Song Xuyên Thập Niên 70: Vào Nhầm Phòng Tân Hôn, Được Chồng Như Ý - Chương 361: Tôi hối hận rồi
Cập nhật lúc: 2026-05-05 02:01:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỳ Minh Viễn đưa đến Bệnh viện Nhân dân Ninh Thị ngay trong đêm.
May mắn là chất curare trong cơ thể ông là một loại độc tố sinh học chiết xuất từ thực vật, khó cơ thể hấp thụ, cộng thêm mỗi lượng độc tố nạp ít, phần lớn còn đào thải ngoài, nên tuy thời gian trúng độc dài, nội tạng tổn thương là thể tránh khỏi, nhưng dù cũng giữ tính mạng.
Sau khi Kỳ Minh Viễn nguy hiểm đến tính mạng, Kỳ Thịnh Chi gọi điện cho trợ lý Đinh rời khỏi bệnh viện.
Trời sáng, Cao Hoàn Vũ và Lưu Quân của Đồn Công an Đông Thành nhận điện thoại báo án, nhanh ch.óng đến nhà họ Kỳ đưa Khúc Tĩnh Vân , đồng thời cũng yêu cầu những liên quan còn đến đồn công an để lấy lời khai.
Việt Phi Huỳnh vốn mệt mỏi một đêm vật lộn, dường như đột nhiên tinh thần, hai lời liền xe công an .
Cao Hoàn Vũ lái xe, Lưu Quân áp giải Khúc Tĩnh Vân ghế , Việt Phi Huỳnh vui vẻ kéo cửa ghế phụ định lên, ai ngờ cửa xe mở một khe, một bàn tay to lớn từ phía đẩy đóng .
Cô nhíu mày , chỉ thấy đôi mắt hoa đào xinh của Kỳ Thịnh Chi ẩn chứa sự tức giận, như đang dùng ánh mắt uất ức phẫn nộ để “lên án” cô.
Việt Phi Huỳnh chút chột , lẩm bẩm:
“Đây là để tích cực phối hợp công tác điều tra của công an ? Phía đầy , chỉ thể miễn cưỡng ghế phụ, tuyệt đối ý cạnh trai ...”
Kỳ Thịnh Chi lườm cô một cái, khách khí đưa tay kéo cô lưng , cúi xuống cửa sổ xe:
“Đồng chí công an, vợ thương ở tay, đưa cô đến bệnh viện băng bó , lát nữa sẽ qua phối hợp công tác của các .”
Cao Hoàn Vũ gật đầu, hai họ là báo án, thương, sự thông cảm nên :
“Không vội, xử lý vết thương là quan trọng.”
Vinh Vịnh Tư thấy liền thuận thế ghế phụ:
“Vậy cùng các về lấy lời khai !”
“Ê...”
Việt Phi Huỳnh thấy vị trí tuyệt vời của Vinh Vịnh Tư chiếm mất, lập tức đảo mắt một cái, nhưng định động tác, khóe mắt liếc thấy Kỳ Thịnh Chi đang chằm chằm , đành cứng rắn kìm mí mắt đang lật lên, nặn một nụ với Vinh Vịnh Tư:
“Cậu vội thế ? Hay là để lấy lời khai , vết thương bệnh viện cũng .”
Vinh Vịnh Tư nghiêm túc :
“Vội chứ, phim âm bản chụp cảnh phụ nữ hạ độc vẫn còn , tranh thủ thời gian lấy lời khai xong, còn về tiệm rửa ảnh nữa!”
“Hôm nay là ngày đầu năm mới, nhất định treo bảng hiệu mới lên, ngày mai tiệm bắt đầu trang trí , thời gian chạy đến đồn công an .”
Nghe Vinh Vịnh Tư thật sự việc chính đáng, Việt Phi Huỳnh nhất thời nên lời.
Kỳ Thịnh Chi hừ lạnh một tiếng, kéo cô về phía xe của —
Đừng tưởng , con cáo nhỏ thể nhiệt tình phối hợp công tác như ?
Chẳng là nhắm tên công an mặt trắng !
Việt Phi Huỳnh lên xe, mặt mày chán nản, khó khăn lắm mới cơ hội gặp trai , cơ hội như để trò chuyện suốt đường về vụ án, ngờ tan thành mây khói.
Kỳ Thịnh Chi lái xe thỉnh thoảng liếc cô một cái, thấy cô nhận đang vui, còn ở đó nhíu mày vẻ mặt tiếc nuối, trong lòng lập tức càng thêm bực bội.
Vốn chuyện, nhưng nín nhịn nửa ngày, cuối cùng cũng nhịn :
“Cô xe của tên công an đó đến ?”
