Cữu cữu và tổ phụ gì Đậu Chiêu thể nào , nhưng lúc , sắc mặt cữu cữu khó coi.
“Duệ Phủ”, cữu mẫu lo lắng bước lên đón: “Đậu lão gia gì?”
“Ông thể gì ho!”, cữu cữu lạnh, khóe mắt liếc qua giường thấy Đậu Chiêu cầm quả cầu nhung ở cuối giường, đang mở to đôi mắt sáng như tò mò . Lòng đau đớn, nghĩ dù Đậu Đạc cũng là tổ phụ của cháu , Đậu Thế Anh là phụ của Đậu Chiêu, lời oán hận đến miệng nuốt , sợ vẻ mặt khiến Đậu Chiêu hoảng sợ, cố gắng mỉm , dịu giọng hỏi thê t.ử:
– Bọn trẻ ăn trưa ?
– Đã ăn .
Cữu mẫu đáp lời, khỏi theo ánh mắt cữu cữu, liếc Đậu Chiêu một cái, mắt rơm rớm:
– Con bé , dường như mẫu còn. Không cũng loạn, cho ăn gì cũng ăn… Lúc nó khảnh ăn lắm, cái ăn, cái ăn… Thế chẳng sẽ chịu bao nhiêu khổ nữa đây?
Cữu cữu buồn bã cúi đầu :
– Ta đang bàn chuyện với nàng…
– Chàng quyết là .
Cữu mẫu lấy khăn tay lau khóe mắt:
– Lúc gả , Cốc Thu mới năm tuổi… Đêm tân hôn của chúng , nàng đòi ngủ với , thích tỷ tỷ như … Thiếp nuôi nàng đến năm 16 tuổi, tự gả nàng đến Đậu gia, nàng là tiểu cô của nhưng cũng như nữ nhi của … Chuyện của nàng, thương lượng với , cũng , quyết nhiều lời.
– Hiểu Nga! Mấy năm nay, vất vả cho nàng !
Cữu cữu cảm kích nắm tay cữu mẫu.
– Chúng là phu thê mà.
Tai cữu mẫu đỏ bừng lên: “Nói chuyện gì”. Nàng chút ngượng ngùng ngối xuống giường, đặt Đậu Chiêu lên đùi , dỗ Đậu Chiêu: “Các biểu tỷ đều ngủ trưa , con cũng ngủ ? Ngủ trưa thì chiều mới tinh thần để chơi với các biểu tỷ. Con chơi với các biểu tỷ ?”
Đậu Chiêu luôn chờ cữu cữu trở về.
Giờ cữu cữu chuyện với cữu mẫu, nếu nàng giả vờ ngủ, hai sẽ thể chuyện cần e dè.
Đậu Chiêu nhẹ nhàng gật đầu, ngáp một cái.
Cữu mẫu cởi áo ngoài giúp nàng lấy chăn bọc nàng , bế nàng lòng khẽ vỗ vỗ đó sai nha của pha nóng cho cữu mẫu, dặn nàng:
– Ta và lão gia chuyện, ngươi ngoài trông chừng.
Nha đáp lời .
Hai sóng vai bên giường, :
– Ta đưa Thọ Cô về nhà ở lâu dài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/song-lai-ta-quyet-tra-thu/chuong-44.html.]
Đậu Chiêu nhắm mắt nhưng tai dỏng cao.
Cữu mẫu dị nghị, :
– Thọ Cô đến, khéo Chương Như bầu bạn.
Đáy mắt cữu cữu hiện lên một tia vui mừng, trầm ngâm :
– Lần nàng , Thọ Cô và con trai của Điền tỷ tỷ đính , tín vật ?
– Có, là một chiếc vòng tay dương chỉ bạch ngọc, của hồi môn của Điền tỷ tỷ.
Cữu mẫu vỗ vỗ má Đậu Chiêu .
– Cốc Thu mới qua đời, Đậu gia hẳn là còn thu dọn đồ của nó.
Cữu cữu thấp giọng tiếp: “Đồ của Cốc Thu luôn là do Du ma ma chuẩn , nàng phái nha bên lặng lẽ tìm Du ma ma, giữ lấy vật đính ước của Thọ Cô ”.
Tuy rằng cữu mẫu sửng sốt nhưng hỏi gì, gọi nha dặn dò một hồi.
Cữu cữu giải thích: “Giờ Cốc Thu qua đời, hôn sự của Thọ Cô và Ngụy gia chính thức, chỉ sợ đến lúc đó khúc mắc. Ta thấy Đậu Thế Anh chỉ là tên ngốc, nữ nhân vài phương hướng …” Nhắc đến phụ , cữu cữu chút kích động: “Ngay cả bản mấy cân lượng cũng tự , trông chờ chủ cho Thọ Cô thì chẳng thà đợi c.h.ế.t sớm cho xong! Hắn c.h.ế.t , ít nhất chúng thể danh chính ngôn thuận lo việc cho Thọ Cô…”
“Chàng nhỏ giọng một chút!” Cữu mẫu vội , “Cẩn thận đ.á.n.h thức con bé”.
Cữu cữu nghiêng đầu Đậu Chiêu, thấy nàng mắt nhắm, thở đều đều thì ngữ khí hòa hoãn : “Nếu Thọ Cô tìm , chuyện cần nhắc đến cũng . Nếu , giờ tín vật trong tay, Ngụy gia đổi ý, chỉ sợ cũng là chuyện dễ dàng như ”.
Mắt Đậu Chiêu cay cay.
Mẫu qua đời, nàng thành “trưởng nữ, tang phụ”, còn ai dạy bảo, những gia đình một chút sẽ chẳng lấy cô nương như về thê t.ử.
Chuyện gì cữu cữu cũng nghĩ nàng…
Nàng đột nhiên nghĩ …
Lúc mẫu và chồng trao đổi tín vật, nàng còn tưởng là ở trong mơ cho nên để ý. Trên thực tế, kiếp , khi xuất giá, căn bản nàng hề tín vật gì, là đêm tân hôn, Ngụy Đình Du cầm một miếng ngọc bội và một đôi vòng tay là tín vật đính ước của hai nhà năm đó. Nàng còn tưởng là phụ đưa cho Ngụy gia.
Chẳng lẽ kiếp , vòng ngọc là ở trong tay cữu cữu?
Tim nàng khỏi đập thình thịch.
Bên tai truyền đến giọng chút áy náy của cữu cữu: “Hiểu Nga, nghĩ, ngoài 30 mẫu ruộng , các sản nghiệp tổ tiên để khác, đều… bán !”
“A!”, cữu mẫu hoảng hốt: “Vì… vì bán sản nghiệp tổ tiên?”
Đậu Chiêu cũng hoảng hốt, he hé mắt lén cữu cữu.