Song sinh - 7
Cập nhật lúc: 2026-03-18 17:05:05
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
7
Buổi tối, A tỷ nhờ Cẩm Nhược mang cho một câu , tỷ tỷ với , qua mấy ngày nữa sẽ lập tức đổi về.
Cẩm Nhược ngập ngừng một lát, tiếp: "Vương phi đừng hiểu lầm Hoàng hậu, cũng về lắm, chỉ là Vương gia giữ thoát , nên mới trì hoãn mấy ngày ..." Giọng tỷ nhỏ dần im bặt.
Ta gì, chỉ trở , ngủ tiếp.
Có lẽ vì chuyện ngày hôm đó, tâm trạng luôn , chỉ nhốt trong phòng để yên tĩnh một chút.
Dương Mặc Kỳ cứ nhất quyết lôi ngoài.
Ta nghĩ Dương Mặc Kỳ vị Hoàng đế thực sự là rảnh rỗi quá mức . Ta ở trong phòng đang yên đang lành, cứ lôi ... ừm... chèo thuyền... còn buổi tối nữa...
Không cũng , ai bảo ngài là Hoàng thượng chứ.
Ta đầu thuyền, chống cằm Dương Mặc Kỳ cầm một cây sào, đẩy nhát đến nhát khác, làn nước sào kéo một vệt dài, để những vòng tròn gợn sóng.
Ta ngờ một vị Hoàng đế như ngài còn chèo thuyền, nhịn mà hỏi miệng.
Dương Mặc Kỳ mỉm : "Lúc lòng phiền muộn, liền tìm một nơi thanh tịnh, nhưng bất luận cũng sẽ một đám túc trực, vô tình phát hiện một nơi như thế . Ở đây ai thể phiền ." Ngài đổi hướng cây sào trong tay, khỏa một nhát nước, "Nơi , nàng là đầu tiên đến."
Ta ngẩn , nhất thời gì cho . Ngoảnh đầu giả vờ như thấy, cũng né tránh ánh mắt của ngài.
Thèm mala quá
Sức khỏe ngài , chèo vài cái thở dốc, thế là đặt sào xuống, bên cạnh , ngửa đầu trời. Ta ngài đang cái gì, trời mây đen che khuất mặt trăng, gì mà . Quay đầu thấy nơi xương hàm của ngài, những đường nét vô cùng lưu loát, nhất thời chút xuất thần.
Cảm nhận ánh mắt của , ngài đầu , giữa hai chỉ cách một lớp khí mỏng manh, như điện giật, lùi phía . Hành động quá lớn, con thuyền nhỏ theo đó mà chao đảo dữ dội, Dương Mặc Kỳ theo bản năng ôm lấy eo , cả ập n.g.ự.c ngài.
Ta áp sát l.ồ.ng n.g.ự.c ngài, thấy nhịp tim mạnh mẽ và dồn dập của ngài, nhiệt độ cơ thể ngài đang xuyên qua lớp áo từ từ truyền đến . Cho đến khi một tiếng quạ kêu từ xa vọng , mới từ trong trạng thái ngẩn ngơ phục hồi , thoát khỏi vòng tay ngài, hoảng loạn dám ngài, vẫn thể cảm nhận ánh mắt ngài đang chú ý đến , ấp úng một tiếng cảm ơn.
"Nàng thấy gì ?" Ngài , "Lúc nàng áp sát l.ồ.ng n.g.ự.c , nàng thấy gì ?"
Tay ngài vẫn ôm eo , từng chút từng chút siết c.h.ặ.t, lúc mây đen tan lộ ánh trăng trắng ngần, đôi mắt ngài phản chiếu bóng hình mặt trăng, trông đặc biệt sáng rõ.
Ta thẫn thờ : "Nhịp... nhịp tim."
Ngài hỏi tiếp: "Nhịp tim như thế nào?"
Ta rốt cuộc ngài hỏi cái gì, thành thật trả lời: "Giống như tiếng trống , thình thịch thình thịch... đập loạn."
