Trong Hạc Thọ đường đang tranh luận ngừng.
Lúc Đậu Chiêu qua, thấy tam bá phụ : “… Chuyện là do thất nạp mà , kiểu gì cũng thể coi đó là “ghen tuông”. Cứ như Triệu gia cũng khó mà gì, xem như là thể diện hai nhà vẫn giữ nguyên”.
Nhất thời, nàng giận đến run .
Người c.h.ế.t thì thôi!
Cho dù là , các cũng thể vì trốn tránh trách nhiệm mà cho mẫu qua đời còn gánh tiếng ác như !
Chẳng lẽ các “ghen tuông” với một nữ nhân ý nghĩa gì ?
Mẫu là kiêu ngạo như , nếu khi qua đời là cảnh tượng thế , còn thể dứt khoát kiên quyết tự t.ử như ?
Khó trách, kiếp đám ma ma lén nhắc tới mẫu đều tỏ vẻ khinh thường!
Có thể thấy , con , bất kể là gặp chuyện gì cũng nghĩ cách sống sót.
Chỉ sống sót mới thể hi vọng, tương lai.
Đậu Chiêu vén rèm .
Đáng tiếc căn phòng rộng lớn, đám lớn tâm tình ai nấy đều nặng nề, ngoài cửa canh, ai ngờ lặng lẽ .
Đậu Chiêu bé xíu , như một chiếc lá cây bay xuống bờ sông, chẳng thể tạo nổi chút gợn sóng.
Nàng bóp bóp tay, đang định thì phụ một một góc phắt dậy.
– Không ! Không !
Thần sắc kích động, lớn tiếng la hét:
– Cốc Thu là như thế, các nàng như ! Không thể để nàng c.h.ế.t còn gánh tiếng …
Hắn xong, thần sắc dần uể oải, giọng cũng thấp xuống:
– Nàng, nàng là do hại c.h.ế.t…
Đậu Chiêu thở dài, thấy nhị thái phu nhân trầm mặt , lớn tiếng quát khẽ một câu “Làm loạn”, đầu mày khóe mặt trở nên vô cùng lạnh lùng, cứng nhắc:
– Giờ là lúc nào ? Con còn như ? Năm nay con trưởng thành , chuyện chịu suy nghĩ cho cẩn thận! Có con để Đậu gia và Triệu gia trở mặt, mâu thuẫn lẫn mới ? Cốc Thu là con hại c.h.ế.t? Con đ.á.n.h nàng, mắng nàng? Hay là nó khó xử mặt nhiều ? Nàng c.h.ế.t vì tai nạn, liên quan gì đến chuyện con nạp ?
Phụ nghẹn lời.
– Con… con…
Nửa ngày cũng thành lời.
Đậu Chiêu đột nhiên thoáng hiểu .
Nếu vì phụ nạp , phụ và mẫu sẽ thành thế . Nói tới lui, nhà họ Đậu vẫn cho rằng chuyện là vì Vương Ánh Tuyết mà .
Nếu phụ thừa nhận, lời thể nổi. Nếu thừa nhận thì vặn đúng với câu chỉ trích “ghen tuông” của tam bá phụ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/song-lai-ta-quyet-tra-thu/chuong-42.html.]
Có vì thế mà cữu cữu gì, cuối cùng chỉ đành nhẫn nhịn nuốt quả đắng ?
Thần sắc Đậu Chiêu hoảng hốt.
Sắc mặt Nhị thái phu nhân dần dần hòa hoãn .
Bà buồn bã :
– Ta Cốc Thu lớn lên, nó còn trẻ xa, chẳng lẽ đau lòng?
Nói xong mắt đỏ bừng lên: “ đau lòng cũng chỉ là đau lòng, thể vì thương nó mà nữ nhi tình trường…”
– , dù thế thì cũng thể Cốc Thu như !
Nhị thái phu nhân nghiêm mặt, trong nhà đều sợ bà, thấy bà như , phụ dám chống đối thêm nhưng vẫn cam lòng:
– Nếu lời truyền ngoài, bảo sẽ nghĩ Cốc Thu thế nào đây?
– Lời sẽ truyền ngoài!
Nhị thái phu nhân dùng ánh mắt cảnh cáo quét qua tất cả đang trong phòng một lượt, như c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt:
– Chỉ cần chúng , của Triệu gia chẳng lẽ sẽ ngoài? Triệu Duệ Phủ hình như sinh ba đứa con gái đúng .
– !
Tam bá phụ đón lời, khuyên phụ : “Những lời truyền ngoài, mặt mũi chúng cũng chẳng còn. Tính tình Duệ Phủ cũng đấy, chân thành với . Nếu gây rối lên, chuyện ngươi nạp sẽ bàn tán, thất chẳng cũng vẫn mang tiếng là “ghen tuông”. Không bằng giờ cứ trấn an Duệ Phủ , chờ tang sự của thất qua , các ngươi cẩn thận chuyện. Dù cũng hơn bây giờ nổi nóng những lời xúc động, tổn thương khác!
Nói xong lục bá phụ dấu, ý bảo khuyên nhủ phụ .
Ai ngờ lục bá phụ :
– Tam ca, đừng , tán thành chuyện !
Cả phòng đều ngạc nhiên.
Kể cả Đậu Chiêu.
Lục bá phụ lên :
– Ta vốn thích thất , cảm thấy nàng ngang ngược, phàm chuyện gì thất xem nhẹ nàng thì nàng sẽ vui, thất hoảng hốt dỗ dành nàng, cái giống một hiền thê? nàng c.h.ế.t, như thất đức. Quân t.ử thẳng thắn vô tư. Chúng và Triệu gia là giao tình mấy đời, rõ chân tướng, sự tình cho Duệ Phủ, nghĩ thế nào cũng . Ta tin tưởng thất cũng là loại hèn nhát.
Hắn xong, gật đầu phụ , tỏ ý ủng hộ ngươi: “Chỉ cần chúng thẹn với lòng là …” khiến cho phụ vô cùng cảm kích.
Đậu Chiêu khỏi thở dài.
Khó trách phụ và lục bá phụ thiết như . Lục bá phụ là quang minh chính đại, phong phạm của bậc danh sĩ Ngụy Tấn. Mà phụ và lục bá phụ cùng nổi danh… Có lẽ, phụ cũng quá như nghĩ!
Ánh mắt nàng dừng phụ , khỏi kỹ cha mà kiếp từng cẩn thận .
– Trung Trực!
Tam bá phụ quát tên tự Lục bá phụ, quẫn bách bao biện: “Đây chẳng qua cũng chỉ là kế tạm thời…”