Song sinh - 6

Cập nhật lúc: 2026-03-18 17:00:44
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

6

 

Để tránh khác phát hiện bí mật và A tỷ hoán đổi, luôn ở lì trong viện ngoài. Ở lì mấy ngày , Cẩm Nhược sợ buồn chán, gọi cho một chiếc xích đu trong viện.

 

Hồi nhỏ ở Đường phủ cũng một chiếc xích đu, thường cùng A tỷ chơi đùa, hai thi xem ai đu cao hơn. Chỉ là đó A mẫu bắt đầu bắt chúng học quy củ, cho phép chúng chơi đùa suốt ngày nữa, ngay cả xích đu cũng dỡ bỏ.

 

Thế nên khi lên xích đu, trong lòng thực sự vui sướng.

 

Cẩm Nhược ở phía đẩy , tiếng gió vù vù bên tai, cả nhẹ tênh như trọng lượng, nỗi u sầu đều tan biến theo cơn gió .

 

Ta bảo Cẩm Nhược đẩy cao thêm chút nữa, xa thêm chút nữa. Xích đu càng lúc càng cao, phong cảnh bên ngoài tường thành cung điện của Hoàng hậu cũng thể thấy, nghĩ nếu đu cao hơn chút nữa, liệu thể thấy xa hơn . Có thể thấy Vương phủ, thấy Đường gia, còn thể thấy A mẫu?

 

Tuy nhiên những thứ đều thấy, chỉ thấy Dương Mặc Kỳ gốc liễu xa, đó bao lâu . Đôi mắt đen như mực tối tăm sâu thẳm, cứ thế đăm đăm .

 

Ta hoảng hốt, vội vàng bảo Cẩm Nhược dừng xích đu .

 

Ta từ xích đu xuống, chỉnh dung nhan, Dương Mặc Kỳ cũng đến mặt , cúi đầu thật thấp thỉnh an ngài.

 

Ngài mãi gì, cũng dám cử động, ngoan ngoãn giữ tư thế .

 

Hồi lâu , ngài mới mở lời bảo dậy, với : "Đi cùng một lát ."

 

Dương Mặc Kỳ phía , phía ngài, ngài mãi gì, cũng . Trước chúng cũng những lúc ở bên yên tĩnh như , nhưng tại , sự yên tĩnh của ngày hôm nay luôn mang theo một tia bất an và thấp thỏm kỳ lạ.

 

Ta tưởng ngài định cứ im lặng như , nhưng ngài mở lời, ngài : "Mấy ngày Cảnh Vương hôn mê bất tỉnh, nàng luôn lo lắng. Sao mấy ngày nay, nàng hỏi han gì đến chuyện của Cảnh Vương nữa?"

 

Ngài xong, lòng thắt , nghĩ ngài phát hiện chuyện của A tỷ và Vương gia ?

 

Ta còn nghĩ cách trả lời, Dương Mặc Kỳ hỏi một nữa: "Sao gì, câu hỏi khó lắm ?"

 

Giọng ngài nóng lạnh, nhưng khiến lưng toát một lớp mồ hôi lạnh.

 

Ta cung kính cúi đầu, đầu óc nhanh ch.óng sắp xếp ngôn từ, thận trọng : "Vương gia là cùng mẫu với Hoàng thượng, những ngày đó Vương gia vô cùng nguy hiểm, với tư cách là tẩu tẩu, thần đương nhiên sẽ lo lắng. Vương gia là phu quân của Uyển Nhi, Uyển Nhi từ nhỏ lớn lên sự bao bọc của thần và A mẫu, cũng từng trải qua chuyện như , thần cũng lo lắng Uyển Nhi vì thương thế của Vương gia mà đau buồn quá độ, nên thể để tâm một chút."

 

Ta thấy lời vẹn , bèn lặng lẽ dùng dư quang quan sát sắc mặt của Dương Mặc Kỳ.

 

Ngài bên một đầm sen, vẻ mặt bình thản về phía mặt hồ xa xăm, ngài hài lòng với câu trả lời của .

 

Ánh mắt ngài xa xăm, giọng cũng theo đó mà trở nên phiêu hốt, ngài với : "Nghe Cảnh Vương ba ngày tỉnh , Cảnh Vương phi túc trực bên giường chăm sóc mấy ngày đêm, Cảnh Vương vô cùng cảm động. Trước Cảnh Vương đối với Vương phi lạnh lùng, nay hai vô cùng ân ái quấn quýt."

 

Ngài đầu , dùng ánh mắt dò xét quan sát từng đổi trong biểu cảm của . Dù lúc lòng đang dậy sóng như thủy triều, cũng cố nén , để lộ một kẽ hở nào, nặn một nụ , : "Vậy... thật là quá."

 

Ta cũng rõ lắm ngài lúc nào, lẽ là câu đó của , hoặc là thêm một lát nữa.

