Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 39

Cập nhật lúc: 2026-03-19 15:29:16
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuy rằng Đậu Minh xinh xắn lanh lợi, phong tư yểu điệu nhưng dịu dàng. Hoàn ngược , bởi vì Hứa phu nhân cưng chiều nên nàng chỉ cao ngạo mà còn tùy tiện, việc lỗ mãng, thất tình lục d.ụ.c đều hiện rõ mặt, đây cũng chính là lí do vì Vương Ánh Tuyết chỉ gả Đậu Minh cho cháu bên ngoại của .

Hôm đó, nàng ý đồ mà đến, cố ý như .

Chẳng qua là để Ngụy Đình Du thấy, Ngụy gia đồng ý lấy nàng về đây đồng nghĩa với việc Ngụy Đình Du bỏ lỡ một mỹ nhân thế nào mà thôi.

Ngụy Đình Du cũng phụ sự kì vọng của Đậu Minh, mấy khen ngợi Đậu Minh dịu dàng đáng yêu mặt nàng.

Khi đó mỗi Ngụy Đình Du nàng vẫn còn cảm giác tim đập như trống dồn nên mới thể tha thứ ?

Đậu Chiêu c.ắ.n hạt dẻ rõ tiếng ken két khiến Triệu Tú Như hoảng hốt:

–      Mau nhổ , đó là hạt dẻ thối!

Mẫu và cữu mẫu đều hoảng hốt.

–      Con bé , tham ăn thế!

Mẫu vội vàng ném hạt dẻ trong tay Đậu Chiêu , bưng ly nước của qua cho Đậu Chiêu xúc miệng:

–      Cứ như là bao giờ ăn hạt dẻ thôi.

–      Trẻ con mấy cái . Đều tại mấy đứa Bích Như chịu để ý Thọ Cô.

Cữu mẫu xin răn dạy các con mấy câu.

Đương nhiên mẫu vội cản .

Hai khách sáo nửa ngày, mẫu cũng dám để Đậu Chiêu theo đám Triệu Bích Như nữa, bế nàng và Triệu Chương Như lên sập chơi, tự tay bóc hạt dẻ cho hai đứa trẻ tiếp đề tài ban nãy:

–      Ngụy Đình Du là thế t.ử Hầu phủ, sợ Điền tỷ tỷ khó xử, định sai đến kinh thành hỏi thăm mới thương lượng chuyện với phụ .

–      Cũng ! Như cũng thỏa hơn!

Cữu mẫu gật đầu, đề tài của hai chuyển qua cữu cữu, lo lắng đến kinh thành an , nghỉ ngơi thế nào, thể kiếm chút công danh … Mãi cho đến giờ Dậu buổi chiều, đ.á.n.h xe thúc giục:

–      Trời còn sớm nữa, nếu về thì sẽ kịp.

Lúc mẫu mới lưu luyến từ biệt cữu mẫu.

Có lẽ là bất mãn với việc phụ thi trượt, suốt cả vụ mùa xuân phụ đều học tập sự chỉ bảo của tổ phụ. Bất kể là mẫu Vương Ánh Tuyết đều dám quấy rầy, chuyện đến thăm tổ mẫu cũng chẳng thể thực hiện .

Làm tiểu , thích tới cửa chơi cũng chẳng bằng hữu đến, chị em dâu qua , những ngày sống ở hậu viện thật cô đơn. Vương Ánh Tuyết tới thỉnh an mẫu thường mượn cớ phòng mẫu lâu hơn một chút.

Mẫu luôn bình thản, thường hai ba câu đuổi Vương Ánh Tuyết .

Đậu Chiêu cảm thấy mẫu vẫn chút để ý Vương Ánh Tuyết.

Nếu là nàng, sẽ giữ tiểu để kể chuyện cho , nếu chẳng là nuôi ?

một việc, từ từ sẽ đến.

Giờ tất cả suy nghĩ của Đậu Chiêu đều là về hôn sự với Ngụy Đình Du.

Dường như sự xuất hiện của nàng cho mẫu còn sống, Vương Ánh Tuyết vốn là tái giá thành .

