Sốc! Tôi Có "Ô dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - CHƯƠNG 693: THẾ GIỚI BIỂU - LÝ (4)

Cập nhật lúc: 2026-02-13 15:03:15
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

[Ngày 11 tháng 7]: Hiệu trưởng %¥ , thế giới bên trong chính là quái vật, nó ¥#% hiệu trưởng .

[Ngày 12 tháng 7]: Cứu &, thoát khỏi trường học, , khắp nơi đều ! Thế giới bên trong sẽ chiếm lĩnh thế giới bên ngoài, tất cả sẽ c.h.ế.t. ¥#@……

Trên cuốn sổ tay của Hoàng Chí Đức, những dòng chữ phía ngày càng mờ .

Bản dịch do nhóm thực hiện với mục đích chia sẻ
Không sở hữu bản quyền tác phẩm
💬 Có sai sót mong được góp ý nhẹ nhàng
🚫 Không reup – Không edit lại bản dịch

Có thể thấy rõ, tinh thần của ông bắt đầu trở nên bất thường chính từ thời điểm .

Chử Diệc An cầm lấy cuốn sổ ghi chép, đó một vòng kiểm tra căn phòng thêm nữa. Xác định còn thứ gì đáng giá để mang , cô mới dẫn Lục Khanh Uyên rời khỏi đó.

"Tiếp theo chúng ?" Lục Khanh Uyên nãy giờ vẫn im lặng đột nhiên lên tiếng hỏi.

Còn thể nữa, đương nhiên là đến phòng dụng cụ ở sân vận động để kiểm tra.

"Muộn thế , phòng tự học đóng cửa, đưa em về ký túc xá nhé."

Được Lục Khanh Uyên nhắc nhở, Chử Diệc An lúc mới nhận trời bên ngoài tối đen. Thư viện vốn đèn đuốc sáng trưng cũng đang tắt đèn, nhiều sinh viên tự học đang tụ tập thành từng nhóm đường về lớp.

Vãi thật, sân vận động c.h.ế.t nhiều như thế, bọn họ mà vẫn tâm trạng tự học.

Chử Diệc An thầm c.h.ử.i thầm trong lòng, đồng thời cũng dập tắt ý định kiểm tra manh mối ngay bây giờ.

theo dòng trở về tòa nhà ký túc xá của , định lên thì Lục Khanh Uyên kéo : "Em quên gì ?"

"Cái gì?"

Lục Khanh Uyên nhắc nhở: "Em xung quanh xem."

Dưới con đường nhỏ khu ký túc xá nữ, từng đôi tình nhân đang dính lấy bịn rịn rời.

Lục Khanh Uyên Chử Diệc An phản ứng kịp, mà phản ứng kịp thì cũng sẽ khịt mũi coi thường. Anh dứt khoát kéo cô lòng, đó đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô —

"Buổi tối nghỉ ngơi sớm nhé, bạn gái của ."

Bị hôn trán, còn "xoa đầu".

Chử Diệc An định thốt câu "phiền c.h.ế.t " theo kiểu sắt đá, nhưng ngẩng đầu lên thấy dáng vẻ của Lục Khanh Uyên ánh đèn.

Vị trí quả thực quá tuyệt.

Đèn đường phía như chuyên tâm chiếu sáng cho , bóng tối tôn lên đường nét khuôn mặt, từng sợi tóc đều nhuốm màu vàng kim. Giống như một vị thần cao quý thuần khiết, đang thì thầm với sinh linh ưu ái.

Đẹp đến mức khiến cô ngẩn ngơ một lúc.

Cho đến khi về tới phòng ngủ của , đầu óc cô vẫn còn lâng lâng.

Ngày thứ hai của trò chơi

Chử Diệc An tiếng kèn tập hợp đ.á.n.h thức.

Cô bật dậy, rửa mặt với tốc độ nhanh nhất, chạy cuồng sân vận động, tìm đội ngũ của tận 10 phút.

Khoan , tích cực thế ?

Chử Diệc An sững sờ, đôi mắt còn mang theo chút mờ mịt và ngái ngủ.

Cô vô thức nhớ tình huống ngày đầu tiên của trò chơi, cảm giác chuyện gì đó quan trọng nhưng nhớ nổi.

"Toàn thể chú ý, nghiêm!"

Tiếng huấn luyện của giáo quan phía vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Chử Diệc An: "Nhìn bên trái, chạy!"

Vừa ngủ dậy bắt đầu chạy bộ.

Rất nhiều đều quen.

Ngay khi bọn họ định mở miệng phàn nàn, ánh mắt lạnh lùng của giáo quan trấn áp tất cả. Huấn luyện nửa tiếng, đội nào xuất sắc nhất, đội đó ăn cơm .

Rất tiếc, đội của Chử Diệc An trong nhóm xuất sắc.

Lát nữa khi bọn họ thả , nhà ăn chắc chắn xếp hàng dài dằng dặc.

Phiền thật đấy.

Cô ghét nhất là xếp hàng ở nhà ăn.

Ngay khi Chử Diệc An nhịn mà nhíu mày, cô đột nhiên thấy một bóng dáng quen thuộc đang xách hai túi nilon gần sân vận động.

