Song Xuyên Thập Niên 70: Vào Nhầm Phòng Tân Hôn, Được Chồng Như Ý - Chương 411: Sao lại là ông
Cập nhật lúc: 2026-05-05 02:04:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trại tạm giam thành phố Ninh, phòng giam một.
Nơi đây giam giữ những nghi phạm tình nghi phạm tội nghiêm trọng, đợi đến khi phán quyết chung thẩm của tòa án, mới chuyển đến nhà tù thụ án hoặc thi hành án t.ử hình.
Khúc Tĩnh Vân ở trong hơn một tháng, còn điều kiện sống sung sướng như , cả bà trông như con cá mất nước phơi khô, dáng vẻ tiều tụy già nua hơn hẳn những bốn năm mươi tuổi bình thường.
Những ngày thẩm vấn, bà mỗi ngày chỉ thể ở trong căn phòng giam chật hẹp , ô cửa sổ duy nhất lắp song sắt cách mặt đất tới ba mét, chỉ thể lọt chút ánh sáng , trong phòng giam căn bản thể thấy cảnh tượng bên ngoài.
Khúc Tĩnh Vân hề từ bỏ hy vọng, bởi vì bà tin con trai là Kỳ Quang Diệu chắc chắn sẽ nghĩ cách cứu bà .
Lần mở phiên tòa , thẩm phán hỏi bà nhận tội về hai vụ án của Đỗ An Bình và Kỳ Minh Viễn , tòa bà chỉ nhận vụ của Kỳ Minh Viễn, dù lúc đó đám Kỳ Thịnh Chi bắt quả tang, còn chụp ảnh, bà nhận tội thì đến cuối cùng cũng chỉ thêm tội mà thôi.
Còn vụ án của Đỗ An Bình vì bà tự cho rằng kín kẽ kẽ hở, công an tìm chứng cứ trực tiếp chứng minh bà hạ độc, nên kiên quyết nhận.
Như , nếu chỉ định tính là mưu toan hạ độc, bà nhất định sẽ kết án t.ử hình.
“Két” một tiếng, cánh cửa sắt rỉ sét của phòng giam mở , một giọng lạnh lùng từ bên ngoài truyền :
“Số 047, ngoài, thăm gặp.”
Trong mắt Khúc Tĩnh Vân lập tức tràn ngập sự kinh ngạc vui mừng, đợi lâu như , cuối cùng cũng đợi con trai bà đến !
Bà vội vã đáp một tiếng, lòng đầy mong đợi theo quản giáo đến phòng thăm gặp, nhưng khi bà thấy đang đợi trong phòng thăm gặp, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng phức tạp.
“Sao là ông?”
Người trong phòng thăm gặp, là Kỳ Quang Diệu mà bà ngày đêm mong ngóng, cũng là Kỳ Minh Viễn mà bà chút kỳ vọng, mà là bà mơ cũng ngờ tới—— cánh tay của Kỳ Minh Viễn, trợ lý Đinh.
Trợ lý Đinh mặt cảm xúc bà , lạnh lùng :
“Hôm nay đến, là mặt ông Kỳ chuyển một lời.”
Khúc Tĩnh Vân mặt lộ một nụ châm biếm, nhếch khóe miệng “hừ” một tiếng:
“Dù và ông cũng là vợ chồng hai mươi năm, bây giờ rơi cảnh đến một câu cũng chịu đích đến , còn nhờ ngoài , ông chủ lớn họ Kỳ đúng là oai thật đấy!”
Trợ lý Đinh sớm chướng mắt Khúc Tĩnh Vân, đây vì phận của bà nên chỉ thể một mực nhẫn nhịn, bây giờ còn nhường nhịn bà nữa:
“Ông Kỳ oai, là thấy loại đàn bà độc ác lòng lang sói như bà nữa, bây giờ là vợ chồng hai mươi năm , lúc hạ độc nghĩ như ?”
“Ông lấy tư cách gì mà chuyện với như ! Ông chẳng qua chỉ là một con ch.ó Nhật do Kỳ Minh Viễn nuôi thôi!”
Khúc Tĩnh Vân giận dữ tột độ, ngờ trợ lý Đinh luôn thật thà chất phác dám chuyện với bà như ngay mặt, lập tức lớn tiếng quát mắng.
Không ngờ giây tiếp theo, giọng nghiêm khắc của quản giáo trại tạm giam từ ngoài cửa sắt truyền :
“Hét cái gì mà hét?! Còn ồn ào nữa thì kết thúc thăm gặp!”
Khúc Tĩnh Vân lập tức giọng của quản giáo dọa cho rụt cổ , trong mắt đầy vẻ sợ hãi.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân
Trợ lý Đinh thấy đắc ý nhếch khóe miệng, biểu cảm mặt mang ý khiêu khích rõ rệt, dường như đang nhắc nhở Khúc Tĩnh Vân——
Đừng quên bây giờ đang chịu cảnh tù tội là ai, nơi là chỗ bà thể diễu võ dương oai!
