu Khí đến tìm Từ Tư Thanh thỉnh giáo phù văn bên ngoài ngẩn , với Lê Dạng.
Chưa kịp suy nghĩ tại thiếu nữ thê t.h.ả.m đến mức , phản ứng đầu tiên của là, Từ Tư Thanh đang tu luyện.
Từ Tư Thanh mà bắt đầu tu luyện !
Từ khi tu vi giảm sút, y tự bạo tự khí tu luyện nữa.
Lâu Khí híp nửa mắt, xách lấy Lê Dạng đang định bỏ chạy: “Muội gì?”
Lê Dạng: “Không… gì, Đại sư buổi sáng lành, học .”
“?”