Song sinh - Kết

Cập nhật lúc: 2026-03-18 17:08:59
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

31

 

Nửa đêm, canh khuya.

 

Dương Mặc Kỳ cởi áo ngoài, chỉ mặc áo lót lên giường, mới xuống, bỗng lập tức dậy, hất mạnh chăn .

 

Ta co ro giường, mím c.h.ặ.t môi, ngước mắt ngài.

 

Trên má Dương Mặc Kỳ thể thấy rõ sự đỏ ửng bốc lên, giây tiếp theo, liền quấn chăn lên , đôi mắt đen kịt chứa đựng sự tức giận, ngài chằm chằm : "Nàng đang ?"

 

Ta cả giống như con tôm luộc chín đỏ, co ro trong chăn, lộ một đôi mắt, lắp bắp : "Ta ... sinh cho ngài một đứa con."

 

Thần sắc ngài sững , tiếp: "Như ngài ít nhất còn một dòng m.á.u thể tiếp nối thế gian."

 

Sự giận dữ trong mắt từng chút một tan biến, Dương Mặc Kỳ , bên trong những cảm xúc nên lời.

 

Ta thấy ngài hồi lâu động đậy, liền lấy hết can đảm tiến lên, áp sát l.ồ.ng n.g.ự.c ngài, cảm nhận nhiệt của ngài và nhịp tim đập thình thịch.

 

Dương Mặc Kỳ khẽ thở dài một tiếng, kéo khỏi vòng tay ngài, ngài mắt , : "Uyển Nhi, ."

Thèm mala quá

 

Ta hiểu: "Tại ?" Cúi đầu chính , vì sự táo bạo của đỏ mặt, lầm bầm , "Ta thế , ngài còn từ chối ..."

 

Dương Mặc Kỳ khẽ một tiếng: "Uyển Nhi, nàng như thế mặt , thực sự vô cùng xao động..."

 

Ta càng hiểu: "Vậy ngài còn từ chối ?" Ta nghiêng nghiêng đầu, hỏi, "Ngài một đứa con ?"

 

Đồng t.ử ngài lay động, nâng mặt lên: "Muốn, vô cùng ." Giọng mang theo chút đau đớn, lông mày nhíu , " thể ích kỷ như . Nếu như , thế giới chỉ còn một nàng khiến vô cùng quyến luyến , nếu như thêm một đứa trẻ nữa... Uyển Nhi, thể yên tâm chứ?"

 

Ngài luôn những lời như , đưa tay vuốt phẳng đôi lông mày của ngài, cố chấp : "Vậy thì ngài đừng ."

 

"Uyển Nhi..." Ngài bất lực gọi một tiếng.

 

Ta một nữa rúc lòng ngài, cực kỳ dùng lực ôm c.h.ặ.t lấy ngài, cổ họng nghẹn ngào thốt tiếng: "Dương Mặc Kỳ, hãy khỏe . Ta đợi ngài khỏe , lúc đó chúng sinh một đứa con, giống như những cặp phu thê bình thường , nó lớn lên gối chúng ."

 

Đêm nay, Dương Mặc Kỳ chỉ lặng lẽ ôm lấy giấc ngủ, gối đầu trong lòng ngài, cằm ngài tì lên trán , mái tóc đen như mực của hai trải dài bên , quấn quýt lẫn , chẳng phân rõ ai là của ai.

 

32

 

Tháng chạp hết xuân về, oanh bay cỏ mọc.

 

Mừng là Dương Mặc Kỳ rốt cuộc cũng vượt qua mùa đông dài đằng đẵng và lạnh lẽo .

 

Tuy nhiên, mới qua lập xuân, tình trạng cơ thể ngài tụt dốc phanh, sắc mặt ngày càng , ngay cả sức lực xử lý công vụ cũng chẳng , đa thời gian cũng đều là đang ngủ, dù cho như tinh thần vẫn .

 

Ngự y , ngài lúc gần như dầu hết đèn tắt .

 

Ta đem tất cả việc đều gác , cũng chẳng Thái y viện nữa, hàng ngày chỉ bầu bạn bên ngài.

 

Ngài thích gối đầu lên chân , ngài như hễ mở mắt liền thể thấy , thật bao.

