Sốc! Tôi Có "Ô dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - CHƯƠNG 694: THẾ GIỚI BIỂU - LÝ (5)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-13 15:12:40
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì thầy Lục trong vòng chơi mắc bệnh "yêu đương mù quáng" đến mức hết t.h.u.ố.c chữa, nên cô quyết định cứu nữa.

Thay vì tốn thời gian uốn nắn quan điểm của , thà dành thời gian đó để điều tra thông tin về trò chơi còn hơn.

Thế giới bên trong và bên ngoài rốt cuộc ẩn chứa bí mật gì?

Từ tối qua đến giờ vẫn thu hoạch gì cả.

Cô thở dài, nhanh ch.óng xử lý xong đống đồ ăn Lục Khanh Uyên đưa tới, ném rác thùng chuẩn về phía đội hình tập quân sự. lúc , bãi cỏ xanh mướt bỗng phập phồng lên xuống như đang hít thở.

Những bãi cỏ cũng cảm nhận .

Bọn họ hoảng sợ chạy tán loạn về bốn phía sân vận động, nhưng mặt đất nhô lên theo quy luật nào khiến phần lớn vấp ngã. Sau đó mặt đất đột nhiên nhô lên như một cái miệng khổng lồ, những chạy thoát trượt theo sườn dốc xuống điểm thấp nhất, cái miệng khổng lồ khép .

Máu tươi như dòng suối chảy xuống dọc theo hai bên.

Những chạy thoát sân vận động "ăn thịt".

"Hay quá, quá."

Lúc , một đàn ông trung niên điên điên khùng khùng nhảy từ thùng rác ven đường, sân vận động ăn thịt mà tay chân múa may cuồng: "Lại lớn thêm , cuối cùng đều c.h.ế.t hết thôi."

Chử Diệc An thấy liền lao tới định khống chế đàn ông .

Tuy nhiên đối phương dường như đoán cô định gì, liền chạy một bước.

Thế mà cũng chạy thoát ?

Chử Diệc An đuổi theo lưng ông , chạy thẳng phòng thí nghiệm 4, phát hiện một cánh cửa nhỏ ẩn cầu thang tầng một.

Người đàn ông trung niên biến mất ở chỗ .

Cánh cửa nhỏ khép hờ, từ khe hở thể thấy những thùng giấy lộn và chai nhựa vứt lung tung khắp nơi.

Với nguyên tắc cẩn thận, Chử Diệc An lặng lẽ nắm c.h.ặ.t chiếc hộp bách bảo trong tay, đó dùng lực đá mạnh cánh cửa nhỏ.

Người đàn ông trung niên nấp cửa lao ngay khoảnh khắc cửa đá tung, mưu toan tấn công Chử Diệc An ở bên ngoài, ngờ cô chuẩn từ , hai trực tiếp giằng co.

Chử Diệc An tuy là con gái, nhưng kinh nghiệm trò chơi và huấn luyện bấy lâu nay giúp cô chiếm thế thượng phong so với một đàn ông trưởng thành quanh năm lao động chân tay.

lúc , một bàn chân bất ngờ xuất hiện.

Trở thành cọng rơm cuối cùng đè c.h.ế.t đàn ông.

"Chử Chử."

Lục Khanh Uyên kéo Chử Diệc An từ đất lên, cúi phủi bụi đất dính cô. Người đàn ông trung niên đá sang một bên định men theo góc tường lẩn trốn, nhưng tóm lấy chặn trong gian chật hẹp.

"Ông quấy rối bạn gái ?"

"Người , các đều là ."

Người đàn ông trung niên ôm lấy chỗ đá, lớn tiếng la hét, gào t.h.ả.m thiết.

Âm thanh thu hút nhân viên vệ sinh gần đó: "Hoàng Chí Đức, ông kêu la cái gì ở đây thế?"

"Bắt nạt , hai bọn họ bắt nạt , còn đ.á.n.h !"

Người đàn ông trung niên gào ầm ĩ, bệt xuống đất đạp chân loạn xạ.

Lục Khanh Uyên với vẻ chán ghét, trực tiếp đá cho ông một cái: "Dám lừa bạn gái đến đây, giờ còn giả điên giả khùng hả?"

Anh cây chổi lau nhà trong góc, dùng sức mạnh bẻ gãy đầu chổi, cầm cán gỗ bước lên phía .

"Bạn học, bình tĩnh , đầu óc Hoàng Chí Đức thực sự vấn đề đấy."

Đồng nghiệp thấy sự việc dần trở nên nghiêm trọng, vội vàng tiến lên ngăn cản: "Cô bé, mau khuyên bạn trai cháu !"

Chử Diệc An để ý đến , thẳng đến mặt Hoàng Chí Đức xổm xuống: "Có ông điều gì ?"

"Sẽ c.h.ế.t, sẽ c.h.ế.t, đều sẽ c.h.ế.t."

"Hì hì hì, thế giới bên trong lớn thêm ."

Bản dịch do nhóm thực hiện với mục đích chia sẻ
Không sở hữu bản quyền tác phẩm
💬 Có sai sót mong được góp ý nhẹ nhàng
🚫 Không reup – Không edit lại bản dịch

"Ngày mai chắc chắn sẽ đến lượt mày."