Lục Khanh Uyên xuất hiện, ngoại hình xuất sắc thu hút vô ánh .

"Được , liên đội 16 giải tán."

Cùng với việc đội ngũ giải tán, Lục Khanh Uyên thẳng về phía cô: "Nhà ăn đông quá, đây là bữa sáng mua cho em."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/soc-toi-co-o-du-trong-tro-choi-sinh-ton/chuong-693-the-gioi-bieu-ly-4.html.]

Chử Diệc An: "…… Cảm ơn."

Cô nhận lấy thức ăn, cúi đầu ăn ngấu nghiến.

"Ăn chậm thôi, còn sữa ."

Lục Khanh Uyên đưa hộp sữa cắm sẵn ống hút cho cô: "Hôm nay vội, nếu em món gì thích ăn thì cứ trực tiếp với . Mai mua cho em."

Chử Diệc An: "Cảm ơn."

Lục Khanh Uyên: " là bạn trai em, cảm ơn cái gì."

Phụt ——!

Sữa trong miệng Chử Diệc An suýt chút nữa phun đằng mũi.

Những xung quanh thì dỏng tai lên với vẻ mặt khiếp sợ, nhanh diễn đàn trường học chủ đề nóng hổi mới ——

Nam thần bạn gái .

Tân sinh viên năm nhất cưa đổ đóa hoa cao lãnh.

Nam thần cô đơn 3 năm, 2 ngày thành vật trong tay em gái năm nhất.

Tận mắt chứng kiến!! Tân sinh viên vì theo đuổi nam thần, buổi sáng quất 25 cái bánh bao……

Tiêu đề ngày càng thái quá, khiến Chử Diệc An xem mà ngũ quan suýt chút nữa vặn vẹo .

Càng thái quá hơn là cô bạn hôm qua gặp mặt cùng về ký túc xá cũng chạy tới hỏi thăm: "Không chứ A Chử, mới một ngày cưa đổ nam thần ?! Buổi sáng còn đưa bữa sáng cho ? Làm thế nào ?"

"…… Tớ ."

Chử Diệc An về phía với ánh mắt đờ đẫn, cô cũng tại Lục Khanh Uyên trong vòng chơi "ooc" (hỏng thiết lập nhân vật) ghê gớm đến . Thầy Lục cao ngạo lạnh lùng dường như biến mất tăm.

Cương thi đổi não cho ?

"Chử Chử, đây uống nước."

Vừa đến giờ giải lao, Lục Khanh Uyên tới.

Anh cầm một chai nước khoáng ướp lạnh, lạnh tiếp xúc với nhiệt độ bên ngoài ngưng tụ thành những giọt nước bám thành chai. Thời tiết nóng bức thế , một chai nước khoáng lạnh giải khát hạ nhiệt, ai thể từ chối chứ?

thì cô cũng thể từ chối.

Nghĩ đến việc đây chỉ là một trò chơi, những xung quanh thực cần để ý gì.

Tranh thủ lúc nghỉ ngơi, Chử Diệc An lon ton chạy tới, nhận lấy chai nước khoáng Lục Khanh Uyên vặn sẵn nắp tu ừng ực.

"Đừng vội thế, uống như ."

Lục Khanh Uyên lấy một chiếc quạt điện nhỏ, hướng về phía cô quạt vù vù: "Em uống gì , lát nữa mang đến cho."

"Nước khoáng lạnh là ." Nước ngọt càng uống càng khát.

"Muốn ăn dưa hấu ? Ướp lạnh đấy."

"Ăn ăn ăn!"

Nghe thấy còn lựa chọn , mắt Chử Diệc An sáng rực lên.

"Ừ, mua cho em."

Lục Khanh Uyên xoa đầu cô, cúi hôn lên trán cô một cái nữa.

Cũng chẳng thèm quản đầu cô mồ hôi ...

Ơ đúng, vấn đề bây giờ là hôn cô!

Chử Diệc An trả chai nước khoáng trong tay cho , kết quả Lục Khanh Uyên nhét lòng cô một cái lọ nhỏ: "Đây là kem chống nắng, đừng để cháy nắng nhé."

Nói xong, véo má cô mỉm rời .

Hai tương tác "ngọt ngào" gốc cây mù mắt ch.ó đám quần chúng ăn dưa bên cạnh.

"Oa, nam thần hóa dịu dàng đến thế."

"Tại hạ ghen tị đấy, xin hỏi lạy về hướng nào mới cầu một bạn trai như ."

"Chử Diệc An cũng xinh thật mà, xem cô phơi nắng lâu như , da dẻ vẫn trắng bóc..."

Nghe thấy khen , Chử Diệc An tự tin vuốt mái tóc.

Chuyện Lục Khanh Uyên yêu đương mù quáng trong vòng chơi , cô quyết định mặc kệ. Dù thì ai thể từ chối bữa sáng cần xếp hàng, dưa hấu ướp lạnh giữa trời nóng chứ.

Còn về Lục Khanh Uyên... đợi trò chơi kết thúc, tự nhớ tình cảnh lúc , chắc chắn sẽ hổ c.h.ế.t!

Loading...