Song Trùng - Chương 167

Cập nhật lúc: 2025-03-23 22:24:24
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Du Hằng cụp mắt nhìn chằm chằm miếng bánh gato trong tay, ngẩng đầu lên dò xét Cao Khởi từ trên xuống dưới một lượt, rồi đột nhiên nở một nụ cười khó hiểu.

Không cần ăn bánh gato nữa, lại thêm hình tượng "bản tính khó dời", dù sao hắn cũng phải làm đến cùng mới được.

Chắc chắn Cao Khởi đã hóa quỷ. Có lẽ trong quá trình cắt ngón tay, Cao Khởi đã trải qua điều gì đó, bị quỷ nhập vào người, hoặc chính bản thân cậu ta đã biến thành quỷ. Điều này không quan trọng, quan trọng là Cao Khởi có ý định báo thù từng người trong số bọn họ.

Điều này có thể thấy qua việc cậu ta trêu đùa mình lúc nãy. Đương nhiên, trò đùa đó có thật hay không, hoặc chiếc bánh gato có vấn đề gì không thì vẫn chưa thể xác định được. Nhưng thái độ ác ý của Cao Khởi đã quá rõ ràng.

Nếu Cao Khởi vẫn còn là người, chưa chắc hắn đã ra tay. Nhưng ác quỷ đến báo thù thì không cần phải nói đến đạo đức hay nhân nghĩa gì nữa. Hận thù đã chất chồng như vậy, chẳng thiếu một chút nào.

Một giây sau, Cao Khởi đột ngột bị trét đầy bơ lên mặt, chiếc đĩa bánh gato trắng tinh dán chặt lên mặt cậu ta, trông vô cùng buồn cười.

【Má ơi!!!!!】

【Đó là quỷ đó! Anh ta anh ta….】

【Lúc nãy nhìn ảnh ăn bánh còn thấy thương thương, ai ngờ ảnh lại đột nhiên như vậy..】

【Hả hê quá, cảm ơn!!】

Cả phòng bao đột nhiên im phăng phắc, Cao Khởi trợn mắt nhìn Bạch Du Hằng với vẻ mặt không thể tin được.

"Nhìn cái gì?" Bạch Du Hằng nhướng mày, cười nhạo: "Còn muốn lý do à? Tao không vui nên không muốn ăn nữa, lại lười vứt đi, thấy mặt mày trắng trẻo sạch sẽ nên thưởng cho đấy!!"

Đám thiếu niên bất lương trong phòng bao ngơ ngác mất vài giây, sau đó đồng loạt huýt sáo ầm ĩ: "Tiểu Khởi ngầu quá!!"

Bọn họ đến đây chỉ để ăn uống no say, làm sao có thể vì được mời một bữa mà nảy sinh hảo cảm với Cao Khởi được.

"Nhìn cái gì mà nhìn?" Khỉ còm cười ha hả, đạp Cao Khởi một cú, "Anh Khởivui vẻ thưởng cho mày, tao cũng vừa ăn không vô, ngán c.h.ế.t đi được, hay là tao cũng thưởng cho mày nhé?"

【Má ơi, đúng là hướng phát triển này hahahaha...】

【Chưa thấy ai ngầu như vậy hahahaha】

【Đây mới là hình tượng nhân vật nè】

【Em từ chỗ Tiêu Nhất Cảnh lén chạy tới đây, phản bội Tiêu Nhất Cảnh một trăm triệu giây】

Ngón tay Cao Khởi trong tay áo co lại với góc độ kỳ dị, ánh mắt rực lửa nhưng cuối cùng lại ngập ngừng nói: "Anh... anh Trì, em xin lỗi anh."

Bạch Khởi choáng ngợp trước màn kịch của Bạch Du Hằng, thầm thì: "Anh à, em sai rồi, em không nên không tin tưởng anh, nói anh tụ tập hút hít đánh đ.ấ.m xã hội đen."

Bạch Du Hằng nâng mày, bảo: "Biết là tốt rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/song-trung/chuong-167.html.]

Thực ra Bạch Khởi cũng không sợ hãi cho lắm. Thủ đoạn vật lý hoàn toàn vô dụng với quỷ. Mà quỷ nhất định sẽ g.i.ế.c bọn họ. Kết cục hẳn là sẽ phải chết. Nhưng điều này vừa khéo nói rõ, trong câu chuyện có đường sống, hoặc là quỷ bị hạn chế, hoặc có điều kiện trong việc g.i.ế.c người.

Bằng không câu chuyện này không cần tiến hành tiếp nữa, chỉ là phim ngược sát không có cách giải mà thôi. App sẽ không để bọn họ c.h.ế.t một cách vô nghĩa. Cho nên nếu muốn tiến hành kịch bản, thì nhất định phải chừa lại đường lui cho họ.

Anh chỉ cần giữ đúng hình tượng, cố gắng vượt cảnh, tiện thể nghĩ đường sống là được rồi.

Nếu không ổn thì vẫn còn thuật tá pháp.

Bị bọn họ chọc giận như vậy, nhưng Cao Khởi vẫn không ra tay g.i.ế.c bọn họ ngay tức khắc, càng chứng minh cậu ta bị hạn chế hoặc có điều kiện mới có thể g.i.ế.c bọn họ.

Điện thoại của Bạch Khởi lại đổ chuông báo ――

【Yêu cầu cảnh thứ ba: Đưa Cao Khởi về nhà.】

【Mở cảnh thứ ba.】

Thời gian trôi nhanh.

Chẳng mấy chốc, đám thiếu niên bất lương đã say bí tỉ, vật ra sofa, ợ một hơi no nê.

Đến khi Bạch Khởi tỉnh lại, phát hiện mình đang giẫm lên giày, hai chân gác lên ghế sofa, đầu chúc xuống, người nửa nằm nửa ngồi trên sofa.

Đầu đột nhiên đau nhức kinh khủng, vẻ mặt Bạch Khởi đau đớn. Đúng là hình tượng chẳng ra gì, uống chút bia cũng say được.

【Ngón chân của ảnh đáng yêu quá.】

【Lầu trên thôi đi!】

Bạch Khởi ngồi dậy xỏ giày. Cao Khởi sợ sệt đi tới: "Anh à..."

Bạch Khởi nghiêng đầu nhìn cậu ta: "Có chuyện gì? Ông đây đang đau đầu muốn chết."

Cao Khởi run rẩy môi, mặt mày tái mét, cuối cùng cũng cất tiếng: "Em... em muốn anh đưa em về nhà."

Bạch Khởi nhớ tới hình tượng nhân vật của mình, tuyệt đối không thể đồng ý ngay lập tức.

"Không tự đi được à?"

"Em... em sợ bóng tối." Cao Khởi nhìn sắc trời bên ngoài, sợ hãi nói.

Bạch Khởi hừ một tiếng: "Mắc gì tới tôi?"

Ánh lửa giận dữ chợt bùng lên trong đôi mắt Cao Khởi, nhưng cậu ta vẫn rụt rè sợ sệt: "Em nói thật... thực ra... thực ra em không có tiền. Tiền em mời các anh là từ chỗ ba mẹ..."

Bạch Khởi buộc dây giày, có vẻ hứng thú nhìn cậu ta: "Lấy trộm tiền à? Sợ bị mắng nên muốn tôi che chở cho?"

Loading...