Người rốt cuộc đang cái gì ?

Chử Diệc An nhíu mày, nhưng ngay lúc thấy tiếng loa thông báo tất cả tân sinh viên năm nhất tập trung sân vận động.

Đại hội chào đón tân sinh viên.

Khoan , đại hội chào đón tân sinh viên chẳng tổ chức hôm qua ? Sao hôm nay tổ chức nữa?

Chử Diệc An Hoàng Chí Đức, lục soát nơi ông ẩn nấp một lượt. Thấy thông tin gì giá trị, cô tạm tha cho ông đến sân vận động.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/soc-toi-co-o-du-trong-tro-choi-sinh-ton/chuong-694-the-gioi-bieu-ly-5.html.]

Cô cũng tò mò, cái sân vận động nuốt chửng bao nhiêu như thế, nhà trường vẫn dám tổ chức đại hội sinh viên ở đó.

Đợi khi cô sân vận động.

Mọi thứ trở bình thường.

Thậm chí cỏ sân vận động còn xanh hơn lúc nãy một chút.

ai còn dám sân vận động nữa chứ?

Đường chạy nhựa màu đỏ trông như những lợi răng đỏ hỏn trần trụi. Những sân vận động nghiền nát khi nãy thậm chí đến xương cốt cũng biến mất tăm. Phần lớn sinh viên đều vây quanh khu vực lân cận, dám bước bên trong sân.

Đã sắp đến giờ tập hợp, sân chỉ lãnh đạo và các giáo quan mặc đồ rằn ri.

"Mau tập hợp!"

"Toàn thể chú ý, trong vòng 10 phút vị trí của , nếu hậu quả tự chịu."

"Học viện Xây dựng!"

"Học viện Quản lý thông tin!"

"Học viện Thể d.ụ.c..."

Tiếng thúc giục vang lên liên tục sân vận động, nhưng cực ít dám bước lên.

Rốt cuộc nên xông lên ?

Đứng sân vận động, liệu là đưa dê miệng cọp ?

Chử Diệc An nội tâm giằng xé, cô bắt đầu quan sát những gần đó. Tên giáo quan gần cô nhất vẻ mặt nghiêm túc âm trầm, dường như đang cực lực kìm nén cơn giận vì đám học sinh lời .

Dáng vẻ nghiêm túc đó khiến những sinh viên kinh nghiệm dám thẳng.

kỹ, Chử Diệc An bắt gặp sự khinh miệt và ác ý thoáng qua trong ánh mắt .

Không đúng!

Chuông cảnh báo trong đầu cô vang lên inh ỏi, cô vắt chân lên cổ chạy điên cuồng sân vận động: "Muốn sống thì mau xếp hàng ngay!"

Tiếng hét tác dụng bao nhiêu, nhưng chỉ còn vài phút, bản cô cũng lo xong, thời gian khuyên giải khác.

Tuy nhiên cũng những trong lòng d.a.o động, thấy Chử Diệc An xông lên thì cũng xông theo.

Thời gian điểm.

Trên sân vận động chỉ hơn trăm sinh viên đó, còn những sinh viên vị trí đột nhiên nổ tung!

Xung quanh sân vận động phủ đầy bùn thịt, m.á.u như chỉ dẫn chảy về phía sân, đó từ từ thấm t.h.ả.m cỏ.

"Vãi chưởng, vãi chưởng!"

"Mọi thấy ? Mấy tên giáo quan ?"

"Báo cảnh sát , mấy điên ..."

Những sinh viên còn rơi hỗn loạn, thậm chí rời khỏi hàng ngũ bỏ chạy.

Sau đó vang lên một tiếng "bụp", vỡ nát thành đống thịt vụn tanh tưởi.

Chử Diệc An cảnh ánh mắt hoảng hốt, tại , cô cảm giác sự việc dường như từng thấy trong mơ. Mà lúc , hiệu trưởng cầm nội dung bài phát biểu, phớt lờ m.á.u tươi bên lượng học sinh ít ỏi, bắt đầu bài diễn thuyết mới của .

"......Một nữa chào mừng tất cả các em tân sinh viên đến với ngôi trường xinh của chúng !"

Nghe thấy câu kết của hiệu trưởng, Chử Diệc An ngẩng phắt đầu lên.

Nội dung bài diễn thuyết hôm nay giống hệt hôm qua!

Không đúng.

nhiều điểm đúng.

Chử Diệc An vô thức tư thế của hiệu trưởng, vị trí của giáo quan mặt họ. Có cảm giác như cảnh tượng hôm qua đang chép theo tỉ lệ 1:1.

Đội ngũ cuối cùng cũng giải tán.

Hơn trăm tân sinh viên còn sống sót vẫn hết bàng hoàng.

Tuy nhiên thông minh giục họ mau ch.óng rời khỏi sân vận động.

"Này, phát hiện ?"

Lúc một tân sinh viên tiến gần Chử Diệc An, hạ giọng hỏi: "Bài phát biểu của hiệu trưởng hôm nay giống hệt hôm qua."

"Ừ, phát hiện ."

Chử Diệc An liếc một cái, đó là một nam sinh ngoại hình thanh tú. Hai , cô liền hỏi: "Người chơi ?"

Loading...