Song Xuyên Thập Niên 70: Vào Nhầm Phòng Tân Hôn, Được Chồng Như Ý - Chương 312: Hưởng phúc không tốt sao?

Cập nhật lúc: 2026-05-05 01:23:31
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc cũng quán cà phê những nơi tương tự tiện cho việc bàn chuyện, Vương Ngọc Tuyền giúp chuyển hai chiếc ghế , hai liền ở cửa tiệm chụp ảnh bàn bạc.

 

Trong lòng Hồng Khang vẫn quá tin tưởng Thiều Kinh Thước thể chủ, ông lãng phí thời gian, trực tiếp mở miệng :

 

“Cô gái nhỏ, giá báo cho Vịnh Tư là giá thấp nhất , bốn ngàn năm trăm đồng, một xu cũng thể bớt, cô thể quyết định thì bán, nếu còn trả giá, thì cần lãng phí thời gian của nữa.”

 

Thiều Kinh Thước đương nhiên thái độ hờ hững của ông , trông mặt mà bắt hình dong như Hồng Khang nhiều, bàn đàm phán khinh địch chịu thiệt thòi là chính ông .

 

, mở miệng :

 

“Anh Hồng chuyện sảng khoái, đúng ý , cũng vòng vo tam quốc, ba mặt bằng chúng thành tâm mua, giá hai ngàn đồng, một xu cũng thể thêm, nếu bằng lòng bán, chúng liền mua, nếu bằng lòng, chúng cũng miễn cưỡng.”

 

Cái gì?! Hai ngàn đồng?!

 

Hồng Khang vẻ mặt ngạc nhiên, nghi ngờ rốt cuộc là nhầm, là cô gái nhỏ nhầm, cô năm ngàn đồng ?

 

Nếu Thiều Kinh Thước là bốn ngàn đồng những con tương đối gần, lẽ ông còn cho rằng cô đang cố gắng trả giá.

 

Thiều Kinh Thước mở miệng là hai ngàn đồng, Hồng Khang thể nghi ngờ cô nhầm :

 

“Cô gái nhỏ, là cô nhầm, nhầm, hai ngàn đồng là năm ngàn đồng?”

 

Thiều Kinh Thước thản nhiên đáp:

 

“Anh Hồng, nhầm , chính là hai ngàn đồng.”

 

Lời , cho dù là quen công phu bề ngoài như Hồng Khang cũng lập tức biến sắc mặt, đây là thuần túy lấy ông trò đùa ?!

 

Nụ mặt ông thoáng chốc tan biến, cũng “xoạt” một cái lên, giọng điệu cứng nhắc :

 

“Các đây lỡ thời gian của ? một ngày nhiều việc, bận lắm, thời gian đùa với các !”

 

Mắt thấy ông tư thế , Thiều Kinh Thước cũng vội, giọng điệu hòa hoãn tiếp tục :

 

Hồng quý nhân nhiều việc, cả nhà chuyển từ nội địa sang thành phố Cảng cũng dễ dàng, thời gian chắc đều đang bận rộn chuẩn thủ tục xuất cảnh nhỉ?”

 

Hồng Khang đang định nhấc chân rời lập tức trừng lớn mắt, vẻ mặt thể tin nổi:

 

“Sao cô nhà chuyển đến thành phố Cảng? Ai cho cô ?”

 

đoán.”

 

Thiều Kinh Thước cũng lên theo, thản nhiên :

 

“Lần Vịnh Tư đề xuất với chuyện mua mặt bằng, từ chối, báo một cái giá, đó giúp hẹn thời gian với , cũng chối từ, thể thấy quả thực ý định bán mặt bằng.”

 

“Vừa gần đây cũng đang khắp nơi xem mặt bằng nào phù hợp , nhắc đến mấy mặt bằng của cũng treo biển , bọn họ con gái chủ nhà lấy chồng , gả đến thành phố Cảng bà lớn , chắc chắn bao lâu nữa sẽ đón hai ông bà già các cùng qua đó hưởng phúc.”

 

“Cho nên mới suy đoán các định nữa, mới nghĩ đến việc xử lý mặt bằng khi .”

 

Thiều Kinh Thước thật, đời chuyện trùng hợp như .

 

Những tình hình đều là khi Vinh Vịnh Tư cho cô chủ nhà đồng ý gặp mặt, cô đặc biệt điều tra , hỏi thăm ít hàng xóm xung quanh mới ngóng tin tức.

 

Làm giao dịch và đ.á.n.h trận là cùng một đạo lý, , trăm trận trăm thắng mà!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/song-xuyen-thap-nien-70-vao-nham-phong-tan-hon-duoc-chong-nhu-y/chuong-312-huong-phuc-khong-tot-sao.html.]

Vẻ mặt Hồng Khang lộ vẻ kinh ngạc, một lát hồn , thái độ vẫn kiên định:

 

“Cho dù cô đoán sai, là định bán mặt bằng, nhưng cũng sẽ nhanh ch.óng tống khứ mà xử lý giá rẻ mạt, cô hai ngàn đồng nhặt nhạnh món hời? Chuyện đó thể nào!”

 

Thiều Kinh Thước nụ vẫn như cũ, cô chỉ cần xác định Hồng Khang quả thực ý định bán , chỉ cần đưa một mức giá phù hợp, vụ ăn tự nhiên thể thành giao.