Những ngày tháng của Khúc Tĩnh Vân ở trại tạm giam hơn một tháng nay hề dễ chịu, nữ phạm nhân trong phòng giam đều là những phạm tội nghiêm trọng giống như bà , trong đó một chỉ cách ăn mặc của tiền bà thấy chướng mắt, bình thường giật tóc, tát tai là chuyện thường tình.
Lúc đầu bà hiểu chuyện còn định mách lẻo với quản giáo, phạt lây cùng , đến mách cũng dám mách nữa, mỗi ngày cẩn thận dè dặt chịu đựng qua ngày, chỉ mong con trai bà đến cứu bà ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/song-xuyen-thap-nien-70-vao-nham-phong-tan-hon-duoc-chong-nhu-y/chuong-411-sao-lai-la-ong.html.]
Nhìn bộ dạng hèn nhát của Khúc Tĩnh Vân, trợ lý Đinh nhịn hả hê :
“ cho dù là ch.ó Nhật, cũng trung thành tuyệt đối với chủ nhân, sẽ c.ắ.n ngược một miếng, giống loại rắn độc há miệng c.ắ.n càn mới là súc sinh nuôi quen!”
Nghe thấy trợ lý Đinh chút lưu tình nh.ụ.c m.ạ , Khúc Tĩnh Vân tức đến mức méo miệng lệch mặt.
quản giáo quát xong, bà dám càn nữa, chỉ đành hạ thấp giọng tức giận :
“Bớt nhảm , , Kỳ Minh Viễn bảo ông chuyển lời gì?”
Trợ lý Đinh lạnh:
“Muốn ? Vậy bà xin !”
“Ông!”
Khúc Tĩnh Vân nay coi như nếm trải thế nào gọi là hổ xuống đồng bằng ch.ó khinh, nhưng Kỳ Minh Viễn thể bảo ông cất công chạy đến chuyển một lời, chừng là nể tình xưa định tha cho bà một con đường sống...
Nghĩ như , Khúc Tĩnh Vân cảm thấy lúc cho dù tức giận đến , dù thế nào cũng nhịn xuống.
“Được, xin ông... Xin , lúc nãy là lỡ lời, xin ông tha thứ.”
“... Bây giờ thể ông bảo ông chuyển lời gì chứ?”
Trợ lý Đinh hừ lạnh một tiếng từ trong mũi, ông phí lời với loại như Khúc Tĩnh Vân, ở lâu trong căn phòng thăm gặp u ám ẩm mốc , lạnh lùng :
“Ông Kỳ bảo với bà, học tịch của chủ nhỏ giữ , ông đối với con bà cạn tình cạn nghĩa.”
Mắt Khúc Tĩnh Vân lập tức sáng rực, mặt giấu nổi sự kinh ngạc vui mừng:
“Học tịch của Quang Diệu giữ ?! Ông, ông mặc kệ...”
Trợ lý Đinh mặt đầy vẻ khinh bỉ:
“Ông Kỳ khi chuyện , sắp xếp tìm khắp nơi, cuối cùng vẫn là ông đích nhờ bố vợ của cả giúp đỡ mới đả thông quan hệ của các ban ngành liên quan tỉnh, lúc mới giúp chủ nhỏ nhận kết quả xử lý khoan hồng.”
“Còn bà thì ? Lại trong lúc ông Kỳ chạy ngược chạy xuôi giải quyết rắc rối cho con bà, mỗi ngày hạ độc nước ông uống? là lấy oán báo ân!”
Khúc Tĩnh Vân lúc mặt đầy sự khiếp sợ và vô vàn hối hận, môi bà ngừng run rẩy, vì cảm thấy áy náy với tội ác gây , mà là hối hận bản giữ bình tĩnh, nhất thời sự phẫn nộ cho mờ mắt, hỏng cục diện vốn .
Bà đáng lẽ sớm nghĩ đến, mặc dù lúc đó Kỳ Minh Viễn nổi trận lôi đình, nhưng Kỳ Quang Diệu suy cho cùng vẫn là con trai ông , ông thể nào thực sự mặc kệ !
Giây tiếp theo, Khúc Tĩnh Vân lập tức đổi sắc mặt, vẻ hối hận kịp mà gào t.h.ả.m thiết:
“Sao ông sớm chứ, chỉ là nhất thời ông chọc tức đến mờ mắt, mới hành động thiếu lý trí như , nếu thực sự hại ông , chỉ hạ một chút t.h.u.ố.c độc như ?”
“ chỉ là tức quá chịu , dọa ông một chút, cho ông ông ốm , chỉ hai con mới chăm sóc ông , thực sự hại ông !”
“Trợ lý Đinh, ông giúp với Minh Viễn, thực sự , xin ông tha thứ cho cuối cùng, đợi ngoài, nhất định sẽ cải tà quy chính cuộc đời, bao giờ những chuyện ngu ngốc nữa!”
Trợ lý Đinh mặt cảm xúc Khúc Tĩnh Vân đang sức diễn kịch mặt , lạnh nhạt :
“Người họ Khúc , bà cần diễn kịch mặt nữa, là ông Kỳ, sẽ những giọt nước mắt cá sấu của bà lừa gạt .”
“Bà cũng , là ch.ó Nhật của ông Kỳ, chứ của bà, bảo chuyển lời, bà còn tư cách !”