Song Trùng - Chương 322

Cập nhật lúc: 2025-03-23 22:38:48
Lượt xem: 1

Hứa Thanh ngẩn người một lúc, cậu nhìn xung quanh, nhưng không thấy Bạch Du Hằng đâu nữa. Hắn không định dẫn theo cậu xuống dưới tìm Bạch Khởi, cứ phủi tay áo mà đi. Hứa Thanh hết cách, cả đám này đều có chủ kiến như vậy.

Bạch Du Hằng không nghĩ nhiều, Bạch Khởi không thích người khác hy sinh vì mình, không thích mắc nợ, so với yên tâm được cho, Bạch Khởi lại thà trả giá, đối với Bạch Khởi mà nói, nội tâm thoải mái không bị gò bó vượt trên tất cả, hắn sẽ không để Bạch Khởi chịu khó xử.

Tầng bảy địa ngục Bát Hàn, t.h.i t.h.ể dưới đất vẫn còn nóng ấm. Bạch Du Hằng tiến lên nhìn, ngồi xuống kiểm tra kỹ, chân mày đột nhiên chau lại.

Người này ngoài mặt đã bị đao đ.â.m chết, nhưng thực tế bên trong bị phá hoại hoàn toàn, giống như bị một loài cổ trùng hay tà linh nào đó móc sạch cơ thể, nhưng từ ngoài nhìn vào không thể nhìn ra được.

Thủ đoạn rất âm hiểm.

Nhưng vì sao lại phải che giấu thủ pháp g.i.ế.c người thật sự của mình chứ? Hẳn là có đồ vật quỷ quái hay đạo cụ nào g.i.ế.c hại từ bên trong, hắn ta không muốn để lộ ra sao? Bốn bề vắng lặng, có lẽ người kia thấy trên trời có điểm khác thường, nên đã trốn đi trước.

Bây giờ không thể để chậm trễ, Bạch Du Hằng dằn nỗi lo trong lòng xuống, tiếp tục xuống dưới. Tầng tám địa ngục Bát Nhiệt là một sa mạc c.h.ế.t chóc rộng mênh mông, nhưng Bạch Du Hằng vẫn chưa tìm được Bạch Khởi.

Còn tầng tám địa ngục Bát Hàn, địa ngục Huyết Trì, Đao Sơn và địa ngục Vô Gian. Bạch Du Hằng nhảy xuống tầng tám địa ngục Bát Hàn. Đó là nơi lạnh lẽo đầy ải, giống như đêm tối c.h.ế.t chóc, không có lấy một tia sáng ban ngày, xung quanh tối đen, nhất thời đôi mắt Bạch Du Hằng không thể thích ứng được, hắn không nhìn thấy gì trong một giây.

Khoảnh khắc ấy, có người ở phía sau lặng lẽ tiến lên túm lấy hắn, lưỡi d.a.o lạnh lẽo đè lên cổ Bạch Du Hằng. Bạch Du Hằng kinh ngạc, người ở đây thực sự rất cảnh giác, vẫn giữ bình tĩnh, động tác nhanh chóng, không hề dông dài.

Đổi lại là người khác, nhất định đã trở thành vong hồn dưới đao, chỉ là lại gặp phải hắn. Thân thủ người này lộ liễu, chỉ là giác quan nhạy cảm, vũ khí có vẻ rất mạnh, có phần giống với... "Lưỡi d.a.o ác linh", Bạch Du Hằng không muốn chơi đùa cùng người này, hắn còn phải đi tìm Tiểu Bạch.

Sát niệm khẽ dâng lên, Bạch Du Hằng siết chặt thanh kiếm.

"Đừng nhúc nhích." Người kia lạnh lùng nói.

Trong mắt Bạch Du Hằng ánh lên tia nhìn kinh ngạc, giọng nói lạnh lùng bên tai như âm thanh tự nhiên. Bạch Khởi cảm thấy người đứng trước mặt khựng lại, lập tức đứng yên không hề cử động, khẽ thở phào một hơi.

Đây là người thứ ba rơi từ tầng địa ngục trên xuống, hai người rơi xuống trước đó đều muốn g.i.ế.c anh, anh không thể ngồi chờ chết, chỉ có thể ra tay trước, may mà thân thủ của người này bình thường, dường như rất sợ anh.

Lúc Bạch Khởi ẩn mình trong bóng đêm trông thấy lưỡi kiếm như ẩn như hiện, giật mình trong lòng, còn tưởng là Minh Trí Thần, bây giờ xem ra không phải, nếu là Minh Trí Thần thì đã ra tay với anh từ lâu rồi, hơn nữa Minh Trí Thần cũng không thể bị người ta đánh xuống tầng tám địa ngục Bát Hàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/song-trung/chuong-322.html.]

Đây cũng là một tay trói gà không đủ chặt, trên người nồng mùi m.á.u như vậy, có lẽ bị thương rất nặng.

"Nghe đây, tôi không muốn g.i.ế.c anh, tôi có đủ năng lượng." Giết hai kẻ yếu ớt từ tầng trên rơi xuống đã giúp anh có dư năng lượng, huống hồ người này còn yếu hơn anh, không tạo thành uy hiếp, chỉ cần người này không ra tay với anh, Bạch Khởi sẽ không làm loại chuyện ức h.i.ế.p kẻ yếu.

Hơn nữa thân thể người này chạm vào có vẻ ấm áp, rõ ràng đã đủ năng lượng, không cần không từ thủ đoạn để sinh tồn. Bọn họ không có mâu thuẫn với nhau.

Nhưng Bạch Khởi vẫn chưa hoàn toàn yên lòng về người này, anh không muốn đêm không thể ngủ yên để đề phòng người này, như vậy lợi bất cập hại.

【Hahahaha! Đại lão ơi anh giả vờ yếu ớt à】

【Ôi mẹ ơi quỷ thần thiên địa ơi!!!】

Bạch Khởi thấy người này không lên tiếng, tiếp tục nói: “Hai lựa chọn, một là tôi trói anh lại, anh và tôi đều bình an vô sự, hai là tôi g.i.ế.c anh, lấy năng lượng của anh.”

Bạch Khởi có dây thừng cung cấp cho người ở tầng dưới bò lên, anh chỉ cần để hắn mất đi năng lực hành động là có thể đảm bảo mình vẫn bình yên vô sự.

“Nếu tôi không muốn bị trói thì sao?” Người kia khẽ cười.

Bạch Khởi thầm nghĩ người này không biết điều, trong đôi mắt ánh lên tia nhìn tàn độc: “Vậy tôi g.i.ế.c ――” Khoan đã, giọng nói này có vẻ quen tai. Bạch Khởi đột nhiên thu lực tay về. “Giết anh.”

Bạch Du Hằng khẽ cười, giúp anh nói nốt câu còn lại.

Bạch Khởi vừa thất thần, Bạch Du Hằng nắm lấy tay anh, cướp lấy con d.a.o rồi ôm anh vào lòng.

【???】

【Chời mé??! Khởi Cưng bị đè đầu!!】

Qua hồi lâu, Bạch Khởi được ôm trong lòng, khẽ chửi thề: “Mẹ kiếp!”

Loading...