Sư Muội Dùng Đan Lô Nấu Cháo Trắng Khiến Tông Môn Cách Vách Thèm Đến Phát Khóc - Chương 233

Cập nhật lúc: 2026-04-01 02:02:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lê Dạng xua tay: “Muội gì thần kỳ đến thế, nữa, chúng mau thôi.”

“Phần lớn tuyển thủ tham gia đều ngoài .”

Lâu Khí cầm lệnh bài quan sát: “Đối thủ chỉ còn vài , tạm thời cần vội.”

Vài ?

Lê Dạng sáp tới: “Muội xem xem.”

Quả nhiên, tên của phần lớn tuyển thủ tham gia đều tối sầm , bao gồm cả Mạnh Chương, An Dịch, và cả Tống Hành.

Nhìn thấy tên Tống Hành, Lê Dạng cảm thấy đau cả đầu.

Thật xui xẻo đến mức nào, mới bao lâu, tèo .

Lúc Tống Hành cũng đang ôm đầu rống bên ngoài Đan Tháp.

Lông mày Mai Nhân Tính nhíu thành một cục, lạnh lùng chất vấn: “Chuyện gì ? Với trình độ của các ngươi, tại ải thứ hai cũng qua .”

Tống Hành hu hu hu: “Rất nhiều yêu thú bao vây bọn con, tiếp a...”

Mạnh Chương lộ vẻ mặt kinh ngạc: “Bọn con cũng yêu thú tiễn ngoài, đám súc sinh đó như phát điên .”

An Dịch cũng gật đầu.

Nhiều đan tu ngơ ngác, hỏi , hóa tất cả đều yêu thú đuổi ngoài.

Trưởng lão Đan Tháp ở bên ngoài thấy lý do , cũng nhịn nghi hoặc một chút: “Yêu thú? Yêu thú Đan Tháp nuôi? Mấy tầng đầu đều ngoan ngoãn mà.”

Mấy tầng mới lợi hại, đặc biệt là cái thứ ở tầng cuối cùng , ông là một trưởng lão, bây giờ nghĩ đều thấy rùng .

nhiều đan tu như yêu thú đ.á.n.h văng ngoài ngay từ tầng một tầng hai, ông cảm thấy thể là chuyện.

Mai Nhân Tính bản đồ một cái.

Trên đó cập nhật vị trí của vài tuyển thủ còn ở bên trong một cách nhân tính hóa.

Lê Dạng và Ninh Thời Yến, còn Phương Nhất Chu, bọn họ đều ở tầng sáu.

Trưởng lão Đan Tháp : “Ta điều tra một chút.”

Nói xong, ông rời .

Mai Nhân Tính nhúc nhích, ánh mắt chằm chằm tầng đó.

Tầng sáu.

Ninh Thời Yến, mà cũng thể đến tầng sáu.

Tuy thích đứa con trai lắm, và luôn coi thường, từng nghĩ nó sẽ nên trò trống gì, nhưng từ khi Đan Tháp, ánh mắt của Mai Nhân Tính luôn chú ý điểm Ninh Thời Yến .

Chắc là thấy dáng vẻ như ý của thiếu niên khi rời khỏi , nhưng rốt cuộc thấy.

Ninh Thời Yến và Lê Dạng hội hợp ở tầng sáu, đó, thiếu niên nhỏ một luyện đan, mà cũng thể thông đến tầng sáu, cảm giác khiến Mai Nhân Tính khó chịu.

Có một loại cảm giác như hòn đá nhà đào , ghét bỏ vứt , Từ Tư Thanh nhà bên cạnh nhặt lên, trơ mắt rửa sạch hòn đá biến thành vàng, sự khó chịu tự nhiên sinh đó khiến Mai Nhân Tính suýt chút nữa thở nổi.

Hắn chằm chằm, cho đến lúc vẫn thể tin nổi, ngừng lẩm bẩm: “Nó thể luyện đan?”

Rõ ràng, Thiên Đạo Thệ Ngôn...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/su-muoi-dung-dan-lo-nau-chao-trang-khien-tong-mon-cach-vach-them-den-phat-khoc/chuong-233.html.]

Bên trong Đan Tháp.

