Thế là, hai cái bao cát trút giận, đón nhận trận tỷ thí ngày mai.
Nói một cách nghiêm túc, Lâm Nhai đối đầu với Ngọc Tiếu, là cơ hội thắng, suy cho cùng cả hai đều là Kim Đan đỉnh phong, cũng coi như là những xuất sắc trong cuộc thi Kiếm tu.
Còn Bạch Ngọc đối đầu với Tề Bất Ly, ừm, thế nào nhỉ...
Lê Dạng Tam sư với vẻ mặt đầy thất bại, thiện vỗ vỗ vai , chỉ một câu: “Sống cho nhé.”
Bạch Ngọc: “... Ta cảm ơn nha.”
Một là Kim Đan hậu kỳ, một là Nguyên Anh tiền kỳ, căn bản cần so sánh nữa. Phong linh căn của Bạch Ngọc tốc độ nhanh, tính bùng nổ khá mạnh, nhưng rốt cuộc là linh căn giỏi đ.á.n.h đ.ấ.m nhất, lực công kích bình thường, gặp Tề Bất Ly, chỉ nước ăn đòn.
Đặc biệt là trận chiến của Tề Bất Ly là theo Lê Dạng, Lê Dạng đ.ấ.m một cú, còn đ.á.n.h trúng Lê Dạng, trong lòng đang cực kỳ khó chịu, gặp Bạch Ngọc cũng là của Ngự Phong Tông, phỏng chừng sẽ đ.á.n.h càng tàn nhẫn hơn.
Bạch Ngọc chỉ đây thôi, tưởng tượng cảnh tượng ngày mai .
Thiếu niên nhanh ch.óng rùng một cái, chọc chọc Lê Dạng, chân răng cũng run rẩy: “Tiểu sư , khi c.h.ế.t ăn một bát cơm chiên , ?”
Lê Dạng gật đầu: “Tất nhiên là , kiểu gì cũng thêm cho hai quả trứng, bản cao cấp luôn.”
Thế là...
Đêm khuya thanh vắng, hai phiền khác tu luyện, cùng chạy sân cơm chiên.
Lê Dạng đặc biệt thêm nhiều thịt cho Bạch Ngọc.
Hơn nữa còn là thịt yêu thú qua xử lý, đến từ con ếch kỳ diệu mà nàng thích nhất.
Loại yêu thú trán mọc linh thực, bẩm sinh linh lực dồi dào, còn mang theo một mùi hương linh thực thoang thoảng, Lê Dạng thích, tiếc là nàng chỉ mới thấy một con như , nếu là ngày thường, nàng còn nỡ ăn .
Bạch Ngọc bê một cái ghế đẩu nhỏ bên cạnh thèm thuồng chờ đợi, chỉ ngửi mùi thôi thích đến mức chịu nổi, híp cả mắt: “Tiểu sư , là , là nhất mà từng gặp.”
Lê Dạng: “...”
Không hiểu , câu từ miệng Bạch Ngọc , nàng chột , ngẩng đầu trời, đó cúi đầu nồi, chia cơm chiên xong hai bát, nàng và Bạch Ngọc mỗi một phần.
Hai bắt đầu đối diện với mặt trăng lùa cơm ầm ầm.
Mùi vị thơm ngon khiến Bạch Ngọc hận thể bay lên.
Lê Dạng ăn : “Tam sư , cố lên nha, thể phụ lòng bát cơm chiên của .”
“Yên tâm yên tâm.”
Bạch Ngọc vỗ n.g.ự.c: “Muội cứ chống mắt lên mà xem, ngày mai tỷ thí với Tề Bất Ly, cũng sẽ chịu một chút vết thương nào.”
Lê Dạng tưởng Bạch Ngọc đầu hàng, nhưng thực điều cũng bình thường, thực sự đ.á.n.h Tề Bất Ly, lời đe dọa của Nhị sư tỷ cũng chỉ là suông, chứ thực sự đem nướng ăn.
Đầu hàng thôi mà, cả, ít nhất trong Ngự Phong Tông vẫn còn Trang Sở Nhiên và Lâm Nhai, chỉ cần họ tiếp tục cố gắng là .
Tuy nhiên...
