Sốc! Tôi Có "Ô dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - CHƯƠNG 544: THẾ GIỚI SÁT LỤC (21)
Cập nhật lúc: 2026-02-06 11:46:11
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chử Diệc An đang suy luận trơn tru thì Chu Thiên Quảng đột nhiên gọi cô: "Chử Đại." Cậu chỉ tay Lục Khanh Uyên nãy giờ đang hứng thú cuộc đối thoại của hai : "Hay là hết sự thật cho , Thầy Lục cứ mập mờ chẳng gì trông tội nghiệp quá. Thầy Lục em , thực thế giới chúng đang ở chỉ là một trò chơi thôi, thật . Thân phận của là một chơi, cần thông qua vòng mới kiếm điểm tích lũy để sống sót ở thế giới thực."
Chu Thiên Quảng xong, Chử Diệc An bằng ánh mắt kẻ ngốc: "Cậu nghĩ sẽ tin lời chắc?"
Giọng Lục Khanh Uyên vang lên từ phía : "Cô đừng ngắt lời, để tiếp ."
Phản ứng Chử Diệc An thấy chính mới là kẻ ngốc.
"Thấy , chúng cứ lấy lòng thành đổi lấy lòng thành thôi." Chu Thiên Quảng như tiếp thêm động lực, "Cho nên Thầy Lục tỉnh táo , thực chúng mới là cùng một hội. Nếu tin lời em, thể hỏi bọn em về thế giới thực và trò chơi."
" tin các , nhưng giờ thể cởi trói cho ?"
"Được ." Chu Thiên Quảng liên miệng đồng ý, tay thò định cởi dây cho Lục Khanh Uyên.
"Không thả!" Chử Diệc An chặn Chu Thiên Quảng , cả thấy chút nào. Cô cảm thấy nếu đây là một bộ phim truyền hình, thì Lục Khanh Uyên vòng chắc chắn đóng vai nam chính phản diện thâm độc xảo quyệt, miệng lấy một câu thật lòng; Chu Thiên Quảng thì đóng vai nữ chính ngốc nghếch ngọt ngào não phẳng; còn cô đại khái là bia đỡ đạn tỉnh táo nhưng đồng đội bóp team. Cái màn nhập vai cô thấy nhức nhức cái đầu, vội vàng xua ý nghĩ kinh khủng đó.
"Anh bảo tin bọn đúng , hỏi vài câu."
Lục Khanh Uyên: "Cô ."
Chử Diệc An đang đất, quần áo dây thừng thắt đến nhăn nhúm, đôi chân dài co vì gian hạn hẹp. Dù , trông vẫn hề vẻ t.h.ả.m hại. Ánh mắt hai giao , Chử Diệc An chột dời mắt : "Anh , khi các đ.á.n.h dấu thường xong, công cụ nào để truy dấu ?"
Cô chỉ thuận miệng hỏi thôi, ngờ trả lời thật: "Có."
"Là gì?"
"Điện thoại. Chẳng các cũng đoán , còn chuyên môn đổi hai cái mới nữa."
Chử Diệc An sờ chiếc điện thoại trong túi: "Cách đó hiệu quả đúng ?"
"Chỉ là nhất thời thôi." Lục Khanh Uyên chậm rãi : "Dù cô đổi điện thoại, cũng chỉ tránh định vị trong thời gian ngắn. Chỉ cần cô còn dùng đến nó, siêu máy tính sẽ thể tìm cô. Người dùng sẽ vô tình tải về và ràng buộc với các phần mềm định vị liên quan mà hề ."
Chử Diệc An vội lấy điện thoại kiểm tra các ứng dụng.
"Không tra , điện thoại của tất cả đều hệ thống định vị kiểu đó." Lục Khanh Uyên dứt lời, đàn em điều tự giác lôi điện thoại nộp. Chu Thiên Quảng chỉ nộp máy , còn lục túi lấy nốt điện thoại của đại ca . Ba chiếc điện thoại nữa gọn trong thùng rác. Quả nhiên thiết điện t.ử mới là an nhất.
"Các lẽ tưởng điện thoại là xong chuyện chứ?" Điện thoại vứt , Lục Khanh Uyên lên tiếng.
"Anh thể một lèo cho hết ?" Chử Diệc An chơi game đến phát cáu, "Ghét nhất cái loại cứ nửa câu giữ nửa câu như các đấy."
"Việc mở Khu Sát Lục quy luật của nó, nơi cuối cùng các chạy tới sẽ các Khu Sát Lục bao vây xung quanh. Hơn nữa định vị chỉ mỗi cái đó, phạm vi hoạt động của các sẽ gửi ngẫu nhiên đến tay những kẻ đ.á.n.h dấu các thời điểm cố định." Nghĩa là vứt điện thoại thực chất cũng chỉ là giảm bớt truy sát mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/soc-toi-co-o-du-trong-tro-choi-sinh-ton/chuong-544-the-gioi-sat-luc-21.html.]
