Song Xuyên Thập Niên 70: Vào Nhầm Phòng Tân Hôn, Được Chồng Như Ý - Chương 126: Cút... cho ông đây
Cập nhật lúc: 2026-05-05 01:16:38
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong chốc lát, bầu khí trong lều trở nên vô cùng ngột ngạt, ngay cả bác sĩ Lưu cũng tiện thêm gì nữa.
Sắc mặt Lục Chiến trầm xuống: “Bây giờ chúng đang thảo luận vấn đề ai chăm sóc bệnh nhân, mà điều cần giải quyết mắt là để ngăn chặn dịch bệnh lây lan thêm. Mời đến đây là vì đều là nhân viên y tế chuyên nghiệp, ai ý tưởng gì thì cứ !”
Trần Xuân Yến thấy sắc mặt Lục Chiến , trong lòng chợt dâng lên chút hối hận.
Vừa cô những lời của bác sĩ Lưu cho hoảng sợ nên mới kìm mà vội vàng lên tiếng. Thực trong lòng ai cũng nghĩ như , nhưng việc cô vội vã toạc khiến bản trông vẻ m.á.u lạnh vô tình!
Nghe “bắt lính” khám bệnh cho nhiễm dịch, sắc mặt của mấy bác sĩ khác cũng giãn đôi chút.
Một lúc , lên tiếng: “Cách nhất bây giờ là phong tỏa khu cách ly, cho họ tiếp xúc với bên ngoài nữa. Đợi đến khi đội cứu hộ tới, sẽ giao cho những nơi điều kiện điều trị tiếp quản.”
Lục Chiến nhíu mày, chút thắc mắc với lời của vị bác sĩ : “Ý phong tỏa là ?”
Trên mặt vị bác sĩ xẹt qua một tia bối rối, chỉ thiếu điều thẳng mấy chữ “để họ tự sinh tự diệt” mà thôi. ánh mắt nghiêm nghị của Lục Chiến, nhớ lúc tiếc công sức kêu gọi tất cả cùng di tản, Lục Chiến sẽ dễ dàng từ bỏ bất kỳ một ai.
Anh suy nghĩ một chút, đổi sang một cách đường hoàng hơn để trả lời: “Bởi vì chắc chắn dịch bệnh lây truyền qua con đường nào, là qua tiếp xúc cơ thể, lây qua đường khí qua tuyến nước bọt, khu lánh nạn cũng phương tiện để xét nghiệm, cho nên đề nghị chuyển mấy họ từ cách ly ngoài trời sang cách ly khép kín.”
Lời nhận sự đồng tình của các nhân viên y tế khác, bao gồm cả bác sĩ Lưu. Đã phương thức lây truyền, thì phòng thủ nghiêm ngặt hết mức thể.
Lục Chiến gật đầu: “Điều thể đáp ứng , sẽ sắp xếp vài chiếc lều cá nhân, để họ ở trong lều, tránh tiếp xúc với bên ngoài.”
Lại bổ sung: “Chúng vẫn còn khá nhiều cồn y tế, tiên tiến hành khử trùng bộ khu cách ly mà họ đang ở hiện tại, thứ hai là định kỳ phun khử trùng những chiếc lều họ ở, cố gắng giảm thiểu khả năng lây lan vi khuẩn.”
“Thu gom thêm một ít vải vóc, may thêm khẩu trang...”
...
Đêm khuya, trong lều thông tin vẫn hắt ánh sáng, in bóng thấp thoáng.
Tên đầu đinh sốt ruột bám hàng rào khu cách ly, rướn cổ dò hỏi tin tức từ chiến sĩ đang canh gác: “Thủ trưởng, lâu như , vẫn bác sĩ nào đến khám bệnh cho đại ca của chúng ?”
Người chiến sĩ mắt thẳng, đầu cũng ngoảnh . Trước khi về, Tiểu đoàn trưởng Lục dặn dò, bảo chuyện với trong khu cách ly, vị trí cũng cách xa ít nhất ba mét.
Thấy chiến sĩ thèm để ý đến , còn xa hơn nhiều, trong lòng tên đầu đinh càng thêm hoang mang: “Thủ trưởng, các sẽ bỏ mặc chúng đấy chứ? Thủ trưởng! phát bệnh ! Anh ơn phước, thả ngoài !”
Gã la lối, hai tên còn cũng hùa theo gào thét.
Lúc Lý Uyên đang thoi thóp gốc cây, ngay cả sức để tựa cây dậy cũng còn.
Đám đầu đinh thấy chiến sĩ vẫn thèm để ý, dứt khoát liều mạng, trực tiếp trèo lên hàng rào.
Người chiến sĩ thấy tiếng động, hành động to gan của bọn chúng cho kinh hãi, lập tức quát lớn: “Các gì?! Mau lùi !”
Đám đầu đinh thèm lệnh, thoăn thoắt trèo qua hàng rào định nhảy ngoài.