Lê Dạng vạn ngờ tới ngày hôm , họ tìm khắp ngóc ngách trong khu nhà ở, đều tìm thấy Bạch Ngọc.
Tên nào đó cảm thấy những trận tỷ thí còn đều thể thắng, cho nên...
Đã phi thuyền bỏ trốn trong đêm.
Trước khi còn lịch sự để một bức thư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/su-muoi-dung-dan-lo-nau-chao-trang-khien-tong-mon-cach-vach-them-den-phat-khoc/chuong-170.html.]
Nội dung bức thư Lê Dạng xem, nàng chỉ thấy Trang Sở Nhiên cầm bức thư lên, đó mặt mày đen kịt, tay khống chế bắt đầu bốc cháy, lặng lẽ đốt bức thư.
Lê Dạng rùng một cái, trong lòng mặc niệm cho Bạch Ngọc.
Lâm Nhai cũng tức giận: “Đáng ghét thật...”
Thiếu niên nắm c.h.ặ.t Phù Quang Kiếm trong tay, vẻ mặt đầy căm phẫn: “Vậy mà rủ ...”
Trang Sở Nhiên đột ngột đầu , ánh mắt lạnh lùng chạm mắt với .
Lê Dạng và Lâm Nhai đồng loạt nghiêm.
“Đừng tức giận mà,” Từ Tư Thanh ngáp một cái: “Bạch Ngọc vốn dĩ những trận tỷ thí tiếp theo cũng thắng bọn họ, thời gian , để nó về tu luyện cũng .”
Trang Sở Nhiên gì, xách Lâm Nhai về phía sân đại tỷ võ.
Lo lắng tên sư cũng sủi mất, từ khu nhà ở đến sân đại tỷ võ, Trang Sở Nhiên dọc đường đều xách Lâm Nhai.
Trận đầu tiên chính là trận tỷ thí của .
Thế là, Nhị sư tỷ, một tay ném sư lối của tuyển thủ, ném thẳng lên lôi đài.
Lâm Nhai ườn gặp Ngọc Tiếu: “...”
Thiếu niên dang tay chân hình chữ đại, ngửa đầu bầu trời, nhẹ nhàng thở dài: “Đánh thì đ.á.n.h .”
Dù cũng từng nghĩ đến chuyện nhận thua.
Trước khi trận tỷ thí bắt đầu, Lê Dạng tay trái ôm Cầu Cầu, tay kéo Ninh Thời Yến, chạy bay lên khán đài.
Từ Tư Thanh giật , dụi dụi mắt: “Tiểu đồ , hôm nay con hứng thú đến đây ?”
Nếu là bình thường, đến trận tỷ thí của Lê Dạng, nàng sẽ xuất hiện .
Lê Dạng ở hàng ghế đầu lắc lư cái đầu: “Con cảm thấy Tứ sư hình như lợi hại.”
Tam sư đ.á.n.h Tề Bất Ly, nhưng Tứ sư khả năng đ.á.n.h thắng Ngọc Tiếu.
Trang Sở Nhiên từ cửa lối tuyển thủ tới, lạnh lùng xuống bên cạnh Lê Dạng.
Lê Dạng nhét Cầu Cầu lòng nàng, lập tức ôm lấy cánh tay nàng: “Nhị sư tỷ cọ cọ.”
Thiếu nữ chọc chọc nàng, trong mắt lấp lánh ánh linh động: “Tỷ thực sự tức giận ?”
“Chuyện đó thì .” Trang Sở Nhiên lắc đầu: “Đây là lựa chọn của chính .”
“ luôn cảm thấy, các nên chiến đấu nhiều hơn, tích lũy thêm chút kinh nghiệm, cho dù là kinh nghiệm thua cuộc.”
Đối với Trang Sở Nhiên đây, trừ phi đối phương đ.á.n.h nàng thể động đậy, nếu nàng tuyệt đối sẽ đầu hàng.
Chỉ thể ở phương diện đ.á.n.h , nàng và mấy sư sư vẫn còn nhỏ tuổi đạo nghĩa khác .
Đối với họ, đ.á.n.h thì cần thiết kiên trì nữa.
Trang Sở Nhiên khẽ thở dài, xoa đầu Lê Dạng, chút hoang mang: “Có ép Bạch Ngọc quá đáng .”