"Những ngày , một câu hỏi cho tâm thần bất định, hiện tại, cuối cùng cũng đáp án ." Trên khuôn mặt vốn luôn nhợt nhạt của ngài hiện lên một vệt đỏ động lòng , giọng nhẹ nhàng như thể giải thoát khỏi gông xiềng nặng nề.
Ngài ôm lòng, một tay đỡ lấy cổ . Cằm tì lên hõm vai ngài, trợn to đôi mắt, cứng đờ như một tảng đá.
Dương Mặc Kỳ cảm nhận sự kháng cự của , bèn buông tay . Sau khi tách một cách, vẫn thể thấy mặt ngài vẫn còn nụ tan. Ngài dường như thực sự vui.
Ngài cẩn thận hỏi: "Có ... nàng sợ ?"
Ta mím môi, từ từ gật đầu.
"Sau sẽ như nữa." Ngài cong cong đôi mắt, trong mắt phản chiếu một .
Đêm nay mây đen tan , trăng tròn treo cao, ánh lấp lánh, hoa phù dung nở rộ từng phiến lá sen, lá xanh nõn nà nền cho bông hoa trắng muốt như mỡ đông, càng thêm vẻ kiều diễm, gió đêm thổi tới, cành hoa rung rinh.
Sau ngày hôm đó trong đầu luôn nghĩ về những chuyện xảy đêm hôm đó, chút tâm phiền ý loạn, kìm mà má nóng bừng. Càng đối mặt với ngài như thế nào, đành né tránh gặp.
Mấy ngày nay, những món đồ ban thưởng như nước chảy cung điện của Hoàng hậu. Không hiểu tại , luôn cảm thấy những thứ ngài tặng dường như thiên về sở thích của , ừm, của , Đường Uyển, chứ của A tỷ.
Đến mức mỗi nhận những thứ , lông mày Cẩm Nhược nhíu c.h.ặ.t hơn cả , gì, chỉ đem đồ ban thưởng xếp một góc khuất trong kho nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/song-sinh-bmwh/7.html.]
Buổi tối Cẩm Nhược đưa đến hồ Trạc Thanh rời , cứ ngày rằm và mùng một Hoàng hậu đều đến đây tắm gội, lẽ đây cũng là sự hưởng thụ duy nhất mà Hoàng hậu thể hưởng thụ.
Đây cũng là đầu tiên đến đây, tò mò thì là giả.
Trong hồ Trạc Thanh treo từng tầng rèm lụa mỏng, tầng tầng lớp lớp rủ xuống đất, càng gần bên trong nước càng nặng, ẩm xen lẫn nước tạt mặt, ngột ngạt.
Áp sát thành hồ ngâm trong làn nước ấm nóng, nóng bốc lên khiến cả làn da đều nhuốm màu hồng nhạt, thư thái đến mức khiến buồn ngủ, trong lúc mơ màng thấy tiếng bước chân qua mấy lớp rèm dày, chút buồn ngủ lập tức tan biến còn tăm .
Ngẩng đầu lên, đến chính là Dương Mặc Kỳ.
Sắc mặt ngài mang theo màu đỏ bình thường, loáng thoáng thể ngửi thấy mùi rượu, mắt ngài mang theo vẻ say sưa m.ô.n.g lung, khi thấy đang vô cùng kinh ngạc, ngài cũng kinh ngạc y hệt, đó nhớ điều gì đó điềm nhiên trở , nghiêng nghiêng đầu: "Ta nhớ , ngày mai là rằm . Hèn gì nàng ở đây."
Cũng may trong hồ còn một đống cánh hoa, đến mức thấu hết, gượng gạo từ từ lùi : "Ta... thần đến đúng lúc. Làm phiền ngài tắm gội , xin phép rời ngay."
Ta quanh quất, đó phát hiện, nếu tự rời mà Dương Mặc Kỳ thấy hết, chuyện căn bản là thể nào.
Ta cẩn thận : "Thần như thế tiện lắm. Cái đó... Hoàng thượng là đợi lát nữa hãy ?"
