Song Xuyên Thập Niên 70: Vào Nhầm Phòng Tân Hôn, Được Chồng Như Ý - Chương 409: Cô ấy không cần tôi nữa
Cập nhật lúc: 2026-05-05 02:04:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa đến gần mép vách đá, hai ngửi thấy trong gió thổi tới từ mép vách đá mang theo một tia mùi tanh của rỉ sét thoang thoảng.
Hai , sắc mặt lập tức trở nên nghiêm túc——
Chỗ vấn đề!
Tối hôm mới tuyết rơi, bãi cỏ lúc cũng phần lớn tuyết trắng bao phủ.
Cao Hoàn Vũ cẩn thận giẫm lên bãi cỏ chân, đôi mắt quan sát kỹ lưỡng môi trường xung quanh.
Nào ngờ giây tiếp theo, Lưu Quân theo trượt chân một cái, trực tiếp ngã phịch m.ô.n.g xuống, phát một tiếng kêu t.h.ả.m thiết “Ái chà”.
Cao Hoàn Vũ vội vàng đầu xem xét tình hình của :
“Không chứ, Lưu?”
Lưu Quân đau đến mức nhe răng trợn mắt, vẻ mặt buồn bực xua tay với :
“Không , chỉ là chú ý mặt đất băng ngầm, giẫm trượt...”
Anh còn hết câu, bàn tay vẫn đang múa may Cao Hoàn Vũ nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay.
Hành động bất thình lình của Cao Hoàn Vũ Lưu Quân giật nảy :
“Tiểu Cao, ?”
Đồng t.ử Cao Hoàn Vũ d.a.o động, tiên là chằm chằm lòng bàn tay Lưu Quân chớp mắt, cúi đầu vị trí ngã xuống, một lát mới buông tay , giọng nặng nề:
“Anh Lưu, chúng tìm thấy vị trí vứt xác .”
Lưu Quân câu , sắc mặt lập tức biến đổi lớn, lập tức cúi đầu lòng bàn tay , suýt chút nữa buồn nôn đến mức nôn ngay tại chỗ——
Chỉ thấy trong lòng bàn tay dính một nắm tuyết lẫn bùn mặt đất, vốn dĩ bùn ướt đen ngòm, gì đặc biệt, nhưng nhiệt độ trong lòng bàn tay tuyết tan chảy, liền khiến những cục m.á.u đông trong bùn ướt chảy dọc theo cánh tay cùng với nước tuyết, trông vô cùng đáng sợ.
Lưu Quân vội vã vung vẩy bùn đất trong tay , nhưng vết m.á.u dính vung sạch , mà trong lòng dâng lên một trận buồn nôn.
Và điều khiến Lưu Quân suy sụp hơn là, đợi từ đất dậy mới phát hiện, cả chiếc quần của đều dính đầy bùn đất lẫn m.á.u, cả đều tỏa một mùi m.á.u tanh thối rữa buồn nôn.
Mặt Lưu Quân trắng bệch vì sợ hãi, đây giống hiện trường vứt xác, rõ ràng là hiện trường án mạng mà!
Cao Hoàn Vũ tìm một cành cây, nhẹ nhàng quét sạch lớp tuyết đọng gần đó, lấy găng tay và túi nilon từ trong túi , xổm xuống lấy một ít bùn đất mặt đất, cho túi nilon để cho rõ hơn.
Quả nhiên bùn đất trong túi nilon giống hệt bùn ướt Lưu Quân, trong đó ngừng nước m.á.u tan chảy rỉ .
“ !”
Trong mắt Cao Hoàn Vũ lóe lên một tia sáng, thần sắc bỗng chút hưng phấn.
Nếu bây giờ trời đông giá rét, nhiệt độ quá thấp, Lưu Quân buồn nôn đến mức hận thể cởi ngay chiếc quần dính đầy vết m.á.u vứt , Cao Hoàn Vũ , cũng chỉ thể cố nhịn sự khó chịu tột độ trong lòng hỏi:
“Tiểu Cao, cái gì ?”
Cao Hoàn Vũ quanh môi trường xung quanh, giọng điệu chắc nịch:
“ tại chỉ chỗ vết m.á.u, những chỗ khác đều .”
Lưu Quân vẫn phản ứng kịp, thuận miệng hỏi:
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân
“Tại ?”
Thần sắc Cao Hoàn Vũ phức tạp, vẻ mặt nặng nề:
“Bởi vì vết thương t.h.i t.h.ể đó, là khi chuyển đến vị trí mới gây .”
Lưu Quân sững một chút, đầu óc nhất thời chút phản ứng kịp, khi suy nghĩ kỹ càng lời Cao Hoàn Vũ một hồi mới sợ hãi biến sắc——
Ý trong lời Tiểu Cao là, hung thủ tiên siết cổ c.h.ế.t, đó chuyển đến vị trí mới dùng hung khí sắc nhọn rạch hơn bốn mươi nhát?!
Người c.h.ế.t , còn tiến hành tổn thương bạo lực tàn nhẫn đẫm m.á.u thứ hai như , đây là thù oán lớn đến mức nào?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/song-xuyen-thap-nien-70-vao-nham-phong-tan-hon-duoc-chong-nhu-y/chuong-409-co-ay-khong-can-toi-nua.html.]
