Sống Lại Tận Thế Tôi Lấy Lại Tất Cả, Một Đường Thành Thần - Chương 441: Dị Năng Trị Liệu Và Màn Ăn Vạ Của Thiếu Gia

Cập nhật lúc: 2026-03-08 00:15:17
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thân thể đỡ hơn chút nào ?”

 

Doãn An kịp đáp sự quan tâm của Cố Sách.

 

Giọng của hệ thống liền vang lên trong đầu.

 

[Keng, nhiệm vụ chính tuyến thành, thành công mở rộng mười vạn km vuông căn cứ an , hiện tại phát thưởng cho ký chủ ]

 

[Thưởng ký chủ Thể năng +2, Tốc độ +2, Độ dẻo dai +2, Nhan sắc +2, Sức mạnh +2, Tinh thần lực +100!]

 

[Thưởng ký chủ gian mở rộng gấp ba !]

 

[Thưởng ký chủ dị năng Trị liệu!]

 

Trong nháy mắt, Doãn An tràn ngập năng lượng hệ Trị liệu lực trấn an cực mạnh!

 

Tất cả đau đớn và mệt mỏi bộ giảm bớt diện rộng!

 

Cảm nhận d.a.o động năng lượng truyền từ cô.

 

Đám Cố Sách sôi nổi hiểu điều gì đó.

 

“Căn cứ trưởng kích hoạt dị năng ?”

 

Lôi Hậu Đức quả thực dám tin.

 

Không chỉ ông , tất cả đều thực lực cường hãn một ngày thức tỉnh ba dị năng của Doãn An cho khiếp sợ.

 

Doãn An kịp gì, ngay lập tức lấy dịch cô đặc tinh hạch thăng cấp bộ dị năng lên cấp sáu.

 

Năng lượng bồng bềnh chảy xuôi trong cơ thể cô.

 

Tuy cường hãn như mười bốn hệ dị năng , nhưng cũng đủ dùng .

 

Mấy đàn ông sôi nổi thở phào nhẹ nhõm.

 

“Không , hiện tại mười cứ điểm bộ chiếm lĩnh thành công, các phi công đang ném b.o.m Tang thi diện rộng, dị năng giả đều đang nghỉ ngơi chỉnh đốn.”

 

Cố Sách , mặt nắm lấy tay Doãn An:

 

“Đưa em một nơi.”

 

……

 

Trên đường chạy rộng lớn phía căn cứ chính.

 

Doãn An Cố Sách dắt tay từ xa liền thấy một con ngựa Mông Cổ màu đen.

 

Thân ngựa kiện tráng, da dày, lông thô, n.g.ự.c rộng bờm rậm rạp.

 

Chỉ bằng mắt thường là thể sức mạnh và tốc độ tuyệt vời của nó.

 

Doãn An , trong mắt đều là vui sướng: “Vậy mà ngựa đen.”

 

Nhìn thấy nụ của cô, đáy mắt Cố Sách mềm vài phần: “Buổi sáng em kẹt ở bên , khoảnh khắc nóng lòng tìm em, đột nhiên giống như nhớ cái gì đó.”

 

“Nhớ cái gì ?”

 

Doãn An đầy mong đợi.

 

“Rất ngắn, chỉ nhớ em cưỡi ngựa đen lớn.”

 

Sắc mặt Doãn An cứng đờ: “Có ?”

 

cưỡi ngựa đen lớn lúc nào.

 

“Có nhớ nhầm , đó là khác .”

 

Bị Doãn An hỏi đến mức tự tin nữa.

 

Cố Sách nhíu mày trầm tư: “Sẽ sai, chính là giọng của em.”

 

“Không quan trọng nữa, thật sự thích con ngựa đen lớn !”

 

Doãn An về phía con ngựa đen đang buộc, sờ đầu ngựa, con ngựa ngẩng đầu né tránh cái vuốt ve của Doãn An, kiêu ngạo chịu .

 

Càng kiêu ngạo, cô càng d.ụ.c vọng chinh phục.

 

Tiến hành một hồi vuốt ve giải mẫn cảm cho ngựa, Doãn An liền lắp trọn bộ yên cương cho ngựa.

 

Cố Sách dựa một bên một một ngựa: “Ngựa mang đến cho em , thuần phục thì xem bản lĩnh của em.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/song-lai-tan-the-toi-lay-lai-tat-ca-mot-duong-thanh-than/chuong-441-di-nang-tri-lieu-va-man-an-va-cua-thieu-gia.html.]

