Song Xuyên Thập Niên 70: Vào Nhầm Phòng Tân Hôn, Được Chồng Như Ý - Chương 316: Huỳnh Huỳnh, em về rồi
Cập nhật lúc: 2026-05-05 01:23:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vào cửa, mấy phát hiện cửa phòng Kỳ Thịnh Chi đang mở, về, Thiều Kinh Thước và Đinh Linh liền tự giác lên tầng hai.
Việt Phi Huỳnh vội về phòng, ngược ghế sô pha ở phòng khách suy nghĩ.
Kỳ Thịnh Chi dạo gần đây quả thực bất thường, những việc kiện càng khó tin hơn kiện .
Đầu tiên là giấu cô chủ động móc nối ăn cho nhà họ Việt, tần suất về Việt công quán thăm Việt Gia Lương còn chăm chỉ hơn cả cô, những ngày đối với cô cũng hòa nhã ôn tồn, hôm nay còn mở cánh cửa nhỏ mà đây đ.á.n.h c.h.ế.t cũng chịu mở...
Việt Phi Huỳnh cảm thấy, Kỳ Thịnh Chi rõ ràng là đang lấy lòng cô!
lấy lòng cô, để gì chứ?
Cô tiền quyền, đương nhiên chỉ thể là nhắm con cô !
Việt Phi Huỳnh càng nghĩ càng thấy đúng là như , với nhan sắc của cô ngày nào cũng ngủ bên cạnh , Kỳ Thịnh Chi chỉ cần là một thanh niên bình thường tràn đầy huyết khí, tự nhiên khó tránh khỏi việc động lòng.
cô cảm thấy Kỳ Thịnh Chi thực sự cần thiết những hành động lớn như .
Dù đều là trưởng thành , là vợ chồng hợp pháp giấy chứng nhận đàng hoàng, chuyện cần bày tỏ một cách uyển chuyển vòng vèo như thế, chẳng lẽ đêm tân hôn cô biểu hiện còn đủ rõ ràng ?
Việt Phi Huỳnh cuối cùng cũng nghĩ thông suốt bộ sự việc, tâm trạng bỗng chốc cởi mở, trong lòng nhịn mà nhảy nhót vui sướng.
Chẳng lẽ “đêm động phòng hoa chúc” đến muộn chính là hôm nay?
Cô hớn hở bước phòng, Kỳ Thịnh Chi đang bàn việc lật xem tài liệu trong tay, thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên, thấy đến là cô, đôi mắt hoa đào long lanh nước lập tức tràn ngập ý :
“Huỳnh Huỳnh, em về .”
Nghe xem, cách xưng hô , còn dám ý với cô?!
Ý của Việt Phi Huỳnh càng đậm hơn, cô cúi bò lên bàn việc, một tay chống khuỷu tay lên bàn đỡ cằm, tủm tỉm hỏi:
“Không mở cửa nhỏ ? Sao đổi ý ?”
Kỳ Thịnh Chi còn kháng cự sự tiếp cận của cô nữa, ngược nhếch khóe môi, giọng điệu dịu dàng:
“Trước đây là do suy nghĩ chu , cánh cổng sắt của sân lớn như , em đẩy tốn sức, đáng lẽ mở cửa nhỏ từ lâu .”
Anh xong liền lấy từ trong ngăn kéo hai bộ chìa khóa, đưa cho Việt Phi Huỳnh:
“Đây là chìa khóa cửa nhỏ và cửa nhà, em cầm một bộ, đưa cho bạn em một bộ, như các em đều tiện.”
Việt Phi Huỳnh ngẩn chìa khóa đặt tay , vẻ mặt đầy bất ngờ.
Cô ngờ Kỳ Thịnh Chi ngay cả những khác bên cạnh cô cũng cân nhắc đến, nhất thời chút nghẹn lời:
“A... Ồ... Cảm ơn.”
Sự đổi của cũng quá lớn , đột nhiên đối xử ân cần chu đáo với cô như , Việt Phi Huỳnh cảm thấy bản vẫn còn chút thích ứng kịp.
Kỳ Thịnh Chi Việt Phi Huỳnh vẻ lúng túng, ý khóe môi càng rõ ràng, trong đôi mắt hoa đào tuyệt chứa đầy những tia sáng lấp lánh, tỏa sự dịu dàng lưu luyến mà ngay cả bản cũng nhận .
Bị dùng ánh mắt thâm tình như chằm chằm, giống như thẳng tận đáy lòng cô, là một trận hoảng hốt xa lạ quen thuộc bỗng nhiên dâng lên trong tim.
Việt Phi Huỳnh chớp chớp mắt, đột nhiên chống dậy, mở miệng chút cứng nhắc:
“ mang chìa khóa lên cho bọn họ.”
Cô xong liền bỏ chạy, giống như Kỳ Thịnh Chi mắt là một con thú dữ đáng sợ nào đó .
Vừa khỏi cửa, mặt Việt Phi Huỳnh nóng bừng, trong lòng cảm thấy vô cùng kỳ quái.
Kỳ Thịnh Chi cũng hành động gì quá đáng, cô ở đây tự nhiên đỏ mặt tim đập nhanh là chứ?!
......
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/song-xuyen-thap-nien-70-vao-nham-phong-tan-hon-duoc-chong-nhu-y/chuong-316-huynh-huynh-em-ve-roi.html.]
Lúc thời gian vẫn tính là muộn, Thiều Kinh Thước và Đinh Linh đều ngủ.
Thiều Kinh Thước đang bàn lên ý tưởng cho hướng kinh doanh tiếp theo của tiệm chụp ảnh, Đinh Linh thì bàn trang điểm luyện tập kỹ năng trang điểm mà ban ngày cô bé học từ Việt Phi Huỳnh.