"Thế thì tiêu đời ?" Chu Thiên Quảng cảm thấy mấy ngày còn của chắc chẳng thể ngủ ngon nữa.
Chử Diệc An cũng nhận vấn đề nghiêm trọng thế nào, điều đồng nghĩa với việc họ sắp rơi cuộc truy sát vô tận. "Khu an ở ?" Cô chợt hỏi.
Lục Khanh Uyên lắc đầu: "Không khu an ."
"Nói nhảm, tài liệu chính xác tuyệt đối, chắc chắn khu an bảo vệ thường." Con thể dối, nhưng quy tắc trò chơi thì . Quy tắc bảo thì nhất định .
"Thứ cô chắc là việc phận Chức nghiệp giả. Chỉ cần trở thành Chức nghiệp giả, tức là kẻ sát nhân, thì sẽ sự an tương đối." cũng chỉ là tương đối. Kẻ sát nhân cũng thể thường hoặc đồng bọn g.i.ế.c c.h.ế.t.
Bản dịch do nhóm thực hiện với mục đích chia sẻ
Không sở hữu bản quyền tác phẩm
💬 Có sai sót mong được góp ý nhẹ nhàng
🚫 Không reup – Không edit lại bản dịch
Hóa thực sự thể trở thành kẻ sát nhân. Chử Diệc An xong thấy "đau mặt" (vì khẳng định đổi phe ): "Làm để trở thành Chức nghiệp giả?"
"Rất đơn giản, khi thời kỳ Sát lục mở cửa, thường thể thông qua kỳ thi kỹ năng để ứng tuyển vị trí mong . Chỉ cần mỗi đợt kiểm tra đều đạt chuẩn là thể Chức nghiệp giả mãi mãi."
"Vậy giờ bọn ... còn cơ hội đó ?"
"Cô thấy ?" Lục Khanh Uyên dĩ nhiên là bảo hết hy vọng .
"Vậy trong thời kỳ Sát lục thì ? Chắc cũng cách để thành Chức nghiệp giả chứ?"
", . Chỉ cần trong thời kỳ Sát lục g.i.ế.c c.h.ế.t tất cả những kẻ sát nhân đ.á.n.h dấu cô, đến Phòng Nghề Nghiệp nộp đơn, cô thể chọn bất kỳ nghề nghiệp nào mà những kẻ g.i.ế.c từng ."
G.i.ế.c sạch những kẻ đ.á.n.h dấu . Chỉ trong vài ngày, g.i.ế.c hàng trăm . Độ khó còn cao hơn cả trốn.
"Giá mà rời khỏi thành phố thì ." Chu Thiên Quảng – kẻ hơn ba trăm đ.á.n.h dấu – kìm mà than thở, "Thực sự thể rời khỏi đây ạ? Có máy bay gì ?" Cậu định đường hàng cho nhanh.
"Dù các máy bay cũng rời khỏi thành phố ." Lục Khanh Uyên giống như một cỗ máy nghiền nát kế hoạch, mỗi khi họ tưởng chút hy vọng, dội gáo nước lạnh bằng một sự thật tàn khốc. là t.r.a t.ấ.n tâm lý.
"Sao ?" Chử Diệc An , "Sân bay thành phố là nhà chắc?"
"Cũng hẳn là nhà , nhưng thực sự một chiếc trực thăng dùng để đóng phim. Các phi thuyền đều quy định rõ ràng, khi tiến gần đến ranh giới thành phố, chúng sẽ tự động quy hoạch lộ trình. Nếu cưỡng ép rời khỏi thành phố, sẽ c.h.ế.t."
thực sự một chiếc trực thăng... Câu hống hách thật sự, cạn lời luôn.
"Đợi , bảo một chiếc trực thăng?" Chử Diệc An sực tỉnh, khác đến cái máy in còn chẳng mua nổi, Lục Khanh Uyên vẫn cứ là "hào môn" vô nhân tính, "Trực thăng của ở ? Có lái ?"
"Ở bãi đáp trực thăng nóc khách sạn Hào Đình, lái , nhưng cô lái ?"
Chử Diệc An . "Trư Thần nhà nha, chuyên gia lái máy bay 20 năm đấy."
"Không , cái em học là máy bay chở khách mà..." Chu Thiên Quảng dứt lời Chử Diệc An "đuổi vịt lên kệ": "Dẫu cũng là máy bay cả, đại khái giống thôi mà, cách rải truyền đơn của chúng !"