Việt Phi Huỳnh buồn ngủ rũ rượi, ngáp một cái, thuận miệng đáp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/song-xuyen-thap-nien-70-vao-nham-phong-tan-hon-duoc-chong-nhu-y/chuong-361-toi-hoi-han-roi.html.]
“Sao thế? Không ? Ồ, đúng , chúng vẫn đang trong thời gian thực hiện hợp đồng, ở bên ngoài nên để ý đến cảm nhận của , , sẽ chú ý.”
Cô đồng ý thì thôi, câu trả lời trực tiếp mặt Kỳ Thịnh Chi đỏ bừng —
Cái gì gọi là vẫn đang trong thời gian thực hiện hợp đồng, ý của cô là khi hợp đồng hết hạn thì cần quan tâm đến cảm nhận của nữa ?
Vậy... những ngày qua, mỗi tối... là cái gì?!
“Cô ý gì?! Ý là khi hợp đồng kết thúc, cô thể... thể...”
Việt Phi Huỳnh lim dim mắt, đợi nửa ngày cũng thấy gì, nửa tỉnh nửa mê tiếp lời:
“Sau khi hợp đồng kết thúc, đương nhiên thể gì thì ... , lẽ hối hận nhận nợ chứ?”
Cô mới liều mạng cứu bố , Kỳ Thịnh Chi thể nhanh như lấy oán báo ân chứ?!
Những căn nhà, mặt bằng, vàng bạc châu báu... cô còn trông cậy những “phần thưởng” đó để một đêm thực hiện tự do tài chính đấy!
Việt Phi Huỳnh mơ màng đợi nửa ngày, đợi Kỳ Thịnh Chi gì, ngược ngủ chuyến xe xóc nảy.
Kỳ Thịnh Chi c.ắ.n c.h.ặ.t môi , mặt đầy vẻ tức giận —
Anh tưởng rằng những tiếp xúc mật của họ những ngày qua, sớm vượt ngoài phạm vi hợp đồng, tự nhiên trở thành một gia đình thực sự.
ngờ, Việt Phi Huỳnh vẫn đang chờ đợi ngày hợp đồng hết hạn!
Kỳ Thịnh Chi trong lòng bực bội, thậm chí đạp phanh một cái, gọi Việt Phi Huỳnh đang ngủ dậy để cho nhẽ.
khi đầu Việt Phi Huỳnh, chỉ thấy khuôn mặt nhỏ nhắn trắng ngần của cô đầy vẻ mệt mỏi, bóng lông mi quầng thâm nhàn nhạt, chiếc cổ trắng nõn còn một vết xước màu hồng nhạt, vô cùng bắt mắt.
Kỳ Thịnh Chi mà tim run lên.
Vậy là con d.a.o đó vẫn cô thương, da cô mỏng như , chỉ thiếu một chút nữa là cắt động mạch cảnh...
Anh dám nghĩ sâu hơn nữa, trong lòng chỉ còn sự sợ hãi.
Cô mới bất chấp tính mạng của để cứu cha , dù cô xuất phát từ suy nghĩ gì, cũng tư cách để trách móc và yêu cầu.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân
Trong xe rơi một im lặng kéo dài.
Nghe tiếng thở đều đều của Việt Phi Huỳnh bên tai, đôi mắt Kỳ Thịnh Chi d.a.o động, nhẹ nhàng một câu:
“Ừm, hối hận , nhận nợ ...”
...
Sau khi Thiều Kinh Thước tin , mắng cho Việt Phi Huỳnh một trận.
Đêm giao thừa, cô và Ngô Sương cùng xem hội đèn l.ồ.ng xong, trở về nhà khách cố ý đợi đến mười hai giờ, đến quầy lễ tân gọi điện cho Việt Phi Huỳnh.
Ai ngờ điện thoại gọi đến là Đinh Linh máy, rằng Kỳ Thịnh Chi với vẻ mặt nghiêm túc từ bên ngoài trở về, tìm Việt Phi Huỳnh mượn máy ảnh của tiệm chụp ảnh, đó Việt Phi Huỳnh liền cùng ngoài, cho đến khi Thiều Kinh Thước gọi điện đến hai vẫn về.
Vốn dĩ Thiều Kinh Thước còn tưởng hai ngoài ăn mừng giao thừa, nhưng Đinh Linh thấy vẻ mặt Kỳ Thịnh Chi nghiêm túc, giọng cũng chút lo lắng, trong lòng cô liền chút bất an.
Để Đinh Linh ở nhà một sợ hãi, Thiều Kinh Thước nhiều trong điện thoại, chỉ dặn cô đợi Việt Phi Huỳnh về thì bảo Việt Phi Huỳnh gọi cho cô.
Để đợi cuộc điện thoại , ngày Tết Dương lịch Thiều Kinh Thước cả, lòng đầy lo lắng đợi đến chiều tối, mới đợi cuộc điện thoại muộn màng của Việt Phi Huỳnh.