Cửa phòng đột nhiên gõ, Đinh Linh giật run tay, đường kẻ mắt kéo thẳng đến tận thái dương.
Thiều Kinh Thước dậy mở cửa, chỉ thấy Việt Phi Huỳnh khuôn mặt xinh ửng đỏ bước , đặt một chùm chìa khóa lên bàn, giọng chút bức bối:
“Đây là chìa khóa cửa nhỏ và cửa nhà, hai cầm lấy, bình thường cho tiện.”
Thiều Kinh Thước chút bất ngờ, cô tưởng Kỳ Thịnh Chi hôm đó chỉ là tâm trạng , thuận miệng , ngờ đưa thật.
Đinh Linh cũng nhớ chuyện , cô bé mang khuôn mặt mèo hoa kinh ngạc :
“Sư phụ, đây là sư mẫu đưa ?”
Đinh Linh mỗi ngày thấy Kỳ Thịnh Chi đều lễ phép chủ động chào hỏi , nhưng Kỳ Thịnh Chi luôn vẻ thấy, để ý đến cô bé, cho nên Đinh Linh luôn cảm thấy Kỳ Thịnh Chi lẽ hoan nghênh cô bé lắm.
cô bé ngờ hóa sư mẫu cũng giống như sư phụ, là một bề ngoài lạnh lùng, nội tâm dịu dàng, thực sự yên tâm giao chìa khóa nhà cho các cô.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân
Điều chứng tỏ sư mẫu hề hoan nghênh cô bé, chỉ riêng điểm thôi cũng đủ khiến Đinh Linh vui vẻ !
Việt Phi Huỳnh gật đầu, rõ lúc là tâm trạng gì.
Những nam sinh theo đuổi cô đây biểu hiện còn khoa trương hơn Kỳ Thịnh Chi nhiều, nào là trời mưa to lầu ký túc xá đàn hát cho cô , lễ tình nhân tặng cô chín ngàn chín trăm chín mươi chín đóa hồng, dùng flycam bay trung thể hiện lời tuyên thệ tình yêu... đủ các loại chiêu trò tầng tầng lớp lớp, bỏ tâm tư, bỏ tiền bạc, cô tất cả chỉ thấy buồn , từng để trong lòng.
bây giờ Kỳ Thịnh Chi chỉ cô chằm chằm như , Việt Phi Huỳnh cảm thấy hoảng hốt khó hiểu, mặt cũng bắt đầu nóng lên, chẳng lẽ là vì đôi mắt hoa đào của câu hồn ?
Thiều Kinh Thước thấy Việt Phi Huỳnh nhíu mày, vẻ mặt đau khổ, liền mở miệng hỏi:
“Huỳnh Tử, ? Sao mặt mũi vui thế ?”
Việt Phi Huỳnh cũng bản , chỉ là Kỳ Thịnh Chi ảnh hưởng đến tâm trạng của cô.
Sớm việc giữ quan hệ với sẽ khiến cô phiền lòng rối trí như , thà cứ dừng ở lúc cãi vã đấu võ mồm ngay từ đầu còn hơn!
Đối mặt với sự quan tâm của Thiều Kinh Thước, cô cũng chỉ thể lắc đầu:
“Không , thể là sắp đến kỳ sinh lý, hormone tiết dẫn đến tâm trạng định thôi.”
Những ngày mấy ngày nào cũng ở chung một chỗ, Việt Phi Huỳnh mỗi ngày đều bận rộn công việc, quả thực cũng chuyện gì lớn xảy , Thiều Kinh Thước cũng gặng hỏi thêm.
Thiều Kinh Thước gật đầu, thấy Việt Phi Huỳnh vẫn ý định rời , ngược hai mắt chằm chằm tờ giấy mở rộng bàn của cô, chần chừ một giây mở miệng :
“Mình đang nghĩ xem tiệm chụp ảnh tiếp theo thể mở rộng thêm những nghiệp vụ nào, thảo luận với một chút ?”
Thiều Kinh Thước bình thường cô hứng thú với phương diện kinh doanh , nhưng hôm nay cô đưa chìa khóa xong, lời nào cũng , liền nhất thời chút đoán cô gì.
Việt Phi Huỳnh lúc mới như bừng tỉnh từ trong mộng, phản ứng một giây đó vội vàng lắc đầu:
“Không ! Mình... bổ túc cho Đinh Linh!”
Cô đông tây, liếc thấy đường kẻ mắt khoa trương nơi khóe mắt Đinh Linh, cuối cùng cũng tìm một cái cớ hồn để ở .
Không tại , theo bản năng Việt Phi Huỳnh về căn phòng lầu.
Cảm xúc mãnh liệt tràn từ trong ánh mắt Kỳ Thịnh Chi nãy khiến cô cảm thấy áp lực vô cùng lớn, một tí là hoảng hốt khó hiểu, cho nên bản năng trốn tránh.
Cứ lề mề mãi đến hơn mười một giờ đêm, hai mí mắt của Đinh Linh đều sụp xuống dính , đối diện với gương trang điểm mà sắp ngủ gật đến nơi, Việt Phi Huỳnh mới Thiều Kinh Thước đuổi ngoài.
Cô tình nguyện xuống lầu, thấy đèn phòng Kỳ Thịnh Chi tắt, tâm trạng căng thẳng khó hiểu mới thả lỏng một chút, rón rén đẩy cửa lẻn .
Vừa trèo lên giường, một bàn tay nóng liền từ trong chăn bên cạnh thò sang...