Song Xuyên Thập Niên 70: Vào Nhầm Phòng Tân Hôn, Được Chồng Như Ý - Chương 143: Thiên lôi câu động địa hỏa
Cập nhật lúc: 2026-05-05 01:16:57
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước đây, hai l.ừ.a đ.ả.o ở ngoài ga xe lửa, một ngày may mắn cũng chỉ lừa tiền của một hai , ngày nhiều thì thu năm tệ, ngày ít thì một hai tệ, tính trung bình một tháng cũng “thu nhập” năm mươi đến một trăm tệ.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân
Vào thời điểm đó, đây là một con nhỏ, gần bằng lương của một khu trưởng!
tiền đến quá nhanh và quá dễ dàng, khẩu vị của Đỗ An Bình và Khúc Tĩnh Vân sớm nới rộng, một tháng dù lừa một trăm năm mươi tệ cũng nhanh ch.óng hai tiêu xài hết sạch.
Khúc Tĩnh Vân đóng vai một phụ nữ yếu đuối từ nơi khác đến nương tựa họ hàng ở ngoài ga xe lửa, Kỳ Minh Viễn chỉ mặt giúp bà đuổi đám lưu manh “quấy rối”, mà còn cởi chiếc áo khoác khoác lên cho Khúc Tĩnh Vân.
Lúc đó, Khúc Tĩnh Vân lưng mang chiếc áo khoác đến tiệm cầm đồ hỏi giá, điều khiến bà ngờ là chỉ riêng chiếc áo khoác đó thể cầm tám mươi tệ!
Đây còn là giá do tiệm cầm đồ nổi tiếng “lòng đen tối” đưa , Khúc Tĩnh Vân lập tức nhận , giá trị của chiếc áo khoác ít nhất cũng hai trăm tệ, mà thuận tay khoác chiếc áo khoác lên bà , Kỳ Minh Viễn, giàu đến mức nào mới coi trọng một chiếc áo khoác trị giá hai trăm tệ.
Bà lập tức thu chiếc áo khoác vốn định đổi lấy tiền, mặc kệ ông chủ tiệm cầm đồ ở phía ngừng tăng giá gọi bà thương lượng, ôm chiếc áo khoác đó vui mừng khôn xiết trở về nhà họ Đỗ.
Đỗ An Bình thấy bà ôm chiếc áo khoác về, chút ngạc nhiên, tưởng rằng tiệm cầm đồ trả giá , đang định ngoài tìm tiệm cầm đồ tính sổ thì Khúc Tĩnh Vân kéo .
Bà vẻ mặt hưng phấn kể cho Đỗ An Bình kế hoạch nghĩ đường , đương nhiên trong đó lược bỏ lý do bà lòng Kỳ Minh Viễn, lời đều là Kỳ Minh Viễn giàu thế nào, chỉ lừa một chiếc áo khoác thì quá đáng tiếc, chi bằng thả dây dài câu cá lớn…
Nói đến cuối cùng, Đỗ An Bình mới hiểu Khúc Tĩnh Vân đang tính toán điều gì.
Anh lạnh một tiếng:
“Nói nhiều như , chẳng qua là chính cô lòng giàu , trèo cao chứ gì? Khúc Tĩnh Vân, cô cảm thấy mấy ngày nay gì cô, cô liền bản lĩnh nghĩ đông nghĩ tây ?”
Tim Khúc Tĩnh Vân thắt , ngờ những lời lẽ tốn công suy nghĩ đường Đỗ An Bình thấu ngay lập tức, vội vàng giải thích:
“Anh Đỗ, là oan cho em , em là thế nào trong lòng em tự , những suy nghĩ thực tế đó ?”
“Em thật sự chỉ cảm thấy hiếm dịp gặp con cá lớn như Kỳ Minh Viễn, chỉ lừa một trăm mấy chục tệ thì quá đáng tiếc, nếu thể lừa một món lớn, một hai năm tới chúng cần lo lắng nữa.”
Đỗ An Bình nửa tin nửa ngờ lời bà , nhưng Khúc Tĩnh Vân lừa một món lớn đủ dùng một hai năm, trong lòng khỏi chút rục rịch:
“Thằng họ Kỳ đó thật sự giàu như ?”
Khúc Tĩnh Vân thấy chút d.a.o động, vội vàng nhét chiếc áo khoác tay , cẩn thận phân tích cho .
Đỗ An Bình một hồi, cảm thấy phân tích của Khúc Tĩnh Vân chút hợp lý, nhưng tin tưởng bà , liền :
“Đừng tưởng cô thì sẽ tin cô, cô nhân cơ hội bám , một cước đá ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/song-xuyen-thap-nien-70-vao-nham-phong-tan-hon-duoc-chong-nhu-y/chuong-143-thien-loi-cau-dong-dia-hoa.html.]
Khúc Tĩnh Vân thấy tốn công tốn sức nửa ngày, Đỗ An Bình vẫn chịu , trong lòng khỏi lo lắng, nhưng bà , nếu thuyết phục Đỗ An Bình, bà chỉ thể trơ mắt con thuyền lớn Kỳ Minh Viễn thể giúp bà lên bờ rời .
đợi bà khuyên thêm, Đỗ An Bình chuyển giọng:
“Tuy nhiên, phối hợp với cô cũng , tối nay chúng ngủ với một đêm, đợi cô thật sự trở thành phụ nữ của , tự nhiên sẽ tin cô giở trò, đến lúc đó cô phối hợp thế nào thì phối hợp thế đó!”