Hôn sự của nàng và Ngụy Đình Du liệu vì thế mà cũng sẽ đổi? Nếu lấy Ngụy Đình Du thì nàng sẽ gả cho ai?

Đậu Chiêu nhớ ba đứa con của .

Gió xuân thổi qua, cỏ cây xôn xao, truyền tin từ kinh thành về.

Cữu cữu của nàng là Triệu Tư thi đỗ Nhị giáp, xếp thứ năm, ban thưởng tiến sĩ.

Tổ phụ, phụ đều vui nhưng vui nhất vẫn là mẫu . Lúc Đậu gia đưa lễ qua Triệu gia, nàng dắt Đậu Chiêu về nhà đẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/song-lai-ta-quyet-tra-thu/chuong-39.html.]

Lần khác , Triệu gia giăng đèn kết hoa như sang năm mới , ai nấy đều vui mừng phấn khởi.

Triệu Chương Như kéo Đậu Chiêu phòng , lấy từ gối một chiếc bánh hoa hồng gói trong giấy dầu đưa cho Đậu Chiêu:

–      Là Trần cử nhân ở trấn đưa tới, cho ăn đó, ngọt lắm! Bành ma ma tỷ ăn bao nhiêu cũng , ăn thì đến nhà tỷ nhé!

Đậu Chiêu chiếc bánh ngọt nát tay, lòng thầm kêu một tiếng, mũi cay cay đó rơi nước mắt.

Kiếp , thậm chí nàng còn tên của Triệu Chương Như.

Chẳng vì cái gì cả, chỉ vì chiếc bánh , nàng quyết định sẽ sống thật với nhà cữu cữu.

Mẫu uống chút rượu, buổi tối hai nghỉ nhà cữu cữu, sáng hôm mới về nhà.

–      Thật quá ! Thọ Cô của chúng cũng cữu cữu là tiến sĩ.

Dọc đường , khóe miệng mẫu luôn mỉm .

Vẻ mặt của nàng bình thản, vẻ thoải mái.

Đậu Chiêu vì để mẫu vui vẻ, hỏi mẫu :

–      Khi nào cữu cữu sẽ về?

–      Còn thi Thứ cát sĩ nữa. Sớm nhất cũng qua tháng năm. Mẫu đáp.

–      Có chúng vẫn còn đến nhà cữu cữu?

–      thế!

–      Con thích biểu tỷ!

Mẫu cao hứng thơm má nàng, nhỏ giọng dặn dò nàng:

–      Anh em như thể chân tay, con và các biểu tỷ là thiết nhất, ?

Đậu Chiêu gật đầu:

–      Thân hơn cả tam đường tỷ! (Đường tỷ: Chị họ bên nội, biểu tỷ: chị họ bên ngoại)

Mẫu gật đầu khen nàng thông minh, lúc về nhà tự bế nàng phòng.

Trong vườn, đinh hương, ngọc lan, thược d.ư.ợ.c, hoa lạc tiên, hoa lan tím đều đang nở, muôn hồng nghìn tía, vô cùng tươi . Người giữa hoa, gió thổi bướm bay, hoa mai lay động.

Mẫu dừng bước, hít sâu một :

–      Năm nay hoa nở còn hơn cả năm ngoái.

–      thế! Du ma ma mím chi đáp lời.

Gương mặt mẫu lạnh .

Đậu Chiêu khỏi theo ánh mắt của mẫu .

Lương đình bên hồ sen, một nam một nữ đang .

Nữ t.ử mặt áo màu vàng nhạt, nét mặt tươi như hoa, cầm chiếc quạt tròn, xinh tựa ben lương đình, trong vẻ tú lệ thêm vài phần phong tình.

Nam t.ử tuấn tú khanh khách bàn đá, đối diện vẽ tranh mỹ nhân, trong ánh mắt là sự vui mừng, thoải mái… và cả thỏa mãn.

Lòng Đậu Chiêu căng thẳng.

Mẫu bình tĩnh , phía chớp, bước thẳng tới. Du ma ma cuống quýt đuổi theo.

Ngay đó là tiếng khanh khách như chuông bạc.

 

Loading...