Quay về chính phòng, phụ dạy Đậu Chiêu tên của .
Kiếp , Đậu Chiêu theo học một vị do tổ phụ mời đến vài năm, “Liệt nữ truyền”, “Nữ giới” thì thể nhưng học vấn thì nên nhắc tới.
Nhìn nét chữ đoan chính, tú lệ của phụ , nàng hâm mộ.
Phụ lớn, xoay tìm ở ngăn kéo vài tờ giấy đỏ đặt lên bàn học, nắm tay Đậu Chiêu, dạy nàng sử dụng ngòi b.út thế nào.
Hàm Tiếu mỉm bẩm:
– Quỳnh Phương bên Vương di nương đến đây, hỏi khi nào thì thất gia qua đó dùng bữa tối?
Phụ ánh mặt trời tàn dần ngoài cửa sổ, :
– Vương di nương đang ở cữ, ngũ tiểu thư cũng tĩnh dưỡng, qua đó bận rộn nấu nướng, phiền toái… Ta sẽ qua, tối ở đây dùng bữa với tứ tiểu thư.
Hàm Tiếu bước .
Đậu Chiêu chút bất ngờ nhưng cũng để trong lòng. Cùng phụ ăn tối, Hàm Tiếu đốt đèn, hai cùng chữ một lát, đó phụ nghỉ chính phòng.
Qua hai ngày, Phùng Bảo sơn đến bái phỏng.
Hắn 24, 25 tuổi, mày kiếm mắt sáng, tóc đen nhánh cày trâm bằng dương chỉ bạch ngọc, mặc chiếc áo lụa màu xanh thêu hình cỏ xương bồ. Trong thanh nhã đôi phần tự phụ.
Đây là Phùng Bảo Sơn mà rượu chè c.ờ b.ạ.c thiếu chuyện gì trong miệng mẫu ?
Đậu Chiêu ghế đang giữ tập giấy hồng há hốc miệng, hồi lâu mới khép .
Phùng Bảo Sơn tới tìm phụ là để vui chơi: “… Hoa sen nhà Ứng Thành đều nở rộ. Ngươi đang trong thời gian giữ hiếu, chúng cũng kinh động ai, chỉ , ngươi và Ứng Thành thôi, ngắm hoa chuyện phiếm, ngươi cũng nên ngoài hít thở khí, giải sầu ”.
Phụ lắc đầu: “Trời quá nóng, ngoài. Tâm ý của ngươi xin nhận”.
– Giờ còn tháng sáu, nóng gì mà nóng ?
Phùng Bảo Sơn chuyện, đột nhiên như nhớ chuyện gì, ngữ khí giật , nghi hoặc phụ :
– Ngươi… ngươi định thủ tiết một năm vì Triệu thị chứ?
Phụ lên tiếng, chỉ xuống.
“Thực sự là thế !”, Phùng Bảo Sơn nhảy lên, vô cùng mất hình tượng, mắt trợn trừng như chuông đồng.
Hồi lâu , thở phì phì, vài trong phòng : “Thôi , mặc kệ ngươi, tìm Trung Trực ”. Sau đó “bốp” một tiếng, đá rèm trúc cửa.
Phụ giận dữ, buồn rầu, sắc mặt bình thản, gọi “Thọ Cô!” dặn dò nàng: “Không cần đông tây, luyện chữ !”
Đậu Chiêu vội cúi đầu, cẩn thận chữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/song-lai-ta-quyet-tra-thu/chuong-50.html.]
Suốt một tháng, phụ bước khỏi nhà nửa bước, ở nhà sách văn, dạy Đậu Chiêu luyện chữ.
Lễ đầy tháng của Đậu Minh, vì tang sự của mẫu vẫn còn nên chỉ đặt hai bàn tiệc nhỏ trong nhà.
Vương gia tặng một ít quần áo, giày dép coi như mừng lễ đầy tháng, phái đến. Mà như nhà ngoại Triệu thị thì cũng chẳng tới uống rượu mừng mà cũng chẳng đưa quà.
Người Đậu gia chút hổ, Vương Ánh Tuyết tức giận, thẹn oán.
Đợi cho đến khi ve kêu râm ran khắp nơi, kinh thành báo tin về, cữu cữu Triệu Tư cầu chức huyện lệnh ở huyện Cam Tuyền, phủ Diên An.
Kiếp , cữu cữu đến tri phủ Khánh Dương, là quan tứ phẩm.
Kiếp , cữu cữu vẫn cầu chức quan ở tây bắc.
Đậu Chiêu cao hứng cữu cữu lòng mấy phần mất mát.
Tổ phụ nhận xét cữu cữu: “Không thể còn thủ đoạn . Huyện Cam Tuyền tuy cằn cỗi nhưng đến đó là quan lớn, tuy đậu Thứ cát sĩ nhưng xuất phát điểm vẫn cao”.
Tam bá phụ càng bất an: “Nguyên Cát cũng như ”.
Nguyên Cát là ngũ bá phụ của Đậu Chiêu – Đậu Thế Xu, tin là do báo về.
Ba đời gìn giữ, bốn đời trong coi, năm đời sách. Mấy thế hệ Đậu gia khổ cực kinh doanh, bao nhiêu hào quang đều tập trung Đậu Thế Xu.
13 tuổi học, 16 tuổi đỗ cử nhân, 21 tuổi đỗ tiến sĩ, đỗ Thứ cát sĩ, Quan chính ở bộ , đó thăng Cấp sự trung ở bộ Lại, khi Đậu Chiêu sinh bệnh thì quan tới chức Anh vũ điện đại học sĩ, Lại bộ thượng thư.
Là đầu tiên của Đậu thị đến nội các.
Hắn và Đông các đại học sĩ kiêm Lễ bộ thượng thư Vương Hành Nghi, Văn Uyên các đại học sĩ kiêm Hình bộ thượng thư Trần Vinh đều là miền bắc, đời gọi là “phe Bắc”.
Tổ phụ thản nhiên , trong nụ vài phần kiêu căng: “Không tiến sĩ Hàn lâm, Hàn lâm thì Nội các. Nguyên Cát và ngươi là một sinh , ngươi sợ cái gì?”
Tam bá phụ lau trán, khổ: “Chẳng vì con ít sách nên mới chột mặt tiến sĩ ?”
Tổ phụ lớn.
Đậu Chiêu sai Thỏa Nương kiểm kê đồ trong phòng .
Xem , cữu mẫu sẽ mau ch.óng tới đón nàng.
Dựa theo kinh nghiệm kiếp , chuyện sẽ nhanh ch.óng bại lộ, đến lúc đó chắc chắn sẽ gặp trắc trở, nàng vẫn nên đề phòng thì hơn.
Phụ nàng: “Thọ Cô còn nhỏ mà tích trữ đồ ”.
Đậu Chiêu nhân cơ hội ôm món đồ rửa b.út bằng phỉ thúy bàn học của phụ lòng: “Cái cũng là của con”.
Dù kế mẫu mới cửa, những món đồ ghi chép một lượt, để riêng với của hồi môn của mẫu , còn chẳng bằng lấy những món đồ thích, trong lúc lẫn lộn, biến thành của .