Tên hung thủ hoặc là một kẻ cuồng sát khát m.á.u, hoặc là một kẻ điên !
......
Lục Chiến uống t.h.u.ố.c hạ sốt, mê man ác mộng suốt một đêm, cho đến khi một trận tiếng gõ cửa mới giật tỉnh giấc.
Đáy mắt lóe lên một tia kinh ngạc vui mừng, mạnh mẽ chống dậy, màng đến cảm giác ch.óng mặt hoa mắt lúc , vùng vẫy tới mở cửa, giây tiếp theo ánh sáng trong mắt liền tối sầm :
“... Sao là ?”
Diêu Văn Bân nhíu mày túm lấy cánh tay Lục Chiến, kéo về giường, bực tức :
“Không , tưởng là ai?”
Lục Chiến nhắm mắt , chuyện với .
, bịt cái miệng thích của Diêu Văn Bân:
“Cậu cũng , tưởng là Tiểu Thiều đúng ? Người Tiểu Thiều công việc, thể suốt ngày ở bên cạnh .”
“ mà, vẫn quan tâm đấy, sáng sớm nay gọi điện cho , sốt cao lùi, bảo sáng nay nhất định đến xem nữa, nếu vẫn hạ sốt thì đưa đến bệnh viện.”
Khuôn mặt xám xịt lúc nãy của Lục Chiến lập tức khôi phục một chút sức sống:
“Cô gọi điện cho ? Còn gì khác ?”
Diêu Văn Bân , vẻ mặt hả hê khi khác gặp họa:
“Cậu căng thẳng thế gì? Không lẽ là chọc giận em dâu , sợ cần nữa ?”
Diêu Văn Bân hiếm khi thấy Lục Chiến phản ứng lớn như , nhất thời tiện miệng trêu chọc , ngờ sắc mặt Lục Chiến lập tức trở nên xám xịt như tro tàn, khóe miệng mím c.h.ặ.t cũng khẽ run rẩy, giống như đang cực lực kiềm chế cảm xúc của .
Diêu Văn Bân từng thấy biểu cảm yếu đuối như của Lục Chiến, nhất thời hoảng hốt:
“ đùa thôi, thực sự cái miệng quạ đen của trúng chứ?”
Câu “ cần nữa” của Diêu Văn Bân, khiến Lục Chiến lập tức nhớ câu “ hẹn ngày gặp ” mà Thiều Kinh Thước lúc rời tối qua.
Trong chốc lát chỉ cảm thấy một trận đau thắt tim gan thấu xương như từng đợt sóng ập tới, kìm mà đau khổ nhắm mắt .
Đến nay quá rõ ràng, não mặc dù quên Thiều Kinh Thước, nhưng cơ thể vẫn nhớ cô.
Khi đối mặt với Thiều Kinh Thước, phản ứng cơ thể của đều khác biệt so với bình thường, nhưng đây cố chấp phớt lờ những tín hiệu , khăng khăng dùng thái độ và lời tồi tệ nhất để liên tục tổn thương cô, xua đuổi cô, tổn thương sâu sắc trái tim cô.
Thiều Kinh Thước đúng, một yêu cô thể đối xử với cô như chứ?
Diêu Văn Bân chút luống cuống Lục Chiến nhắm c.h.ặ.t hai mắt, thần sắc mặt lúc im lặng bi ai, khóe mắt sớm ửng lên một chút màu đỏ, chỉ thấy lông mi run rẩy một trận, một giọt nước mắt nóng hổi bất ngờ lăn xuống từ khóe mắt.
Lần thì Diêu Văn Bân sợ hãi thật .
Từ lúc quen Lục Chiến đến nay, cho dù huấn luyện khổ mệt đến , nhiệm vụ nặng nề khó khăn đến , từng thấy Lục Chiến rơi một giọt nước mắt nào.
Hôm nay tưởng Lục Chiến chẳng qua chỉ là ốm sốt, ngờ thấy dáng vẻ âm thầm rơi nước mắt.
“Lão Lục, đừng dọa , rốt cuộc ? Khó chịu thì chúng đến bệnh viện, đừng cố chịu đựng ở đây!”
Diêu Văn Bân , đưa tay sờ trán Lục Chiến, trong lòng chợt thấy kỳ lạ, cái cũng sốt, khó chịu thế ?
Anh dám chậm trễ nữa, vội vàng đưa tay kéo cánh tay Lục Chiến, đỡ từ giường dậy, đến bệnh viện tìm bác sĩ khám bệnh.
Nào ngờ cái kéo , nước mắt Lục Chiến như những hạt mưa kìm mà tuôn rơi lã chã.
Động tĩnh của , suýt chút nữa hồn phách Diêu Văn Bân bay mất, liên tục sốt ruột hỏi:
“Cậu đừng chứ! Lão Lục, ? Có gì cứ , đừng chỉ thế!”
Lục Chiến cúi gằm mặt, những giọt nước mắt nóng hổi từng giọt từng giọt rơi xuống chăn, loang một vệt nước sẫm màu, hồi lâu mới thấy một giọng run rẩy cất lên:
“Cô cần nữa.”