Doãn An hai lời trực tiếp xoay lên ngựa, ngựa đen phi tốc sải vó chạy như điên, trong lúc nhất thời, chấn động kịch liệt khiến Doãn An thể rạp lưng ngựa!

 

Con ngựa đen kiêu ngạo khó thuần một cái ngoặt gấp giơ cao vó cố gắng hất Doãn An , cả hất xuống ngựa, nhưng may mà gắt gao nắm lấy dây cương rơi xuống, một cái xoay Doãn An tiếp tục lật lên lưng ngựa!

 

Sự chú ý của Cố Sách bộ đều bóng dáng nhanh nhẹn tiêu sái của cô thu hút.

 

Anh chăm chú.

 

Nhìn , nụ khóe miệng càng thêm tùy ý.

 

Bên ngoài căn cứ chính.

 

Hình Diệc bước xuống trực thăng.

 

“Hình thiếu gia?”

 

Nhìn nhân viên tuần tra tới từ ngoài cửa lớn, Hình Diệc siết c.h.ặ.t áo khoác : “Căn cứ trưởng ?”

 

“Căn cứ trưởng ở đường chạy phía đấy, đưa .”

 

Nhân viên tuần tra nhiệt tình dẫn đường cho Hình Diệc.

 

Cậu nhịn đầu tám chuyện: “Hình thiếu gia đột nhiên tới căn cứ chính tìm Căn cứ trưởng ?”

 

Hình Diệc nghiêm mặt tuấn tú, vẻ đàng hoàng: “Tới góp một phần sức cho căn cứ chính.”

 

Anh tổng thể , vì giọng mà mất hồn mất vía, thật sự nổi nữa cho lúc đầu cứu chính là Căn cứ trưởng .

 

Đơn thuần vì một phụ nữ mà chạy tới thì thật sự là quá mất mặt.

 

Anh cũng cần mặt mũi.

 

“Chính là ở chỗ đó, Hình thiếu gia.”

 

Hình Diệc theo hướng nhân viên tuần tra chỉ.

 

Chỉ thấy ánh mặt trời, tuyết đường chạy còn tan hết, tuyết trắng xóa hòa lẫn với màu đỏ của đường chạy nhựa, tả xiết.

 

phụ nữ tóc xoăn dài mặc áo bông ngắn, phối hợp với một chiếc quần jean đen bó sát lót nhung, đôi bốt da đen ống đang nở nụ rạng rỡ cưỡi lưng ngựa.

 

Trong mắt cô điểm chút ánh lấp lánh rực rỡ, chỉ liếc mắt một cái, liền cảm thấy còn ch.ói mắt hơn cả mặt trời cao.

 

Mà khí chất chịu thua của cô càng khiến vẻ màu sắc tươi sống động lòng .

 

Hình Diệc trong lúc nhất thời thấy âm thanh ồn ào nền xung quanh.

 

Anh chỉ cảm thấy một màn quá mức .

 

Bất giác, đôi mắt phượng của cũng sáng lên.

 

……

 

Thuần phục một hồi lâu, ngựa đen cuối cùng cũng ngoan ngoãn hơn một chút.

 

Doãn An thở hồng hộc cưỡi nó bắt đầu chạy quanh đường chạy.

 

Dưới tiếng vó ngựa lộc cộc, cảnh tượng bốn phía đều nhanh như ảo ảnh.

 

Trong lúc nhanh ch.óng, Doãn An liếc thấy mặt đất phía đột nhiên một vật lạ.

 

Cô vội vàng siết c.h.ặ.t dây cương!

 

“Hí!”

 

Vó ngựa giơ cao!

 

Sau đó nhẹ nhàng tiếp đất.

 

Doãn An thò đầu .

 

Cách vó ngựa vài centimet, một mỹ nam như hoa mặc áo khoác dài, áo khoác mở rộng lộ áo len cổ lọ bên trong, còn phối hợp tinh tế với dây chuyền bạc đen.

 

Không Hình Diệc thì là ai.

 

Doãn An định hỏi ban ngày ban mặt đây gì?

 

Đôi mắt đang nhắm c.h.ặ.t của Hình Diệc liền mở một con.

 

Anh Doãn An: “Ngựa của cô giẫm thương , đền tiền.”

 

Doãn An tức : “Ăn vạ đúng ?”

 

 

Loading...