Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 30

Cập nhật lúc: 2026-03-17 21:12:13
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu mẫu quá cảm tính như thì !

Nàng như , cũng khó xử!

Đậu Chiêu thở dài thật sâu.

Bỗng nhiên chút cảm xúc khác thường với mẫu .

Dường như chút đau lòng, chút thương tiếc, còn chút… hâm mộ!

Tất cả hòa trộn , nàng bỗng hoảng hồn.

Đau lòng vì tình cảnh của mẫu , thương tiếc mẫu sống dễ dàng, đây là lẽ thường nhưng nàng hâm mộ?

Hâm mộ mẫu điều gì?

Từng tình cảm sâu nặng? Hay vì mẫu thể thoải mái bộc lộ bản mặt phụ ?

Đậu Chiêu chút hoang mang cũng chút mơ hồ.

Tiễn hai con Ngụy thị về, nàng giường ấm Hàm Tiếu và Song Chi giúp mẫu tháo đồ trang sức.

Phụ .

Sắc mặt chút khó coi:

–      Cốc Thu, chuyện quan trọng riêng với nàng.

Mẫu xoay , ngón tay thon dài như cọng hành quấn quanh lớp bèo màu vàng của dây kết đỏ thẫm gương, ánh mắt sâu thẳm, lẳng lặng phụ .

Phụ xổm bên mẫu :

–      Cốc Thu, Ánh Tuyết… nàng … nàng thai.

Ngón tay đang nghịch nghịch dây kết của mẫu đột nhiên dừng .

Phụ cúi đầu:

–      … Ta chỉ thể đến bàn bạc với nàng… Ta với nàng… bắt coi như chuyện gì thì

–      Hai quen thế nào?

Mẫu nhẹ nhàng hỏi phụ , ngữ khí bình tĩnh, ngón tay thoáng run lên, cuốn lấy dây kết nữa.

Phụ như run lên, :

–      Ta đến kinh thành, đương nhiên là đến thăm Quan Lan . Vừa vặn Ánh Tuyết đến đó vay nhân sâm…

Hắn xong, vội vàng giải thích:

–      Lấy cũng thấy , chỉ vì Quan Lan coi như con cháu trong nhà, cũng ý giấu diếm , thấy hạ nhân trong nhà Quan Lan là con gái của Vương Hành Nghi đến bái kiến phu nhân, là đứa cháu trong nhà bệnh, cần uống canh giải độc, xin phu nhân mua giúp nhân sâm hơn hai trăm năm nhưng trong tay nhiều bạc. Nàng đó, nhân sâm chỉ thể gặp chứ thể cầu. Ta nghĩ Vương Hành Nghi là bạn đồng môn với Ngũ ca, ông tấm lòng son, Cao thị tài đức, thông tuệ mà rơi tình cảnh , khỏi thương hại nên để cho Cao Thăng mua giúp nàng. Nàng nhận , cố ý đến cảm tạ

Phụ xong, mặt dần dần đỏ lên:

–      Ta nàng là kiếm tiền dựa việc thu mua bông, đồng ý tiến cử quản sự trong nhà cho nàng, giúp nàng mua thêm d.ư.ợ.c liệu khác… Nàng hỏi thành … Ta nhất thời mau miệng, đùa cợt…

Giọng phụ như muỗi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/song-lai-ta-quyet-tra-thu/chuong-30.html.]

–      Nàng vì chuyện của phụ nên thường cùng ca ca đến kinh thành cầu xin những bạn của phụ nàng giúp đỡ… Tính tình sảng khoái… Nói cho kinh thành cùng uống chút rượu…

Mẫu nhắm mắt , hít sâu một , hồi lâu mới mở mắt hỏi phụ :

–      Chẳng lẽ nàng bao giờ hỏi là ai?

–      Không ! Ta… quan hệ như

Phụ thấp giọng đáp.

Mẫu vỗ mạnh lên bàn trang điểm, vòng tay phỉ thúy va tạo thành tiếng kêu leng keng:

–      Hừ! Ta tin nàng là ai! Trong phạm vi vài trăm dặm ở phủ Thực Định , ai Đậu gia? Nàng , giới thiệu quản sự trong nhà cho nàng , chẳng lẽ nàng đoán là ai? Từ nhỏ nàng thường qua nhà , lấy ai chẳng lẽ nàng ? Nàng gì về , chỉ dựa hai cây nhân sâm, một lời hứa hẹn mà dám lên giường với ? Nàng sợ sẽ gặp loại đăng đồ t.ử…

–      Cốc Thu! Cốc Thu!

Phụ hổ, khó xử cắt lời mẫu :

–      Nàng thực sự ! Là mới nghĩ … Nếu thai, nàng cũng sẽ chẳng theo về Thực Định…

–      Chàng tin lời ?

Sắc mặt mẫu âm trầm như trời sắp đổ mưa.

–      Ta tin! Ta tin!

Phụ vội đáp.

–      bất kể thế nào, nàng là nữ nhi, gặp chuyện thế … Tóm , chuyện sai, nàng giúp

–      Chàng…

Mẫu c.ắ.n một, dây kết ở đầu ngón tay kéo thẳng tắp.

–      Cốc Thu, Cốc Thu, nàng đừng giận. Nếu chuyện truyền ngoài, cũng chẳng còn mặt mũi nào gặp ai nữa… Coi như nàng nể tình vợ chồng, giúp vượt qua cửa ai khó khăn ! Cốc Thu, Cốc Thu…

Phụ lo lắng , ánh mắt mẫu đựng sự buồn bã.

–      Được!

Mẫu , chỉ là nụ đó trông thực sự ảm đạm.

–      Chàng bảo Vương Ánh Tuyết kí khế ước bán , sẽ cho nàng cửa.

–      Cái thể !

Phụ hoảng hốt kêu lớn:

–      Nàng như thì coi Vương gia gì? Nàng khinh quá đáng! Không , !

–      Vậy xem, nên gì bây giờ?

Mẫu thản nhiên , trong thần sắc chứa sự mỏi mệt.

Phụ chút nhăn nhó:

–      Chúng lấy sính lễ nhiều một chút, cần của hồi môn của Vương gia… Ta thấy lúc Phùng Bảo Sơn nạp đều là như … Phùng Bảo Sơn , cái giống như mua , chẳng qua nể mặt thì gọi đó là sính lễ… Nếu hối hận thì thể lấy sính lễ về…

Loading...