Mấy Ngự Phong Tông đến điểm cuối của tầng sáu, cuối cùng cũng gặp ở đây.

Lê Dạng hưng phấn vẫy vẫy tay: “Dô, thiếu gia, lâu gặp.”

Dáng vẻ linh hoạt của nàng, giống hệt như khi hai tông môn cãi .

Phương Nhất Chu ngẩn , khẽ gật đầu.

Ở điểm cuối tổng cộng hai đội ngũ, đội của Phương Nhất Chu, đội của Địch Vũ.

Bên là tiểu thiên tài ưu tú của Đan Tháp, tướng mạo thanh tú, thấy tiếng động liền lười biếng nhấc mí mắt lên, vốn tưởng đến chắc là sư Nam Song Nhi của , kết quả là mấy đó từng chú ý tới, tò mò hỏi: “Những là ai?”

Thuộc hạ bên cạnh : “Là Ninh Thời Yến và Lê Dạng của Ngự Phong Tông, bọn họ cũng đều là đan tu, trong hai đội ngũ đều là của Ngự Phong Tông.”

“Ngự Phong Tông?” Địch Vũ ở Đan Tháp, màng chuyện thiên hạ, lòng tò mò tràn trề: “Tông môn bọn họ trưởng lão đan tu ?”

“Không , hai đều là tự học.”

“Tự học? Lợi hại lợi hại.” Thiếu niên nghiêm trang kính nể.

Lúc Lê Dạng sang, mang một đôi mắt sinh viên đại học trong veo ngu ngốc, ngoan ngoãn gật đầu, hiệu một cái.

Nàng ngẩn , cũng gật đầu, hỏi: “Đề bài của ải là gì? Sao các đều ở đây?”

Địch Vũ chắn lối , nghiêng , để Lê Dạng rõ đề bài thông quan, Ngưng Hỏa Đan, yêu cầu một ít nhất luyện mười viên, và ít nhất ba viên trở lên mang đan văn.

Yêu cầu đơn giản đơn giản, khó cũng khó, Lê Dạng thực lực của Địch Vũ, nhưng nàng ít nhất Phương Nhất Chu, với năng lực của Phương Nhất Chu thể dừng ở đây .

Nàng nghiêng đầu: “Thiếu gia, ngươi là đang đợi ở đây chứ?”

Sắc mặt Phương Nhất Chu đổi, hất khuôn mặt thối sang một bên: “Bớt tự cho là đúng .”

Vừa dứt lời, mấy kiếm tu ở bên ngoài .

Lê Dạng một cái, quen, Tề Bất Ly, Phượng Dao, Tiêu Thanh Châu, Chu Thiên, còn Phương Quỳnh.

Phải là đội ngũ của Phương Nhất Chu thực sự mạnh, năm kiếm tu mang theo, bốn đều là t.ử truyền của Vạn Kiếm Tông, thể ngang trong thử thách Đan Tháp.

“Lê Dạng?” Phượng Dao the thé giọng, lập tức lên tiếng hỏi: “Sao cô ở đây?”

Mấy bên cạnh đều về phía nàng .

Nàng lúc mới cảm thấy , lập tức cẩn thận nấp lưng Tề Bất Ly, đổi giọng, dịu dàng chậm rãi kẹp giọng : “Lê Dạng sư tỷ, các cũng đến đây ? Thật là duyên nhỉ.”

Lê Dạng cảm thán tốc độ lật mặt của nàng , nhất thời ngơ ngác trả lời.

Tề Bất Ly che chắn cho Phượng Dao, lạnh giọng: “Không ngờ, cô còn thể đến tầng sáu?”

Nàng lúc mới phản ứng , híp mắt lắc lắc đầu: “Ta lợi hại mà.”

Vốn định hỏi một câu bọn họ ở đây đợi cái gì, nhưng nếu Phượng Dao đến, ý nghĩ đó của Lê Dạng đột nhiên biến mất, chỉ đơn giản ngáp một cái, liền sang một bên, xem lệnh bài một chút.

Huyết Sách đến tầng bảy, Nam Song Nhi vẫn ở tầng năm.

đáng nhắc tới là, bộ Đan Tháp chỉ còn mấy đội bọn họ.

 

 

Loading...