Song Trùng - Chương 382

Cập nhật lúc: 2025-03-24 00:17:10
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi cha mẹ Bạch Khởi ra nước ngoài, có lẽ vì tuổi già và cảm thấy cô đơn khi không có con cái bên cạnh, họ muốn mua thêm một Pet. Tuy nhiên, do tổ chức không thể tìm thấy nguồn gen gốc của Bạch Khởi, việc tạo ra một bản sao thứ hai hoặc thứ ba là không thể. Cuối cùng, họ đành phải lựa chọn một nguồn gen khác và tạo ra Bạch Giang, một Pet đã trưởng thành.

Lục Minh Trí đã đoán được phần nào lý do Bạch Giang xem Bạch Khởi như kẻ thù. Do các Pet được tạo ra từ những nguồn gen khác nhau, họ cũng có những ưu và khuyết điểm riêng, dẫn đến sự phân biệt thứ bậc. Có lẽ, cha mẹ Bạch Khởi không hài lòng với Bạch Giang và thường xuyên so sánh anh ta với Bạch Khởi, từ đó gây ra sự oán hận.

"Đến tận trong ứng dụng cũng không tha?" Lục Minh Trí trêu chọc.

Bạch Giang lạnh lùng "ừ" một tiếng.

"Ghét hắn ta đến vậy, sao không trả thù ở thế giới thực, còn đuổi theo đến đây làm gì?"

Giọng Bạch Giang lạnh lẽo: "Vừa lén về nước thì hay tin hắn ta mất tích."

Lục Minh Trí: "Thật không may."

Bạch Giang đột ngột hạ giọng: "Rốt cuộc các anh đang chuẩn bị cái gì?"

Lục Minh Trí biết anh ta đang hỏi gì, ghé sát lại gần và nói nhỏ: "Cậu đừng xen vào. Gia đình cậu có chút giao tình với nhà tôi, hiện tại chúng tôi chưa cần đến cậu."

Trong ánh mắt Lục Minh Trí thoáng hiện lên vẻ khinh miệt không giấu giếm.

Việc tổ chức nhớ đến chút giao tình kia chỉ là một phần, lý do chính là thực lực của Bạch Giang còn hạn chế, nên họ không có ý định sử dụng anh ta. Tất nhiên, hắn sẽ không nói thẳng điều này.

Về việc mở quyền truy cập phim kinh dị, những Pet đã hoạt động lâu năm trong ứng dụng đã đào tạo ra không ít quản lý xuất sắc. Chắc chắn, sẽ có những quản lý cấp cao có đặc quyền mở phim kinh dị sớm cho hắn.

"Ừm." Bạch Giang cảm nhận được sự khinh thường, trong lòng dâng lên chút phẫn nộ, nhưng chỉ có thể kìm nén.

"Khi bộ phim này kết thúc, hắn ta cũng sẽ chết, không có gì phải bận tâm." Lục Minh Trí vỗ vai anh ta, cười nói: "Đi thôi, chúng ta đi xem các phòng bệnh, tìm hiểu về quá khứ hoặc tương lai của Tỉnh Xuân."

Bạch Giang gật đầu.

【Ủa, sao Lục Minh Trí lại quen Bạch Giang nhỉ?】

【Họ đang nói chuyện gì vậy?】

【Mối quan hệ giữa các nhân vật trong phim này thật khó hiểu.】

...

Hứa Thanh đi trước, Bạch Khởi theo sau vừa đi vừa hút thuốc. Bất ngờ, Hứa Thanh bị ai đó che mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/song-trung/chuong-382.html.]

Hứa Thanh cười nói: "Bạch Khởi, đừng đùa nữa."

Bạch Khởi ngạc nhiên: "Đùa gì cơ?"

Hứa Thanh, người đang đi phía trước, đột ngột dừng bước, đứng im như tượng trước mặt Bạch Khởi.

Hứa Thanh cảm nhận được khoảng cách giữa giọng nói của Bạch Khởi và vị trí của mình, mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán.

Bạch Khởi đang đứng cách cậu ấy khá xa, vậy thứ gì đang che khuất tầm nhìn của cậu ấy...?

"Bạch Khởi! Có ma!" Hứa Thanh hét lên.

Hứa Thanh vội vàng sờ soạng bàn tay đang che mắt mình. Bàn tay khô ráo ấy dần biến thành một khối băng lạnh lẽo.

Hứa Thanh nắm chặt cánh tay lạnh lẽo đến rợn người, cố gắng giật mạnh ra, nhưng vô ích. Ngược lại, cậu ấy còn bị kéo theo, hai chân từ từ rời khỏi mặt đất.

Bạch Du Hằng nhanh chóng kiểm soát cơ thể, lao đến, kéo Hứa Thanh thoát khỏi bàn tay quỷ quái.

Hứa Thanh ngã nhào xuống đất.

"Ầm" một tiếng, bóng đèn dây tóc cũ kỹ trên trần nhà dường như bị cháy, xung quanh chìm vào bóng tối mịt mùng.

Hứa Thanh nhanh chóng bật dậy, cầm điện thoại lên bật đèn pin. Trong khoảnh khắc ánh sáng chói lóa từ điện thoại rọi ra, cậu ấy nhìn thấy một con quỷ tóc dài lơ lửng trên trần nhà.

Đôi mắt quỷ dị, ẩn hiện sau mái tóc đen dày, lóe lên thứ ánh sáng tà ác đến rợn người.

Hứa Thanh kinh hãi, vội vã ném điện thoại, quay đầu bỏ chạy. Mái tóc của quỷ nữ, như những sợi dây băng cát-xét cũ kỹ, rối bời và nhanh chóng dài ra, đuổi theo Hứa Thanh.

Những sợi tóc mảnh như dao, sắc bén, quấn chặt lấy cổ cậu. Cảm giác nghẹt thở tột độ ập đến, Hứa Thanh ngửa đầu, đôi mắt đỏ ngầu những tia máu. Cổ tay và mắt cá chân cũng bị những sợi tóc quấn chặt, không thể cử động.

"Cứu... cứu với..." Những sợi tóc siết sâu vào da thịt, m.á.u tươi chảy ra, nhỏ giọt theo từng sợi tóc. Tình thế nguy cấp, Bạch Du Hằng không chút do dự, đập vỡ tấm kính, lấy một mảnh vỡ sắc nhọn, lao tới cắt đứt vài sợi tóc.

Hứa Thanh tạm thời thở được, nhưng nguy cơ vẫn còn đó. Tóc của quỷ nữ mọc lại với tốc độ kinh hoàng, chỉ trong nháy mắt đã liền lại như cũ.

Gương mặt Hứa Thanh tím tái, sưng phù vì thiếu dưỡng khí.

Bạch Du Hằng vung tay, thêm vài nhát cắt, giải thoát cổ Hứa Thanh khỏi những sợi tóc quỷ quái. Kéo mạnh tay áo bạn, hắn lao đi như tên bắn.

Quỷ nữ rít lên những tiếng thét chói tai, như bị chọc giận đến cực điểm. Hơi lạnh thấu xương tràn ngập hành lang, Hứa Thanh, vốn đã suy yếu, giờ như rơi vào hầm băng. Cậu nghiến răng, dốc cạn điểm tích lũy, dùng thuật trị liệu, cố gắng khôi phục chút sức lực. Họ chạy thục mạng, nhưng mái tóc đen kia vẫn đuổi theo sát gót.

Loading...