 

Ta bên hồ, trân trân mặt nước thỉnh thoảng gợn sóng, mắt khô đến khó chịu mới nhớ chớp một cái. Cho đến khi Cẩm Nhược tìm đến, mới theo tỷ  trở về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/song-sinh-bmwh/6.html.]

 

Ba ngày , Dương Mặc Kỳ triệu kiến Cảnh Vương và Cảnh Vương phi cung.

 

Thế là xuất hiện một cảnh tượng buồn , mặc y phục Hoàng hậu của A tỷ bên cạnh Dương Mặc Kỳ, còn A tỷ và Dương Mặc Lễ ở phía .

 

Giống như đầu tiên cung gặp A tỷ .

 

A tỷ mặc y phục của , nơi khóe mắt vẽ nốt ruồi lệ giống hệt , đóng giả thần thái của ngoan ngoãn bên cạnh Dương Mặc Lễ. Chỉ là A tỷ trông vẻ hoảng hốt, sự lúng túng hiện rõ bằng mắt thường, A tỷ bằng ánh mắt mang theo sự áy náy.

 

Dương Mặc Lễ vẫn đặt ánh mắt lên , nắm tay A tỷ, dường như là đang với tỷ , chuyện lo.

 

Nàng xem, A tỷ cho dù ở bên cạnh ai, cũng đều đối xử bằng cách dịu dàng nhất.

 

Ta bưng chén rượu rót miệng, cũng chẳng bọn họ gì nữa, hết chén rượu đến chén rượu khác đổ bụng, chẳng mấy chốc mặt đỏ bừng vì men rượu, rót đầy một bình rượu cho , bưng chén định đưa lên miệng thì một bàn tay vươn , đè lấy cổ tay , đầu , Dương Mặc Kỳ đang nhíu mày .

 

"Rượu ngấm mạnh lắm, uống ít thôi."

 

Không uống thì uống thôi...

Thèm mala quá

 

Chỉ là bàn tay Dương Mặc Kỳ đè lên vẫn buông , ngược còn trượt xuống nắm c.h.ặ.t lấy tay , bàn tay ngài nắm c.h.ặ.t lấy tay , thể cảm nhận tay ngài ấm áp, dày dặn, nhất thời cảm thấy chút an tâm.

 

Sự đường hoàng như , đương nhiên cũng A tỷ và Dương Mặc Lễ thu hết tầm mắt.

 

Tiệc sắp tan, thấy A tỷ gượng , thời gian tỷ  đều chăm sóc Vương gia, lâu gặp , tỷ  nhớ , để tỷ bầu bạn chuyện với .

 

Chưa đợi A tỷ gì, Dương Mặc Lễ bên cạnh liền dùng giọng điệu cung kính thể cung kính hơn, chặn lời: "Hoàng hậu nương nương, cơ thể thần mới khởi sắc, lúc thể rời xa Uyển Nhi, là đợi qua mấy ngày nữa, triệu Uyển Nhi cung bầu bạn với nhé."

 

Ta đăm đăm Dương Mặc Lễ, từng chữ một: " cũng thực sự nhớ Uyển Nhi mà."

 

Dương Mặc Lễ hạ mắt, thoái thác: "Hoàng hậu nương nương, hãy đợi thêm mấy ngày nữa . Thần thực sự thể rời xa nàng ."

 

Dương Mặc Lễ A tỷ đổi , bọn họ là những tình mới đoàn tụ mấy ngày, càng một gậy đ.á.n.h tan. Lúc trở thành thấu tình đạt lý.

 

Ta nắm c.h.ặ.t ngón tay, móng tay từng chút một khứa lòng bàn tay, thậm chí thể cảm nhận một mảnh trơn ướt.

 

"Nếu nỡ, Cảnh Vương phi hãy đợi mấy ngày nữa hãy đến. Đều sống trong kinh đô cả, lo gì gặp , hà tất như sinh ly t.ử biệt ." Dương Mặc Kỳ phất tay một cái, cho tan tiệc, kéo dậy định rời .

 

Ta mới dậy, liền theo đó là đầu óc choáng váng, nãy uống nhiều như , giờ men rượu bốc lên đầu, chân vững, vấp ngay án kỷ, đau đến mức hít một ngụm khí lạnh.

 

Dương Mặc Kỳ cúi bế ngang lên, giống như con mèo nhỏ cuộn tròn trong lòng ngài.

 

Hành động của ngài đúng quy củ, chỉ là ngài hề để ý đến ánh mắt khác lạ của những khác, sải bước qua mặt họ, khi ngang qua bên cạnh Dương Mặc Lễ, bước chân Dương Mặc Kỳ khựng một chút: "Hoàng hậu say , để Cảnh Vương và Cảnh Vương phi chê . cũng , của Trẫm, Trẫm xót thì còn ai xót nữa."

 

Sau khi cửa, thu thành một cục nhỏ xíu, mơ màng một tiếng "Cảm ơn", giọng nhỏ đến mức chính cũng thấy.

 

Loading...