Trong ấn tượng của , Dương Mặc Kỳ luôn là một vị quân t.ử đoan trang ôn nhu như ngọc, đem sự khó xử như với ngài, tưởng rằng ngài cũng sẽ đồng ý thôi.
Ai ngờ Dương Mặc Kỳ là Dương Mặc Kỳ trong tưởng tượng của .
Lông mày ngài khẽ nhếch, khóe môi nở nụ , thế mà bước một chân hồ, vô cùng thản nhiên : "Có gì mà tiện. Đã là phu thê, cùng tắm gội là chuyện bình thường ?"
Ngài đến mặt , cúi đầu chỉ còn ló mỗi cái đầu mặt nước, mắt tươi. Nhất thời thậm chí cảm thấy ngài là cố ý.
Lưng áp sát thành hồ, lùi thể lùi thêm nữa, chỉ đành trợn tròn mắt, mặt đỏ bừng.
"Chẳng lẽ... nàng thẹn thùng ?" Ngài bỗng nhiên thành tiếng, đồng t.ử đen láy như mực, bên trong phản chiếu một nhỏ xíu, thần sắc hoảng loạn, thẹn thùng hiện rõ mồn một. Người thì hiểu là thực sự hoảng hốt sợ hãi, tưởng đang lạt mềm buộc c.h.ặ.t.
Ta : "Ta... thần , quen tự tắm gội . Hoàng thượng ở đây, thần tự nhiên..."
Hoảng, hoảng. Ta cũng chuyện biến thành thế nữa.
Dương Mặc Kỳ bỗng nhiên cúi xuống, mang theo rượu nồng nặc, những giọt nước nhỏ theo động tác của ngài, trượt dọc theo đường nét cơ thể rơi xuống nước, ngài đưa tay sờ lên má , xuôi theo hàm cho đến khóe mắt, dừng động đậy.
Ngài ngẩn một lúc, khóe mắt nhếch lên, trong giọng mang theo một sự trầm khàn: "Dáng vẻ bây giờ của nàng, ..."
Ánh mắt ngài ngày càng nồng đậm, nồng đậm đến mức dường như là một con mồi dễ dàng ngay mắt ngài.
"Có ?" Lời dứt, bàn tay của ngài leo lên eo , nước hồ Trạc Thanh thậm chí còn nóng bằng nhiệt độ nơi lòng bàn tay ngài.
Ta muộn màng nhận " " của ngài nghĩa là gì, nụ hôn của ngài rơi cổ , dây thần kinh luôn căng thẳng cuối cùng cũng nhịn nữa, nước mắt lã chã rơi xuống từ hốc mắt.
"Ngài đừng như , sợ, thực sự sợ." Ta đưa tay đẩy l.ồ.ng n.g.ự.c ngài, đẩy ngài ngoài, nhất thời nức nở, phá tan bầu khí ám .
Dương Mặc Kỳ rõ ràng cũng dáng vẻ của dọa cho giật , ngài dừng hành động , lùi vài bước, mặt hiện rõ sự áy náy và ảo não.
Ngài đau lòng, đưa tay lau những giọt nước mắt nơi khóe mắt cho , tuy nhiên thấy bàn tay ngài vươn về phía , dữ dội hơn, tay ngài lơ lửng giữa trung, rụt về.
"Nàng nguyện ý, sẽ ép nàng." Ngài đó, , chỉ đành trầm giọng , "Nàng... đừng nữa, ngay đây." Trước khi , ngài từ xa sâu về phía bên một cái, lúc mới rời .
Ta một lâu trong hồ Trạc Thanh, lúc đầu là vì sự hoảng sợ , đó vạn nỗi tủi cùng ùa về, đến mức thở . Cuối cùng vẫn là Cẩm Nhược thấy lâu , mới tìm .
Cẩm Nhược đỡ lấy , nức nở đến mức một câu chỉnh cũng xong:
"Cẩm Nhược, tỷ với Vương gia. Nếu ngày mai A tỷ về cung, thì tự về."