– Đương nhiên là ở Đậu gia!
Vương Tri Bính và Đậu Đạc hẹn mà đồng thanh đáp.
– Không , !
Vương Ánh Tuyết lắc đầu quầy quậy, thần sắc kích động:
– Nó còn nhỏ như , thể để nó ở Đậu gia…
Chẳng lẽ mang về Vương gia?
Cho dù Vương gia đáp ứng thì Đậu gia cũng quyến chấp nhận!
Vương Trí Bình bảo vệ con như mà đau đầu.
Nhà bọn họ xảy chuyện như , bà con láng giềng sớm bàn tán lưng. Giờ phụ , nhà bọn họ càng nhiều, đến lúc đó, chỉ là thôn Nam Oa nho nhỏ mà chỉ sợ cả phủ Thực Định đều sẽ chỉ trỏ lưng bọn họ. Thể diện của phụ mất sạch , về chỉ sợ bọn trẻ cũng khó mà ngẩng cao đầu ở Nam Oa nữa. Cho nên đến lúc , phụ thương lượng với , lặng lẽ đón về, chờ phụ thu xếp xong xuôi thì cả nhà theo phụ nhậm chức, về bao giờ về Nam Oa nữa.
Hắn còn nghĩ qua vài năm đợi chuyện sóng yên biển lặng thì sẽ tìm mối duyên lành cho .
Mang đứa bé theo thì sẽ thế nào?
Về còn lấy ai nữa?
Lùi vạn bước chăng nữa, Đậu gia đồng ý để đưa đứa bé , phụ cũng đồng ý nuôi lớn nó, nếu thích, bằng hữu hỏi thăm thì bọn họ giải thích thế của đứa bé thế nào đây?
Bọn họ vốn là sợ những lời đồn đại nên mới rời khỏi Nam Oa, nếu đứa bé là con của thì chuyện cũ của cũng chẳng giấu , bọn họ chuyển chẳng là công cốc?
Muốn phủi sạch thì cũng chỉ thể đó là con của hoặc Vương Tri Tiêu.
đứa bé sinh lúc.
Nói là của , mấy năm nay đều ở nhà. Nói là , mới sinh một thằng cu béo mập, mới đầy tháng… Chẳng lẽ là nhặt về nuôi?
Ý nghĩ đó cũng chỉ lóe qua trong đầu mà thôi, dù cũng là chuyện nhà , tiện bàn mặt Đậu Đạc.
Vương Trí Bính đành khẽ với Vương Ánh Tuyết:
– Có một chuyện chúng về nhà hãy bàn bạc.
Vương Ánh Tuyết dám theo ca ca về nhà.
Tình cảnh như nàng, về nếu đưa am ni cô thì sẽ là gả xa, chỉ sợ còn cơ hội gặp nữ nhi.
Đậu Chiêu còn cữu cữu, ma ma, quản sự của mẫu nàng để chăm lo, con gái của nàng cô độc chẳng gì, nàng thể trao gửi tương lai của con gái cho Ngũ tiểu thư nhà họ Chư vốn từng gặp mặt .
Đậu Thế Anh ?
Vương Ánh Tuyết đưa mắt quanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/song-lai-ta-quyet-tra-thu/chuong-65.html.]
Sao ở đây?
Hắn là tâm địa yếu đuối, quyết sẽ trơ mắt con nàng sinh ly t.ử biệt.
– Không!
Nàng lùi về phía hai bước, tạo cách với ca ca , ánh mắt ca ca chút cảnh giác:
– Không thương lượng xong chuyện Minh thư nhi thì sẽ về nhà với đại ca!
Nàng xong, dấu với Quỳnh Phương ở cửa phòng, đó rưng rưng cầu xin Đậu Đạc:
– Lão thái gia, Minh thư nhi sinh yếu đuối, ngay cả sức b.ú sữa cũng , đại phu cùng với các ma ma đều Minh thư nhi lẽ chẳng thể sống lâu, là con tự tay chăm lo cho nàng, cẩn thận nuôi lớn con bé, con thể tùy tiện giao nàng cho ai khác? Xin nể tình Minh thư nhi, để mang nó theo ?
– Minh thư nhi vẫn là tên đặt cho đó.
Đậu Đạc ôn hòa:
– Con gái là miếng thịt của cha , ngươi lo lắng cho Minh thư nhi chúng đều hiểu, nhưng Minh thư nhi là con cháu Đậu gia, thể minh bạch mà theo ngươi về Vương gia ? Ngươi cũng chẳng là mới , tình hình nhà thế nào ngươi cũng rõ. Ngươi một nhũ mẫu, hai nha và vài ma ma khác đến hầu hạ đến khi ngươi sinh Minh thư nhi, ngoài những hầu hạ Minh thư nhi thì phòng ngươi thêm hai nha … Ngươi cần lo lắng. Chư ngũ tiểu thư là dạy bảo t.ử tế, tính tình ôn hòa, hiền lương đôn hậu, sẽ chăm sóc cho Minh thư nhi thật chu đáo…
– Cho dù khác mấy cũng thể so với đẻ ?
Vương Ánh Tuyết thấy Quỳnh Phương đang nhanh ch.óng rời , lòng thoáng an tâm, miệng cũng ngừng mà cầu xin Đậu Đạc:
– Cầu lão thái gia tác thành cho con ?
Đậu Đạc :
– Vạn Nguyên cũng lớn lên trong sự dạy dỗ của đại nương nó, chuyện Minh thư nhi ngươi cần lo lắng!
Hai , ngươi một lời một câu, đều nhường bước.
Đậu Chiêu nhanh ch.óng nhận tin.
Nàng nghĩ nghĩ với Thỏa Nương:
– Đi, chúng đến chỗ phụ .
Đậu Chiêu phụ nghĩ như thế nào, tính toán gì với chuyện .
Thỏa Nương lời, bỏ khăn tay đang thêu thùa, cùng Đậu Chiêu đến thư phòng của Đậu Thế Anh.
Đậu Thế Anh ở trong thư phòng.
Đậu Chiêu nghĩ nghĩ, đến đại sảnh.
Tổ phụ và Vương Trí Bính uống trong đại sảnh, phụ và Vương Ánh Tuyết chuyện bên gốc tùng ở đại sảnh.
Đậu Chiêu dấu bảo Thỏa Nương dừng , nàng dựa bản còn nhỏ, vòng đại sảnh, nấp ở bụi trúc lén.