Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 59
Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:12:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:12:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đậu Chiêu xuống xe thấy tổ mẫu lẫn trong đám .
Tổ mẫu vẫn giống như trong trí nhớ của nàng, mặc chiếc áo lụa tơ tằm nhàn nhạt màu đinh hương, mái tóc đen nhánh b.úi tròn cài một chiếc trâm bạc, đeo đôi vòng tay bằng bạc, thần sắc tự nhiên bậc thang từ đường đang kiểm tra rượu gốc mai vàng. Giống như nhiều năm về , nàng như bừng tỉnh, đang lúc mờ mịt nên , thấy tổ mẫu đang tự tại, nhàn nhã xổm bên bờ ruộng dưa chuột, lòng nàng lập tức cảm thấy yên bình.
Tổ mẫu!
Mắt Đậu Chiêu ươn ướt, cố nén lòng mới hô lớn.
Tổ phụ và phụ tam bá phụ đón từ đường, nàng giao cho Thỏa Nương và Ngọc Trâm chăm sóc.
Con gái sáu tuổi của tam đường chạy tới kéo quần Thỏa Nương:
– Tứ cô cô, tứ cô cô, chúng chơi nhảy dây !
Kiếp , nàng và đứa cháu gái tiếp xúc gì, thậm chí Đậu Chiêu còn tên nàng.
Đậu Chiêu hàm hồ đáp.
Thỏa Nương đặt nàng xuống đất, nàng chạy đến bên tổ mẫu nhanh như chớp.
Gọi là Thôi di thái thái tổ mẫu đây?
Đậu Chiêu thoáng do dự.
Nàng gọi tổ mẫu nhưng sợ ngoài thì sẽ thành rắc rối cho tổ mẫu.
Con gái của ngũ đường chạy theo tới:
– Tứ cô cô, tứ cô cô!
Tổ mẫu thấy tiếng động thì , thấy ánh mắt to mò của Đậu Chiêu.
Bà xuống, tươi thiết:
– Con… con là Thọ Cô?
Đậu Chiêu gật đầu, nước mắt rơi ngừng .
Tổ mẫu ngây , bước lên bế nàng:
– Đừng , đừng !
Lau nước mắt cho nàng, vết chai ở đầu ngón tay quệt qua khiến nàng đau nhưng lòng càng thêm kiên định.
Ngọc Trâm chạy tới, thần sắc chút bất an gọi “Thôi thái thái”, như là cướp giật, bế Đậu Chiêu , thì thào :
– Thất gia bảo chúng chăm sóc tiểu thư cho cẩn thận…
Đậu Chiêu tức giận.
Khóe miệng tổ mẫu thoáng tia khổ, gì, lấy trong lòng một chiếc túi đỏ thẫm thêu đôi chim hoàng oanh cho Đậu Chiêu:
– Cho con ăn vặt !
Nói xong, nhanh ch.óng rời .
– Tổ mẫu!
Đậu Chiêu vội gọi bà .
Bóng dáng cao cao của bà dừng , đó chút do dự bước , hậu viện của từ đường.
Ngọc Trâm vội :
– Tứ tiểu thư, nhỏ giọng chút. Lão thái gia thích Thôi di thái thái chuyện với thất gia và tiểu thư!
Đậu Chiêu lạnh, cảm thấy vô cùng nhục nhã.
Nếu thích còn cùng tổ mẫu sinh phụ …
Nàng tìm tổ mẫu nhưng con gái của tam đường kéo nàng buông:
– Cô cô gì ngon?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/song-lai-ta-quyet-tra-thu/chuong-59.html.]
Lúc câu , nước miếng cũng chảy .
Nha theo vô cùng hổ, vội ôm nàng lên bế về phía tam đường tẩu. Vừa đỏ mặt xin giúp con gái của tam đường :
– Tứ tiểu thư, tiểu thư nhà chỉ là tò mò thôi!
Đậu Chiêu bật , sự phẫn uất trong lòng tiêu tán ít.
Nàng mở túi , bên trong là long nhãn.
Tổ mẫu từng kể, đầu tiên bà ăn quà vặt là tối hôm bà đưa Đậu gia. Tổ phụ và đại tổ mẫu ở bên ngoài tiếp khách, hạ nhân vốn theo hầu ở trong phòng chẳng chạy . Bà một giường, bởi vì sợ trong ngày lễ buồn nhà xí nên từ lúc ngủ dậy hề ăn uống gì, đói, khát nhưng cũng dám nhúc nhích, vô tình đụng hai hộp long nhãn ở giường, cũng mặt kệ nó là cái gì, vội vàng nhét miệng… Cho nên, tổ mẫu vẫn cảm thấy long nhãn là thứ ngon nhất đời.
Mỗi khi Đậu Chiêu ốm hoặc ngã… tổ mẫu sẽ mang long nhãn để dỗ dành nàng.
Chiếc túi còn lưu ấm của tổ mẫu.
Có tổ mẫu sớm chuẩn chiếc túi , vẫn tìm cơ hội để cho nàng?
Đậu Chiêu chậm rãi lột vỏ, nhẹ nhàng đặt bên miệng.
Vị ngọt trong veo, từ yết hầu thấm tới tim gan.
Nàng giãy dụa trong lòng Ngọc Trâm đòi xuống chạy nhanh như chớp về phòng khách hậu viện.
Nữ quyến Đậu gia đều mặt nhị thái phu nhân mà chuyện.
Đậu Chiêu liếc mắt một cái thấy tổ mẫu đang một ở góc phòng.
Nàng ném hạt long nhãn chậu than.
Chậu than bùng lên một ngọn lửa khiến tổ mẫu hoảng hốt, vội đây.
Đậu Chiêu vẫy vẫy bàn tay nhỏ bé với bà, xoay chạy phía phòng khách, nấp tán cây sồi xanh.
Chỉ một lát , tổ mẫu , ở bậc thang quanh.
Đậu Chiêu dậy.
Tổ mẫu nàng đầy yêu chiều, bất đắc dĩ lắc lắc đầu, bước vội qua đó.
Đậu Chiêu hỏi bà:
– Người là tổ mẫu của con ?
Tổ mẫu xổm xuống, nhẹ nhàng vuốt tóc nàng:
– Không , là Thôi thái thái của con.
Đậu Chiêu cảm thấy lòng đau như cắt, cố nén rơi nước mắt:
– Vậy, mấy ngày nữa, thể cho con đến điền trang chơi ?
Tay tổ mẫu cứng , hồi lâu mới :
– Khắp điền trang đều là bụi đất, gì để chơi cả.
– Con thể thăm ?
Đậu Chiêu từ bỏ ý định.
– Ta việc, con đến thăm , cũng rảnh đưa con chơi.
Tổ mẫu từ chối nàng.
Nàng nhào lòng tổ mẫu, gắt gao ôm c.h.ặ.t cổ bà.
Chẳng lẽ đây là cái giá trả khi nàng đổi vận mệnh.
Kiếp , ngày tháng ấm áp hai sống nương tựa giờ chỉ là kí ức của riêng nàng…
Nước mắt Đậu Chiêu nóng rát thấm vai áo tổ mẫu.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.