Bọn chúng vốn dĩ là một đám tuân thủ quy củ, chẳng qua chỉ là bản năng e sợ bộ quân phục và khí thế quân nhân mà thôi.
hiện tại nếu cứ ở khu cách ly, chừng giây tiếp theo sẽ Lý Uyên lây bệnh, đến mạng cũng chẳng còn, thì còn sợ gì đắc tội với lính tráng nữa?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/song-xuyen-thap-nien-70-vao-nham-phong-tan-hon-duoc-chong-nhu-y/chuong-126-cut-cho-ong-day.html.]
“Có trèo rào! Khu cách ly cần hỗ trợ!”
Trong lúc cấp bách, chiến sĩ hét lớn một tiếng. Các chiến sĩ đang tuần tra gần đó hỏa tốc chạy tới, nhanh ch.óng bao vây c.h.ặ.t chẽ mấy kẻ chạm đất giữa.
Tên đầu đinh thấy tình thế , lập tức ôm đầu xổm xuống, gân cổ lên bắt đầu gào : “Thủ trưởng tha mạng! Thủ trưởng tha mạng! vẫn c.h.ế.t! Cầu xin các , đừng nhốt chung với bệnh! còn tới hai mươi, ngay cả vợ cũng cưới mà!”
Hai tên còn cũng hùa theo lóc, nước mắt nước mũi tèm lem.
Mã Quân mặc đồ bảo hộ thô sơ bước từ vòng vây, với mấy chiến sĩ đeo găng tay và khẩu trang theo lưng: “Đưa bọn chúng qua bên , mỗi một lều canh giữ cẩn thận, cho phép bọn chúng ngoài nữa.”
“Rõ! Đại đội trưởng!”
Đám đầu đinh mà mặt mày ngơ ngác, còn kịp vui mừng vì rời khỏi khu cách ly, ý tứ trong lời của vị thủ trưởng là tìm một chỗ khác để nhốt bọn chúng ?
“Đừng mà! bệnh! Đừng nhốt !”
Mấy kẻ đó ầm ĩ một trận, nhưng là đối thủ của những chiến sĩ cao to vạm vỡ. Mỗi chiến sĩ xách một tên như xách gà con, đưa bọn chúng đến khu cách ly mới để an bài.
Dọc đường , mấy kẻ đó gào t.h.ả.m thiết, đ.á.n.h thức ít quần chúng trong khu lánh nạn.
Trương Thúy Vân rướn lên một cái, cúi đầu nhỏ giọng với Trịnh xưởng trưởng: “Hình như mấy thằng nhóc đó áp giải ! thấy đáng đời lắm! Không nhốt thì còn gây chuyện nữa!”
Con lợn nái dẫn theo bầy lợn con đang giữa hai vợ chồng, tay Trịnh xưởng trưởng buộc một sợi dây thừng, đầu buộc cổ lợn, như chỉ cần con lợn chút động tĩnh gì, ông sẽ phát hiện ngay lập tức.
Nghe mấy thằng nhóc thối tha đó áp giải , trong lòng Trịnh xưởng trưởng thở phào nhẹ nhõm. khi ngước mắt về phía chiếc lều thông tin vẫn còn sáng đèn, trong lòng ông trở nên nặng trĩu.
Sau khi đám đầu đinh đưa , Mã Quân dẫn theo bác sĩ Lưu cũng “vũ trang đầy đủ” và một cô y tá khác bước khu cách ly.
Lý Uyên khó nhọc hé mí mắt. Tuy gã còn sức để nhúc nhích, nhưng cũng lọt tai tiếng la hét ầm ĩ của đám đầu đinh , đàn em của đều lính tráng đưa hết, xem bây giờ đến lượt gã .
“Cút... cho ông đây.”
Gã dùng hết sức lực , cũng chỉ thể buông một câu tàn nhẫn yếu ớt như , cả suy nhược đến mức ngay cả tay cũng nhấc lên nổi.
Bác sĩ Lưu và y tá , bước lên hai bước, xổm xuống bên cạnh gã. Hai phối hợp lấy đèn pin y tế nhỏ kiểm tra khoang miệng, mắt, tai của Lý Uyên một lượt, dùng nhiệt kế đo nhiệt cho gã, cuối cùng sắc mặt ngưng trọng lên gật đầu với Mã Quân.
Mã Quân hiểu ý, lập tức với hai chiến sĩ mặc đồ bảo hộ phía : “Đưa !”
Hai chiến sĩ tiến lên xốc Lý Uyên từ đất lên. Trong lòng Lý Uyên bao giờ sợ hãi như khoảnh khắc .
Gã cảm thấy chắc chắn họ tìm một chỗ để nhốt gã , đó châm một mồi lửa thiêu rụi cho sạch sẽ.
Lý Uyên liều mạng giãy giụa, nhưng ý chí của gã giống như nhốt trong một cái vỏ bọc mất kiểm soát, căn bản thể thoát nửa phần.
Sự sợ hãi và bất lực tột độ gặm nhấm nội tâm gã, khiến gã tự chủ mà run rẩy kịch liệt. Những giọt nước mắt tuyệt vọng lăn dài từ khóe mắt, đột nhiên giữa hai chân truyền đến một trận nóng hổi...
Gã mà sợ đến mức tè quần!
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân