Sốc! Tôi Có "Ô dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - CHƯƠNG 484: VÔ XỨ BẤT TẠI (HIỆN DIỆN KHẮP NƠI)
Cập nhật lúc: 2026-02-04 03:49:22
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghỉ ngơi hai ngày. Chử Diệc An mỗi ngày đều chờ Chu Thiên Quảng về.
... suốt hai ngày trời, Chu Thiên Quảng vẫn xuất hiện, Chử Diệc An bắt đầu nghi ngờ trụ nổi qua trò chơi Thế Giới Mới nên "ngỏm" luôn .
Mãi cho đến khi vòng chơi mới bắt đầu.
【Vòng chơi : Vô xứ bất tại】
【Nội dung trò chơi: Một loại sinh vật thần bí đột ngột tấn công, chúng nó là gì, chỉ nó hiện diện khắp nơi. Muốn trốn thoát khỏi nó, thì chỉ ...】
Chỉ cái gì? Anh cho hết chứ! Người chơi cái nội dung nửa chừng còn sốt ruột hơn cả . Kết quả nội dung bên là:
【Vốn khởi đầu: 2000】
【Vật tư khởi đầu: Trang phục, ba lô, giấy tờ tùy , điện thoại】
【Tổng chơi hiện tại: 1.869.890.117】
Không gợi ý. Trò chơi bắt đầu trực tiếp, điểm xuất phát của Chử Diệc An là một đoàn tàu hỏa đang di chuyển tốc độ cao. Cô lúc đang ở vị trí cạnh cửa sổ, trong lối còn tiếp viên đẩy xe nhỏ giới thiệu đặc sản địa phương.
"Chào các hành khách, ai mua đặc sản đùi gà Đức Châu ạ? Đùi gà Đức Châu thịt chắc thơm ngon..."
Trái ngược với sự chào mời nhiệt tình của tiếp viên là sự lạnh lùng của hành khách lúc . Không ít hành khách lo lắng đối phương sẽ bám lấy nên lảng tránh ánh mắt, sang chỗ khác.
Ngoài cửa sổ tàu hỏa là những cánh đồng bát ngát. Đang độ đầu xuân, hoa cải bên ngoài vàng rực một vùng. Tầm mắt Chử Diệc An cánh đồng lúa mì thu hút, làn gió thổi qua tạo thành những đợt sóng hoa vàng óng. Giây tiếp theo, một tiếng xé rách trầm đục vang lên, "xoẹt" một cái, một luồng chất lỏng ấm nóng b.ắ.n tung tóe lên mặt cô.
Cô đầu thấy bán hàng nãy còn đang nhiệt tình giới thiệu giờ x.é to.ạc đôi, mảnh quần áo bay lả tả, m.á.u và nội tạng vương vãi đầy sàn.
Giây tiếp theo, trong toa tàu vang lên tiếng hét kinh hoàng.
Phụt——! Lại xé rách.
Trong toa tàu ngoài con thì thấy gì khác, nhưng một thứ vô hình nào đó đang tấn công những bên trong. Từng dân vô tội xé xác, thi tháo chạy sang các toa khác. Tuy nhiên ở các toa khác cũng hỗn loạn y hệt nơi .
Chử Diệc An yên tại chỗ, áp sát lưng vách tàu. Nếu tốc độ tàu lúc quá nhanh, cô lẽ nhảy cửa sổ luôn .
Trong toa tàu chắc chắn thứ gì đó. Chử Diệc An cảm nhận rõ rệt thứ gì đó lướt qua nhanh, mang theo một luồng gió.
thứ gì đang tấn công ?
Những thứ dường như tấn công chọn lọc. Chử Diệc An toa tàu hỗn loạn, phát hiện những kêu gào càng to thì tấn công càng sớm. Còn những nấp trong góc lời nào thì thương hại.
Là âm thanh! Cô suy đoán.
thế thì rắc rối , căn bản thể lên tiếng nhắc nhở những phía . Lúc trong toa đều đang dồn cục ở hai đầu, Chử Diệc An vũng m.á.u đất, lao tới dùng ngón tay chấm lấy m.á.u.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/soc-toi-co-o-du-trong-tro-choi-sinh-ton/chuong-484-vo-xu-bat-tai-hien-dien-khap-noi.html.]
【ĐỪNG NÓI CHUYỆN】
【ĐỪNG PHÁT RA TIẾNG ĐỘNG】
Có thấy liền lập tức bịt miệng . Có nhắc nhở đồng đội bên cạnh ngừng la hét. Vẫn những kẻ kiểm soát cảm xúc, kết cục của việc tiếp tục gào thét chính là xé xác. Thi thể quăng sang hai đầu toa, tay chân đứt lìa, m.á.u thịt be bét tràn ngập khắp nơi.
Nơi vốn dĩ sạch sẽ ngăn nắp, lúc chẳng khác nào địa ngục. Những còn hồn xiêu phách lạc, dùng sức bịt c.h.ặ.t miệng để giữ yên lặng.
Toa tàu tạm thời an , nhưng các toa còn thì may mắn thế. Tiếng thét t.h.ả.m thiết vẫn liên tục vang lên, nạn nhân ở các toa khác còn nhiều hơn.
Sinh trong thời bình, lớn lên trong nhung lụa, những con từng nếm trải sự tàn khốc của mạt thế. Phản ứng đầu tiên của họ khi bản an thường là giúp đỡ khác. Có cởi áo khoác trắng, áo sơ mi, dùng m.á.u chữ "Im lặng" lao sang các toa khác. Có chạy thẳng về phía phòng điều khiển tàu, vài phút , loa phát thanh của tàu vang lên giọng một cô gái trẻ.
"Giữ im lặng, đừng phát tiếng động."
"Giữ im lặng, đừng phát tiếng động."
"Giữ im lặng, đừng phát tiếng động."
...
Quả là thông minh. Chử Diệc An thoáng lộ vẻ tán thưởng về phía chiếc loa, giây tiếp theo chiếc loa đang phát tiếng thứ gì đó tấn công đ.â.m nát, dây điện bên trong ép hỏng, tóe lửa do đoản mạch.
Đoàn tàu lúc cũng đột ngột phanh gấp, giữa bánh xe và đường ray ma sát tạo một lượng lớn tia lửa. Sau một hồi rít vang kéo dài, cả đoàn tàu im bặt.
Tất cả đều co cụm , bàng hoàng toa tàu trống trải. Không dám cử động, thậm chí dám thở mạnh.
Trong toa tàu còn phát tiếng động. Điều cũng lộ những âm thanh vốn che giấu tiếng ồn đó. Tiếng vật sắc nhọn chạm lớp vỏ sắt, tiếng di chuyển "tạch tạch tạch", còn tiếng giống như móng tay cào mặt kính...
Bản dịch do nhóm thực hiện với mục đích chia sẻ
Không sở hữu bản quyền tác phẩm
💬 Có sai sót mong được góp ý nhẹ nhàng
🚫 Không reup – Không edit lại bản dịch
Khi những âm thanh vang lên, nhận thức rõ ràng rằng thứ gì đó đang ở ngay cạnh họ, chính là thứ đó lấy mạng các nạn nhân. Toa tàu im lặng đến mức một cây kim rơi cũng thể thấy, thần kinh của đều căng như dây đàn.
Những tiếng động xung quanh ngày càng ít , họ cũng dám nhích nửa bước, dám một câu.
Chử Diệc An vẫn bên cửa sổ, cô thấy cánh đồng hoa cải đối diện dập dờn từng đợt sóng hoa, đột nhiên cảm giác những thứ đó rời . cũng chắc. Cô chậm chạp lấy điện thoại , thận trọng cài đặt báo thức hai phút, đặt điện thoại tại chỗ bản từ từ dịch xa.
Tiếng chuông điện thoại vang lên đúng giờ, giữa toa tàu tĩnh lặng cực kỳ đột ngột. Mọi xung quanh đều nín thở tập trung, căng thẳng chằm chằm chiếc điện thoại đó. Cho đến khi chuông ngừng hẳn, Chử Diệc An mới lấy điện thoại .
"Thứ đó chắc là , giờ chúng tạm thời an , nhỏ thôi nhé."
Cô xong, xung quanh vẫn ai dám mở miệng. Chỉ vài gan bắt đầu gọi điện báo cảnh sát, một mất bạn bè tàu bắt đầu nức nở nhỏ tiếng.
Chử Diệc An lúc nhanh chân tiến về phía buồng lái tàu, kiểm tra tình hình nhân viên lái tàu lúc . Khi cô đến nơi, cửa buồng lái mở sẵn. Bên trong hai lái tàu và một cô gái mặc thường phục bình thường, tất cả đều g.i.ế.c c.h.ế.t, nội tạng và m.á.u phủ đầy sàn. Cô gái chắc hẳn chính là mới lên tiếng nhắc nhở lúc nãy.
Chử Diệc An cô thêm vài , kính cẩn cúi chào t.h.i t.h.ể một cái, sang hỏi nữ tiếp viên mặc đồng phục bên cạnh. Lúc quanh tiếp viên bao vây. Mọi đều đang hỏi cô giờ thế nào?
Nữ tiếp viên lúc cũng hồn xiêu phách lạc, cô cố nén nỗi kinh hoàng : "Chúng liên lạc với cảnh sát và bệnh viện địa phương, họ sẽ tới đây nhanh thôi, chúng cần ở tàu thêm một lúc nữa."
Chử Diệc An liền lấy điện thoại , dựa định vị để xác định vị trí của , đó bắt đầu điên cuồng tìm kiếm tin tức thời sự mới nhất tại địa phương.