 

Ngài nắm lấy tay , giống như đứa trẻ : "Ta khi c.h.ế.t , nàng ở bên cạnh ai cũng , nhưng nhất định thể là Dương Mặc Lễ." Ngài mắt , : "Uyển Nhi, nhỏ nhen." Đôi mắt ngài sáng lấp lánh, như hào quang , "Ta sẽ giấu nàng . Để Dương Mặc Lễ cả đời đều tìm thấy."

 

Cổ họng phát chua: "Vậy thì ngài hãy sống cho , giữ lấy thật kỹ."

 

Đôi mắt ngài thẫn thờ trời, lầm bầm : "Kiếp , kiếp ."

 

Những ngày , Dương Mặc Kỳ gần như trong trạng thái hôn mê, túc trực bên ngài rời nửa bước, nhịn ăn nhịn uống túc trực bên ngài mấy ngày đêm.

 

Tiểu Thiền đến khuyên , khuyên qua mấy chẳng nhớ rõ đến bao nhiêu , đến cuối cùng Tiểu Thiền đỏ cả hai mắt, bảo ăn chút gì đó, những cơm nước đó, thực sự là chẳng chút ngon miệng nào.

 

Thẩm Dực cũng khuyên , bảo bảo trọng sức khỏe. Lúc đó suy nhược đến mức chẳng chuyện nữa , chỉ là sợ, sợ chỉ cần rời , Dương Mặc Kỳ liền sẽ rời bỏ . Ta bầu bạn cùng ngài, cho đến phút cuối cùng.

 

Có lẽ là thức quá sức , vẫn nhịn mà ngủ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/song-sinh-bmwh/ket.html.]

 

Đợi tỉnh một nữa, còn là ở trong cung, mà là ở trong chiếc xe đang ngừng di chuyển, là định về .

 

Thẩm Dực ngay đối diện , chờ đợi tỉnh .

 

Ta dậy, chỉ thấy chân tay mềm nhũn, chắc là do lâu ăn cơm, thế mà ngay cả sức lực dậy cũng chẳng , loáng một cái ngã trở ghế .

 

Ta nhoài tới, kéo vạt tay áo Thẩm Dực bảo về cung, túc trực bên cạnh Dương Mặc Kỳ.

 

Đôi mắt đen kịt của Thẩm Dực đối diện với mắt , cho chuyến xe ba ngày .

 

Thẩm Dực hạ t.h.u.ố.c , thế nên mới ngủ , nhân cơ hội đưa rời khỏi hoàng cung, trong ba ngày di chuyển, ngừng cho uống t.h.u.ố.c an thần, để đảm bảo trong lúc sẽ tỉnh .

 

Ta hỏi tại như .

 

Thẩm Dực , đây là mệnh lệnh cuối cùng mà Dương Mặc Kỳ hạ cho . Trước khi Dương Mặc Kỳ dầu hết đèn tắt, bảo đưa tránh xa hoàng cung, đến một nơi mà ai tìm thấy , đặc biệt là nơi Dương Mặc Lễ tìm thấy .

 

Ta chẳng mấy tin, nhất quyết về.

 

Sau đó Thẩm Dực cho một chuyện, giống như tiếng sét đ.á.n.h ngang tai, ầm ầm khiến màng nhĩ nổ vang, trong não bộ một mảnh trống rỗng.

 

Anh : "Hoàng thượng băng hà . Tiếng chuông tang vang lên hai mươi bảy hạ, cả nước đều ."

 

Ta dám tin , chỉ thấy trong lòng một mảnh đột ngột vỡ vụn, một luồng chua xót nghẹn nơi cổ họng, mặt sắc m.á.u tan biến hết.

 

Thẩm Dực trong mắt mang theo sự đau xót, giọng khàn đặc: "Hoàng thượng , phút cuối cùng của cuộc đời thể Uyển Nhi cô nương bầu bạn, ngài cảm thấy vô cùng thỏa mãn ."

 

Nỗi đau buồn nhất thời thể kìm nén nữa, đem bộ những cảm xúc đau khổ đều dành cho tiếng , những giọt lệ lớn từng hạt từng hạt rơi xuống từ mắt, nhòa tầm mắt mắt.

