Song Trùng - Chương 221
Cập nhật lúc: 2025-03-23 22:29:04
Lượt xem: 3
Đột nhiên, một đôi chân thon dài xuất hiện trong tầm mắt Bạch Khởi. Nhìn lên trên, anh thấy một chiếc áo khoác đen, vòng eo thon gầy, lồng n.g.ự.c rộng lớn và gương mặt anh tuấn, sắc sảo.
Đó là thân xác của Bạch Du Hằng.
Tim Bạch Khởi đột nhiên rung động. Không, đây không chỉ là thân xác của Bạch Du Hằng, mà chính là Bạch Du Hằng!
Anh không cảm nhận được sự tồn tại của anh trai. Bạch Du Hằng trước mắt anh chính là người đã có được thân thể chỉ trong vài phút ngắn ngủi.
Sống lưng Bạch Khởi lập tức căng cứng, như chim sợ cành cong. Trong mắt anh chỉ còn nỗi sợ hãi "tới gần lòng phấp phỏng". Bàn tay cầm ly rượu cũng căng cứng đến mức tê dại.
Khung cảnh gặp mặt anh từng mường tượng không biết bao nhiêu lần. Anh cứ ngỡ mình sẽ lập tức lao lên ôm lấy anh ấy, nhưng đến khi khoảnh khắc ấy thật sự đến, tứ chi anh lại mất kiểm soát. Máu toàn thân như thiêu đốt, sôi trào, kháng nghị, nghênh đón. Đôi chân anh như bị đóng đinh dưới mặt đất. Bản năng cố gắng bảo vệ lấy hình thức yêu đương tinh thần kia, từng là hàng rào anh phải thôi miên bản thân nhiều lần mới có thể xây dựng lên, từng thành công ngăn cản mọi xao động và dục vọng tuổi dậy thì, đã in hằn trong tiềm thức, giờ lại trở thành trở ngại lớn nhất của anh.
Bạch Du Hằng chỉ mất một thời gian ngắn để thích ứng với thân thể mới. Hắn nhìn về phía Bạch Khởi, nhận thấy gương mặt anh trai mình hơi tái nhợt.
Dưới ánh nhìn chăm chú của Bạch Du Hằng, Bạch Khởi vô thức sờ tay vào mép quầy bar, lùi về phía sau mấy bước.
Bạch Du Hằng không bỏ qua động tác nhỏ này của anh. Hắn lên tiếng, giọng nói trầm ấm: "Lạ lắm à?"
Bạch Khởi khẽ lắc đầu, bờ môi mấp máy. Anh muốn phủ nhận, nhưng lại không thể thốt nên lời.
Bạch Du Hằng từ từ tiến đến gần.
Hắn vốn là một người có tính cách mạnh mẽ, không suy nghĩ nhiều như vậy. Kia là Tiểu Bạch của hắn.
Bạch Du Hằng giữ chặt hai cánh tay đang vùng vẫy phía sau lưng Bạch Khởi. Bạch Khởi giãy giụa hai cái, nhưng lại càng bị siết chặt hơn. Tư thế bị khống chế khiến Bạch Khởi hơi ngả người ra sau, nhiệt độ nóng bỏng từ cổ tay hắn truyền đến khiến anh cảm thấy bất an.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/song-trung/chuong-221.html.]
Gương mặt Bạch Du Hằng tràn ngập vẻ ngang tàng. Có một ngọn lửa nào đó đang điên cuồng nhảy múa trong đôi mắt hắn. Hắn nghiêng người, khom gối ép đôi chân cứng đờ của Bạch Khởi. Bờ môi hắn dường như dán sát vào khóe môi Bạch Khởi: "Như vậy còn cảm thấy xa lạ sao?"
Họ ở gần nhau đến như vậy, tứ chi và thân thể dường như dán chặt lấy nhau. Bạch Khởi có thể cảm nhận được nhiệt độ và cảm giác chân thực từ hắn, ánh mắt anh trở nên dại đi.
Bạch Khởi bị buộc phải đối diện với ánh mắt sâu thẳm và chăm chú của hắn, nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng và vô cùng dịu dàng của hắn: "Anh là anh trai em đây."
Xuyên qua thể xác, xuyên qua ánh mắt, trong chớp mắt Bạch Khởi nhìn thấy linh hồn vô cùng quen thuộc và chân thành kia.
Hàng rào phòng vệ trong lòng anh bị tiếng gọi này phá vỡ. Bờ môi nhợt nhạt của Bạch Khởi lại có thêm huyết sắc, bàn tay cứng đờ sau lưng duỗi ra, bờ môi mím chặt được thả lỏng. Anh cất giọng khàn khàn: "Anh à, thả em ra."
Bạch Du Hằng nhìn chằm chằm vào Bạch Khởi, giọng điệu có chút trêu chọc: "Không chạy nữa à?"
Bạch Khởi cảm thấy trái tim mình nóng ran lên dưới ánh nhìn ấy, anh lúng túng đảo mắt đi, nhỏ giọng đáp: "Không chạy."
Bạch Du Hằng thả lỏng bàn tay đang giữ chặt lấy anh, nhẹ nhàng xoa cổ tay đang bị trói ngược ra sau của Bạch Khởi: "Tiểu Bạch à, còn chưa đầy ba phút nữa thôi."
Bạch Khởi khẽ cắn răng, đáp lại: "Em biết rồi."
Bạch Du Hằng cúi xuống, bờ môi hắn nhẹ nhàng lướt trên vành tai Bạch Khởi, giọng nói mang theo ý trêu đùa: "Kiểm hàng chứ? Cũng nên thử một chút, không được còn kịp làm lại."
"Gì cơ?" Bạch Khởi ngơ ngác rụt cổ về phía sau, cằm anh bị Bạch Du Hằng giữ lấy, Bạch Khởi trợn tròn mắt nhìn hắn.
Hơi thở nóng bỏng của Bạch Du Hằng phả vào mặt Bạch Khởi, mang theo ý muốn chiếm đoạt và xâm chiếm. Cả hai đều chưa từng hôn ai, cũng chưa từng chạm môi với bất kỳ ai khác. Họ chỉ thuận theo khát vọng bản năng, thăm dò, dán sát lại gần, sau đó mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên.
Bạch Khởi không còn kháng cự nữa, anh cảm nhận được trái tim mình đang đập rộn ràng, huyết dịch trong mạch m.á.u đang sôi trào, đầu óc căng thẳng và choáng váng. Trong mắt anh chỉ còn hình bóng Bạch Du Hằng, ngoài giọng nói của Bạch Du Hằng, anh không nghe thấy gì khác. Anh bắt đầu say sưa phối hợp cùng hắn.
Bờ môi Bạch Khởi mềm mại và ngọt ngào, Bạch Du Hằng càng hôn sâu hơn. Đối với Bạch Khởi, Bạch Du Hằng hoàn toàn xa lạ, nhưng đối với Bạch Du Hằng, Bạch Khởi lại là dáng vẻ mà hắn đã từng khao khát vô số lần. Hương vị của Bạch Khởi trong tưởng tượng của hắn kém xa hương vị mà hắn đang được nếm trải.