Đương nhiên, cũng chẳng thích gì, chỉ mỗi nhà dì cả.
Bà nội Trần chủ trì hôn lễ, giọng dõng dạc theo kịch bản.
Chúng tuyên thệ lời thề núi mòn trời đất hợp mới dám tuyệt giao với .
Khi trao nhẫn, chẳng chút tiền đồ nào mà cứ run tay mãi.
tiền đồ, nhưng nước mắt rơi xuống.
Thời tiết hôm nay , cũng .
Cảm giác đau đớn như xé rách phía khiến kìm mà rơi nước mắt gào .
Trần Thời hai mắt đỏ ngầu nắm c.h.ặ.t lấy tay .
“Vợ ơi, xin em, chịu nổi thì c.ắ.n tay .”
Anh lau nước mắt cho , khẽ hôn lên trán , giống như một đứa trẻ sai chuyện đang nghiêm túc lấy lòng .
miễn cưỡng , nhưng chẳng còn sức lực để an ủi .
Khoảnh khắc cửa phòng sinh đóng , Trần Thời cuối cùng cũng nhịn nữa, đổi hẳn vẻ thanh lạnh cà lơ phất phơ ngày thường, tiếng vang vọng khắp cả khoa sản.
Người còn tưởng đời chứ...
Anh gào trả lời tin nhắn chắc chắn là xảy chuyện .
Bác sĩ dở dở :
“Mau gửi tin cho chồng cô , sắp đến tắt thở kìa.”
theo chỉ đạo của bác sĩ, đến nửa tiếng thấy hai tiếng oe oe.
“Chúc mừng cô nhé! Là sinh đôi long phụng! Em bé xinh lắm!”
Giờ khắc , đau hơn nữa cũng đáng.
Lúc khỏi phòng sinh, Trần Thời xông đầu tiên để kiểm tra tình hình của .
Gương mặt trai vẫn còn vương những giọt nước mắt.
“Bố nó xem con , đáng yêu lắm.”
“Không quen, đừng chắn đường vợ .”
Trong thời gian viện, bà bỉm sữa tương lai nào là ngưỡng mộ .
Ngưỡng mộ một ông chồng mít ướt ? bao giờ Trần Thời là một tên mít ướt chính hiệu đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/song-chung-voi-ke-thu-truyen-kiep/chuong-11-full.html.]
Hai đứa trẻ ngoan, bao giờ quấy nửa đêm.
Có khó chịu cũng là Trần Thời dậy dỗ con, nỡ để hai cái nhóc con hành hạ thứ hai.
Trần Thời cũng dáng vẻ gánh vác của một cha, lập chí tấm gương cho hai đứa nhỏ.
Con trai sinh , tên là Trần Chi Ngôn, con gái tên là Trần Chi Ninh.
Trần Thời đặt đấy, chẳng cho như chút cơ hội nào.
Hết thời gian ở cữ đến công ty dạo, liền thấy cảnh tượng như thế .
“Trần tổng, bản hợp đồng …”
“ , vợ sinh cho một cặp long phụng.”
“Chúc mừng Trần tổng! Vậy bản …”
“ , con trai tên là Ngôn Ngôn, con gái tên là Ninh Ninh.”
“… là tên , bản …”
“ , yêu chúng nó nhưng càng yêu vợ hơn.”
“Ha ha, chúc mừng Trần tổng.”
“Haizz, cái đồ cẩu độc như thì hiểu cái gì chứ?”
--
“…” Trợ lý , lặng lẽ bước văn phòng.
Trần Thời ngốc nghếch cũng thèm :
"Quy đổi: 1 Follow = 1 Cốc trà sữa tinh thần cho Editor + 1 Đĩa bánh ngọt cho Translator! 🍰🧋
Bạn ơi, truyện hay không chỉ nhờ cốt truyện, mà còn nhờ sự ủng hộ của bạn đó. Đừng lướt qua vội vã, hãy ghé lại 雪染青春 - "Tuyết Nhiễm Thanh Xuân" chơi một chút đi mà, tụi mình hứa sẽ ngoan và ra chương đều đặn! (Chắc chắn là sẽ cố gắng!)
👉 Ủng hộ team tại: [https://www.facebook.com/profile.php?id=61586019957721]"
“Không việc gì thì đừng phiền nhớ vợ.”
“Haizz, , nhưng mà vợ thích tiền.”
“Em cảm nhận nỗi nhớ nhung ngập trời của , cho nên em đến đây.”
Trần Thời ngẩn một lúc lâu, kích động ôm trọn lòng, vùi đầu hõm cổ nũng:
“Vợ ơi, một ngày gặp như cách ba thu, nửa ngày gặp như cách một phẩy năm thu, nhớ em quá.”
ôm :
“Em cũng .”