 

33

 

Đây là một ngôi làng nhỏ vô cùng hẻo lánh.

 

Chính vì hẻo lánh, thế nên tin tức truyền chậm.

 

Hoàng thượng băng hà, Cảnh Vương kế vị, chuyện ròng rã cách một năm mới truyền đến ngôi làng nhỏ .

 

Vương đại nương đưa cho một giỏ bánh nướng, đó vẫn còn bốc nóng. Ta cầm lấy một cái bánh nướng, phà phà thổi , c.ắ.n một miếng thật lớn.

 

Vương đại nương ngoắc ngoắc tay, áp sát gần hơn một chút, chỉ thấy trong mắt bà lóe lên sự nhiệt tình kể chuyện bát quái, bắt đầu liến thoắng: "Ta vị Thánh thượng đương kim cái ngày lên ngai vàng đó, liền đem mộ của tiên hoàng đào lên, kết quả ai ngờ trong hoàng lăng đặt thế mà là mộ gió. Làm cho tức đến vẹo cả mũi. Vị tân hoàng của chúng cái thực sự là kẻ vô ơn bạc nghĩa, ca ca đem ngai vàng cho , đó là ngai vàng đấy, chẳng là bánh nướng bánh bao, thế mà chẳng giữ lấy nửa phần lòng ơn, cái mộ là nơi thể tùy tiện đào chứ! Thực sự là chẳng tích chút âm đức nào!"

 

Ta gật đầu đáp , sự chú ý dồn hết cái bánh nướng trong tay.

 

Vương đại nương hạ thấp giọng, tiếp: "Ta còn nhé, cái vị hoàng đế ngoài việc đào mộ của ca ca , còn luôn hạ lệnh tìm Vương phi của . Bà nghĩ xem, một kẻ mà ngay cả mộ của trai cũng đào lên , thì thể là hạng lành gì? Vị Vương phi đó chắc hẳn cũng cái hạng đức hạnh , đến cả ngôi vị hoàng hậu đều cần nữa, liền đêm sợ hãi bỏ trốn mất . Ta mà nhé, vị Vương phi chạy là đúng! Ở bên cạnh cái hạng như quá nguy hiểm, chừng lúc nào đó cái mạng cũng mất theo!"

 

Vương đại nương cúi đầu dáng vẻ đang chuyên tâm gặm bánh nướng, hài lòng huých huých : "Sao bà cứ chúi đầu gặm bánh thế, thấy hả?"

 

Miếng bánh cuối cùng nhét miệng, mãn nguyện xoa xoa bụng, đó : "Nghe thấy , thấy . Ta cũng cảm thấy vị Vương phi bỏ chạy là một sự lựa chọn sáng suốt gì bằng." Sau đó cái đỉnh núi xa xa, , "Vương đại nương, đây."

 

Vương đại nương hỏi: "Nương t.ử đây định tế bái vong phu ?"

 

Ta gật đầu.

 

Vương đại nương lời lẽ đều là sự tiếc nuối: "Nương t.ử đây ngày ngày tế bái vong phu, thể thấy tình cảm của vợ chồng hai bao, tiếc là phu quân bà sớm quá. Ôi..." Bà thở dài một tiếng, lắc lắc đầu, liền rời .

 

Trên sườn núi phía xa, một cây liễu khổng lồ đung đưa theo gió, lá liễu lác đác từ cành rơi xuống, mặt đất rụng đầy một lớp xanh nhạt, ngay sát bên cạnh gốc cây dựng một tấm bia mộ nhỏ bé.

 

Ta đưa tay , phủi mấy chiếc lá rụng vương đó, đó tựa bên cạnh nó, nghiêng nghiêng đầu vặn tựa bên cạnh nó, giống như lúc đang tựa là một tảng đá lạnh lẽo, mà là một nhiệt ấm áp .

 

Ta về phía xa xăm, ánh hoàng hôn buông xuống, dư huy dát lên rìa núi một lớp viền vàng.

 

Dương Mặc Kỳ, bình minh hoàng hôn đều do bầu bạn cùng ngài xem, ?

 

Loading...