Sốc! Tôi Có "Ô dù" Trong Trò Chơi Sinh Tồn - CHƯƠNG 341: SAU KHI MẶT TRỜI BIẾN MẤT (11)
Cập nhật lúc: 2026-02-01 10:51:14
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cùng với việc ngày càng nhiều tìm đến đây, khu mỏ khổng lồ một cái tên mới — Khu Quang Minh (Khu Ánh Sáng).
Nhiệt độ gần Khu Quang Minh là thích hợp nhất cho con sinh tồn. Trong tình cảnh lo ăn mặc, cuộc sống thể trôi qua thoải mái. trong những chạy nạn, 99% đều thiếu ăn thiếu mặc. Tình trạng cùng với việc đến càng đông, động vật chạy nạn càng ít khiến áp lực sinh tồn ngày càng lớn.
Trộm cắp, cướp bóc, g.i.ế.c trở nên phổ biến, x.á.c c.h.ế.t trong Khu Quang Minh cũng nhiều như bên ngoài.
Chử Diệc An và Trư Thần ở nơi sát hàng rào sắt nhất, binh lính bên trong hàng rào bảo vệ, về cơ bản gặp vấn đề . họ gặp những trong đội xe cùng lập nhóm đó.
Chính xác mà là một bộ phận. Bởi vì khi họ , hai bên trong đội xe trở mặt. Một bộ phận bỏ thành lập đội xe mới, đội ngũ gần năm mươi chia đôi. "Tiền đuổi tiền ", hậu quả là đội xe cũ sắp sống nổi nữa. Lúc họ nhớ đến nhóm Chử Diệc An rời , bèn tìm đến cầu xin cứu tế.
Bản dịch do nhóm thực hiện với mục đích chia sẻ
Không sở hữu bản quyền tác phẩm
💬 Có sai sót mong được góp ý nhẹ nhàng
🚫 Không reup – Không edit lại bản dịch
"Chẳng thịt săn của Lục lão sư chia cho các theo quy định ?"
"Chuyện ... thực sự hết cách ." Thủ lĩnh đội xe về phía Chu Thiên Quảng, vì đây trong đội luôn híp mắt, cảm giác dễ chuyện hơn, "Bây giờ con mồi ngày càng ít, đói hai ngày , mượn các bạn ít thức ăn."
Mượn thức ăn? Thời buổi đồ cho mượn dễ đòi , kể nếu thực sự đưa cho, sẽ đám bám lấy.
"Anh nghĩ ba chúng thể lấy đủ thức ăn cho mười mấy các ?" Chử Diệc An dang hai tay bắt đầu kể khổ, "Thức ăn chúng mang theo đó đều ăn sạch , cũng nhờ Lục lão sư mỗi ngày việc 14 tiếng mới đổi một chút thức ăn. Xin , thực sự giúp việc ."
Lời , của đội xe căn bản tin. Nghe mỗi họ nấu ăn thậm chí còn chia cho binh lính trong hàng rào sắt một phần, rõ ràng những binh lính đó ngày nào cũng thức ăn, tại thể đem đồ ăn cho những cần thức ăn hơn?
Thủ lĩnh sang Chu Thiên Quảng: "Cậu cũng nghĩ như ?" Ông cảm thấy vẫn thể nắm thóp Chu Thiên Quảng.
"Thủ lĩnh, chuyện tính." Chu Thiên Quảng liên tục lắc đầu, tiện thể bồi thêm một câu, "Chử đại và Lục lão sư nuôi vất vả lắm ."
Chử Diệc An ngẩn một chút, cảm thấy câu chút kỳ quái. nhóm lấy bất kỳ vật tư nào từ tay họ là đúng. Ở gần hàng rào sắt, họ còn dám gây chuyện sinh sự, cả nhóm mang theo sự oán hận rời khỏi đây. Trước khi còn để một câu: giỏi thì cứ ở lỳ gần hàng rào sắt mãi , đừng mà gần khu vành đai ngoài.
Chử Diệc An và Chu Thiên Quảng : "Anh sẽ vành đai ngoài ?"
Chu Thiên Quảng lắc đầu: " ."
Chử Diệc An: " cũng ."
Anh , , lời đe dọa của họ coi như rác. Cả hai đều hiểu ý nghĩ của qua ánh mắt.
Dựa cái cây lớn là Lục lão sư, cuộc sống của họ ở Khu Quang Minh thoải mái. Tuy nhiên, duy nhất trong ba là Lục lão sư về nhà ngày càng muộn. Trước còn đợi đến 9 giờ để cùng ăn tối, giờ đây cơ bản là lúc họ ngủ say Lục Khanh Uyên vẫn về, lúc họ ngủ dậy Lục Khanh Uyên .
là ứng với câu — gì năm tháng tĩnh lặng, chẳng qua là đang bạn gánh vác trọng trách tiến về phía (Lục Khanh Uyên đang "gánh team").