Khúc Tĩnh Vân kinh hãi, suốt thời gian qua để Đỗ An Bình để ý, bà ngay cả ngủ cũng dám cởi quần áo, tiền hai l.ừ.a đ.ả.o phần lớn cũng để Đỗ An Bình ăn chơi trác táng, chỉ khi nào Đỗ An Bình vui vẻ, đưa bà ăn quán, mua hai bộ quần áo, bà cũng tỏ chịu thương chịu khó, cam tâm tình nguyện.
Thực bà chỉ hy vọng những ham thú tính của Đỗ An Bình thỏa mãn ở bên ngoài, trở về sẽ để ý đến bà , nhưng ngờ Đỗ An Bình vẫn định tha cho bà !
Trong lòng Khúc Tĩnh Vân cuồng, lý với loại cầm thú chắc chắn , chỉ thể dùng thứ mà quan tâm hơn để chuyển hướng sự chú ý của , đó chỉ thể là tiền.
Bà đổi thái độ luôn đề phòng cận, chủ động xuống bên cạnh Đỗ An Bình, kéo tay dịu dàng :
“Anh Đỗ, đối với em là ân nhân cứu mạng, cho em một nơi nương tựa, lòng ơn của em đối với hết lời, chỉ thể của em thì là gì? Em thể cho tất cả những gì em thể cho.”
“ nghĩ xem, đầu của phụ nữ quý giá, tại chúng dùng nó để đổi lấy một cái giá cao? Đợi tiền , phụ nữ nào mà ? Hơn nữa, lúc đó em chẳng vẫn là của ?”
Đỗ An Bình đôi tay mềm mại xương của bà nắm lấy đến tê dại, cả những lời của bà tâng bốc đến lâng lâng.
Nghĩ cũng đúng, phụ nữ nào tắt đèn cũng như , nếu Khúc Tĩnh Vân thể bán giá , hà cớ gì gây khó dễ với tiền bạc?
Dưới những lời ngon tiếng ngọt của Khúc Tĩnh Vân, chuyện ngủ chung tối đó coi như cho qua, nhưng Đỗ An Bình tự nhiên chịu dễ dàng đồng ý yêu cầu của Khúc Tĩnh Vân như .
khi lén lút theo dõi Kỳ Minh Viễn mấy ngày, phát hiện đàn ông thật sự là một ông chủ lớn giàu như lời Khúc Tĩnh Vân , cộng thêm Khúc Tĩnh Vân ngừng khéo léo thuyết phục bên tai, dần dần cũng cảm thấy chủ ý của Khúc Tĩnh Vân tồi.
Thế là khi Đỗ An Bình theo dõi nắm hành tung của Kỳ Minh Viễn, liền tạo một màn kịch Khúc Tĩnh Vân và Kỳ Minh Viễn tình cờ gặp , khiến Kỳ Minh Viễn ngoài sự ngạc nhiên , chỉ cảm thấy và Khúc Tĩnh Vân thật duyên.
Trong lúc hai trò chuyện, Khúc Tĩnh Vân nước mắt lưng tròng kể câu chuyện bi t.h.ả.m của “gia đình sa sút, đến thành phố Ninh nương tựa họ hàng, họ hàng đuổi khỏi nhà”, khiến Kỳ Minh Viễn nảy sinh lòng thương cảm.
Ngay đó, Khúc Tĩnh Vân giả vờ đến nhà trả quần áo, càng khiến Kỳ Minh Viễn cảm thấy bà tuy nghèo nhưng lòng chính trực, tham lam tiền bạc, còn vô tình phát hiện Khúc Tĩnh Vân đối xử với trẻ con kiên nhẫn và chu đáo, chuyện dịu dàng và đầy yêu thương.
Do ấn tượng Khúc Tĩnh Vân để cho Kỳ Minh Viễn , Kỳ Minh Viễn vì lòng , liền lấy lý do thuê bảo mẫu cho Kỳ Thịnh Chi để cung cấp cho Khúc Tĩnh Vân một công việc, Khúc Tĩnh Vân đương nhiên vui vẻ chấp nhận.
Sau đó, trong quá trình chung sống, Khúc Tĩnh Vân đối với hai cha con họ hết lòng quan tâm, vượt xa trách nhiệm của một bảo mẫu. Trong một ngoài, để cứu Kỳ Thịnh Chi khỏi một chiếc ô tô “mất lái”, bà bất chấp nguy hiểm, dứt khoát lao ôm lấy Kỳ Thịnh Chi nhỏ tuổi, che chở trong lòng. Hành động quên cũng khiến Kỳ Minh Viễn vô cùng xúc động, càng thêm cảm tình với bà .
Sau , trong một đêm mưa giông sấm chớp, khi Kỳ Thịnh Chi ngủ, Khúc Tĩnh Vân mặc chiếc váy ngủ mỏng manh trong bếp “tình cờ” gặp Kỳ Minh Viễn thói quen uống một ly rượu vang đỏ khi ngủ. Không là do men rượu đêm đó quá mạnh, là giữa những trưởng thành vốn dĩ chuyện đều thuận theo tự nhiên, trong phút chốc hai như thiên lôi câu động địa hỏa, thể kiềm chế …