Doãn An xoay , đến mặc một chiếc áo blouse trắng, dáng cao gầy, mái tóc lòa xòa là những đường nét ngũ quan rõ ràng nhưng quá sắc bén.
Độ cong nơi khóe môi , mang theo vẻ thanh lãnh khó gần.
Đôi mắt lưu ly ẩn hàng mi dài lúc rõ ràng đang chút vui.
Chính là Đoạn Thanh Dữ.
Doãn An quầng thâm nhàn nhạt mắt , cũng đoán Lôi Hậu Đức chắc chắn để Đoạn Thanh Dữ bác sĩ điều trị chính cho cô.
Giọng lập tức vài phần chột : “Bác sĩ Đoạn.”
Đoạn Thanh Dữ quét mắt phòng kiểm tra phía , đó về phía Doãn An, lời ít ý nhiều:
“Kiểm tra.”
Nói xong liền về phía phòng kiểm tra.
Khổng Niệm Thần bất mãn Đoạn Thanh Dữ:
“Thân là Y sư trưởng của căn cứ mà thể vô lễ với Căn cứ trưởng như ?”
Bước chân Đoạn Thanh Dữ dừng: “Là Căn cứ trưởng, cũng là bệnh nhân lời nhất của .”
Doãn An đuối lý chột vội vàng đuổi theo bước chân Đoạn Thanh Dữ, xoay Khổng Niệm Thần:
“Anh mau về nghỉ ngơi .”
Thấy Doãn An cũng ý kiến gì, Khổng Niệm Thần đành thôi.
Doãn An theo Đoạn Thanh Dữ phòng kiểm tra.
“Nằm lên.”
Doãn An dám , cô về phía máy quét, ánh mắt lướt qua đống tài liệu bàn.
Mỗi một cái đều là về cô.
Mấy ngày nay cô hôn mê, chắc chắn thức đêm ít.
Cô ngoan ngoãn lên bàn máy.
Đoạn Thanh Dữ màn hình hiển thị kết quả quét, mây đen nơi đáy mắt tan ít:
“Đột nhiên khôi phục hơn một nửa, thật ngoài dự đoán.”
Máy đẩy , Doãn An dậy nặn một nụ :
“ , cơ thể bây giờ hơn nhiều , mấy ngày nay vất vả cho bác sĩ Đoạn .”
Nói dường như để chứng minh bản , Doãn An nhảy xuống, nhảy nhót vài cái, vung nắm đ.ấ.m:
“Anh xem, còn thể đ.á.n.h quyền nữa .”
Đoạn Thanh Dữ biểu cảm gì, đôi mắt lưu ly quét qua mồ hôi bên thái dương Doãn An, sắc mặt lạnh vài phần, cúi đầu nhanh lên báo cáo:
“Hiện tại nội tạng của cô vẫn cực kỳ yếu ớt, một khi rách, xuất huyết nội tạng sẽ vô cùng chí mạng.”
“Lại còn trong tình trạng mất dị năng hệ Chữa trị.”
Nói bổ sung: “ sẽ thông báo tình hình của cô một cách trung thực cho những chăm sóc cô, để bọn họ trông chừng cô.”
Doãn An vui.
Có thuộc tính hệ thống gia trì, cơ thể cô thật sự thể tác chiến .
Cô tới chỗ Đoạn Thanh Dữ khẩn cầu: “Bác sĩ điều trị của ơi, phước , thật sự quá ngoài g.i.ế.c Tang thi .”
Ngòi b.út của Đoạn Thanh Dữ dừng, chỉ lạnh lùng : “Sở thích của Căn cứ trưởng thật độc đáo.”
Doãn An : “Sở thích độc đáo của cũng ít .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/song-lai-tan-the-toi-lay-lai-tat-ca-mot-duong-thanh-than/chuong-430-bac-si-ba-dao-va-biet-doi-bao-mau-cap-cao.html.]
Nghe thấy câu của cô.
Tay Đoạn Thanh Dữ lập tức khựng , những ký ức c.h.ế.t điên cuồng tấn công , sắc mặt ửng đỏ, biểu cảm lập tức cũng trở nên tự nhiên.
Doãn An chú ý tới, cô chỉ lật xem báo cáo kiểm tra bàn hỏi: “Người chăm sóc gồm những ai?”
Đoạn Thanh Dữ mở vòng tay, ngón tay khựng : “Lôi quân quan lúc đầu chỉ với việc thì thể thông báo cho Thẩm minh chủ, nhưng hai tiếng Cố phó căn cứ trưởng gửi tin nhắn cho , cộng thêm hai vị bạn trai của cô nữa.”
“Cho nên.”
Anh , hiếm khi nhíu mày, tốc độ tay nhanh hơn vài phần: “Tổng cộng bốn .”
Doãn An lập tức về phía : “Không , nhiều quá, cảm thấy cần chăm sóc.”
Tuy nhiên dứt lời, Doãn An liền bắt gặp ánh mắt Đoạn Thanh Dữ chiếu tới, lúc ánh mắt cũng vài phần ngưng trệ:
“ gửi cho hai vị .”
Tim Doãn An thắt , sán gần: “Hai vị nào?”
C.h.ế.t tiệt, cái vòng tay chức năng thu hồi.
Chỉ thấy khung chat với Phó Tầm đang hiển thị vòng tay của Đoạn Thanh Dữ.
Tin nhắn đón với giọng điệu của bác sĩ điều trị hiển thị rõ ràng là gửi.
Doãn An chộp lấy cổ tay Đoạn Thanh Dữ ấn .
Người còn là Lục Trì.
Cô tối sầm mặt mũi: “Anh mau nhắn tin cho bọn họ, gửi nhầm .”
“Được.”
Đoạn Thanh Dữ nhanh ch.óng gõ chữ.
còn gõ xong, đối phương gửi tin nhắn trả lời.
Lục Trì: “Đến ngay.”
Phó Tầm: “Ừ.”
Hai gần như trả lời cùng một lúc.
Đoạn Thanh Dữ ngẩng đầu Doãn An đang hóa đá: “Chuyện đến nước , Căn cứ trưởng cứ ngoan ngoãn ở đây đợi .”
……
“Hiện tại bộ thông tin đồng bộ cho các vị dị năng giả mất trí nhớ, do đó địa vị của bọn họ ở căn cứ đều cao, cho nên cần thời gian để thích ứng.”
Lôi Hậu Đức cấp báo cáo, vẻ mặt ngưng trọng gật đầu:
“Được, ngày mai cao tầng các khu đều trở về phân khu, việc điều động nhân sự các nhất định trông chừng kỹ lưỡng, đảm bảo các phân khu xảy loạn lạc.”
“Yên tâm Lôi quân quan.”
“ , còn một việc nữa.”
“Việc gì?”
“Quan hệ giữa Lục khu trưởng, Phó khu trưởng và Căn cứ trưởng, chúng cần cho bọn họ ?”
Nghe cấp hỏi .
Sắc mặt Lôi Hậu Đức trở nên rối rắm: “Chắc là cần nhỉ……”
Nói đến đây, ông liền nảy sinh nghi ngờ sâu sắc về lượng bạn trai cụ thể của Doãn An:
“Việc vẫn là để Căn cứ trưởng tự giải quyết , đây là chuyện tình cảm của bọn họ, chúng thể can thiệp, chúng đồng bộ thông tin căn cứ là .”
“Rõ.”