 

Và theo cô thấy, mức giá phù hợp đó chính là hai ngàn đồng.

 

“Anh Hồng, nếu thành tâm bán, cũng thành tâm mua, chúng chuyện để bàn.”

 

Thiều Kinh Thước ung dung xuống, một tư thế “mời ” với Hồng Khang.

 

Hồng Khang vốn định rời sự tự tin khó hiểu mà Thiều Kinh Thước thể hiện cho chút d.a.o động, vài giây chần chừ, mà thực sự xuống.

 

Ông ngược xem Thiều Kinh Thước còn thể phát ngôn kinh gì, cho dù đến mức hoa rơi rực rỡ, ông cũng thể nào giảm giá cho bọn họ nhiều như !

 

Hồng Khang mặc dù xuống , nhưng thái độ vẫn cứng rắn:

 

“Ba mặt bằng tiền thuê một tháng là bốn mươi đồng, một năm chính là bốn trăm tám mươi đồng, các mua đến mười năm là thể lấy vốn, đó chính là lãi ròng, ăn nữa sang tay còn thể bán ngoài, bán các bốn ngàn năm trăm đồng là giá lương tâm, đắt một chút nào!”

 

Khóe miệng Thiều Kinh Thước nhếch lên, ý mặt sâu thêm ít, mở miệng :

 

“Anh Hồng, cũng tính cho một bài toán, xem đúng nhé.”

 

“Hiện tại tiền thuê mặt bằng của Tiệm chụp ảnh Vịnh Tư là hai mươi đồng một tháng, một năm chính là hai trăm bốn mươi đồng, tiền thuê hai mặt bằng trái báo giá mười đồng, một năm cộng cũng là hai trăm bốn mươi đồng.”

 

theo , hai mặt bằng trái quanh năm đều trong tình trạng bỏ trống, căn bản thu tiền thuê, mà Tiệm chụp ảnh Vịnh Tư khi nâng cấp cải tạo cũng là kinh doanh khó khăn, ngay cả tiền thuê tháng cũng trì hoãn thanh toán, bất cứ lúc nào cũng thể đóng cửa nghỉ nghiệp.”

 

“Đồng thời cũng tìm hiểu một chút tình hình kinh doanh của mặt bằng tiệm chụp ảnh, các tiểu thương xung quanh đều vị trí mặt bằng đổi qua khá nhiều kinh doanh, ngoại lệ dài thì ba tháng, ngắn thì một tháng là đóng cửa , chứng tỏ vị trí của mặt bằng quả thực tính là .”

 

“Một khi đổi kinh doanh, ở giữa sẽ tránh khỏi thời gian bỏ trống, một năm đổi hai ba , ít nhất cũng bỏ trống ba bốn tháng, thời gian thực tế thu tiền thuê càng ít hơn.”

 

“Vậy theo tình hình thực tế hiện tại mà , mười năm tới tối đa thể thu quá hai ngàn đồng thu nhập tiền thuê, đây vẫn là cách tính lạc quan nhất trong tình huống luôn thuê.”

 

Một phen lời của Thiều Kinh Thước đấy, mạch lạc rõ ràng, Hồng Khang bất giác thuận theo mạch suy nghĩ của cô lọt tai, ngón tay khoa tay múa chân trong lòng bàn tay, tính đúng là chuyện như cô , nhất thời nghĩ lý do phù hợp để phản bác.

 

Thấy Hồng Khang nhíu c.h.ặ.t mày, một bộ dạng như đang suy nghĩ điều gì, Thiều Kinh Thước ông hẳn là lọt tai một chút, liền tiếp tục :

 

“Hơn nữa xem, hai năm trứng gà bao nhiêu tiền một quả? Bốn xu là năm xu? bây giờ thì ?”

 

Hồng Khang vẫn còn đang nhớ chuyện cô tính tiền thuê , bất thình lình thấy cô hỏi giá trứng gà bây giờ, theo bản năng đáp:

 

“Bây giờ trứng gà lúc rẻ một hào một quả, lúc khan hiếm một đồng cũng mua .”

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân

 

“Vậy là đúng !”

 

Thiều Kinh Thước chính là đáp án , cô đến mức mắt sáng rực:

 

“Anh xem, mới hai năm thời gian vật giá tăng nhiều như , đợi đến mười năm , một quả trứng gà chừng bán đến năm hào, thì bằng với việc tăng gấp năm , năm ngàn đồng lúc đó chỉ thể mua đồ vật trị giá một ngàn đồng bây giờ.”

 

“Mười năm thời gian , đừng theo mức tiền thuê đến hai ngàn đồng tính cho , cứ theo mức bốn ngàn tám trăm đồng tự tính, đến lúc đó còn mua đồ vật trị giá một ngàn đồng bây giờ.”

 

nếu bây giờ bán mặt bằng cho , thể lập tức trả một hai ngàn đồng tiền mặt cho , hai ngàn đồng tương đương với việc lấy tay sớm mười năm, ở hiện tại chính là sức mua hai ngàn đồng thực sự.”

 

“Như , trong mười năm cần mỗi năm bận tâm chuyện cho thuê mặt bằng, cũng cần gánh vác chi phí tu sửa mặt bằng tăng lên từng năm, an tâm đến thành phố Cảng hưởng phúc ?”

 

 

Loading...