Ngày thứ mười bốn của trò chơi, trôi qua an .
Ngày thứ mười lăm của trò chơi, trôi qua an .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/soc-toi-co-o-du-trong-tro-choi-sinh-ton/chuong-341-sau-khi-mat-troi-bien-mat-11.html.]
Chu Thiên Quảng đặt một chiếc đồng hồ báo thức, chuyên kêu thời gian rạng sáng. Nghe thấy tiếng báo thức, thò tay mò lấy giấy và b.út để gối, chuẩn gạch thêm một nét chữ "Chính" (正 - để đếm ngày).
Tuy nhiên đúng lúc , đột nhiên thấy tiếng mở cửa. Chu Thiên Quảng cảnh giác cửa, là Lục Khanh Uyên về. Anh tự cho là quan sát bí mật, ngờ Lục Khanh Uyên bắt thóp ánh mắt.
Lục Khanh Uyên đặt ngón trỏ lên môi, hiệu giữ im lặng. Chu Thiên Quảng gật đầu, tiếp tục tìm cuốn sổ nhỏ của , bấm ngón tay tính ngày, còn 5 ngày nữa là thể thông quan trò chơi . Anh xong những việc thì sang Lục Khanh Uyên, phát hiện lúc đang bên giường Chử Diệc An.
Dù tất cả cửa sổ của xe nhà lưu động đều dùng rèm che kín, nhưng vẫn ánh sáng le lói nhấp nháy. Lục Khanh Uyên trong luồng sáng mờ ảo đó, góc nghiêng khuôn mặt lúc ẩn lúc hiện trong ánh sáng, thấy vẻ sắc sảo thường ngày mà ôn nhu và thâm tình. Giống như... một bức tranh sơn dầu đóng khung.
Lục lão sư trai thật đấy. Trư Thần là đàn ông cũng thể phủ nhận ngoại hình của Lục lão sư quá mức ưu việt.
"Lục lão sư, về ?" Trong xe vang lên giọng của Chử Diệc An, vì ngủ dậy nên mang theo giọng mũi nồng đậm và mềm mại.
"Ừ, em thức giấc ?"
"Anh mới về ." Chử Diệc An dậy giường, "Anh ăn cơm ?"
"Ở trong căn cứ ăn ."
Lục Khanh Uyên dáng vẻ ngái ngủ của cô, nhịn mà nhéo mặt cô một cái. Sau đó lấy từ túi áo thạch trái cây, thịt bò khô và các món ăn vặt nhỏ đặt bên giường cô: "Ngủ , cũng chuẩn nghỉ ngơi đây."
Chử Diệc An nhắm mắt sờ soạng, tìm thấy hai cây t.h.u.ố.c lá và một chai rượu trắng nồng độ cao chuẩn : "Cái cầm lấy ."
Lục Khanh Uyên t.h.u.ố.c lá và rượu, ngẩn : "Làm gì thế?"
"Hối lộ cấp của ." Chử Diệc An ngáp một cái mở mắt , "Bây giờ thời gian tăng ca ngày càng dài, lừa của đội sản xuất cũng đến mức như thế. Nghe t.h.u.ố.c lá rượu chè đáng tiền, đem những thứ tặng cho cấp của , bảo ông đừng lúc nào cũng bắt tăng ca nữa."
Lục Khanh Uyên nhận lấy đồ, nhịn : "Cái đầu nhỏ của em cũng lanh lợi thật đấy."
"Đều là nhân tình thế thái cả." Chử Diệc An giao đồ cho xuống, với tư cách là một từng bước chân chốn công sở mà còn truyền thụ kinh nghiệm cho , "Phải tạo quan hệ với lãnh đạo của , tránh để gây khó dễ cho ."
"Ừ, ." Lục Khanh Uyên đưa tay chèn chăn cho cô, đặt t.h.u.ố.c lá và rượu vị trí dễ thấy nhất.
Đêm ngắn. Chuông báo thức còn reo, Lục Khanh Uyên rời .
Bên trong hàng rào sắt, lúc lực lượng vũ trang cuối cùng, công nghệ cuối cùng còn sót của nhân loại đang khẩn trương tiến hành "Kế hoạch Mồi Lửa" (Hỏa Chủng kế hoạch) mở vì sự tiếp nối của nhân loại. Kế hoạch tiến hành độc lập tại các khu vực năng lượng địa nhiệt, núi lửa, than đá thế giới.
Kế hoạch của họ là xây dựng một hệ thống năng lượng ngầm chỉnh khi tuyết oxy hình thành và các ngọn núi lửa than đá tắt ngúm. Chỉ khi hệ thống năng lượng ngầm mới thể đảm bảo những chọn thể sinh tồn và phát triển lâu dài lòng đất.
Mà Lục Khanh Uyên khi căn cứ trở thành nhân vật cốt cán trong đó.
Hôm nay, nghiên cứu viên Lục xách theo hai chai rượu và mang theo hai cây t.h.u.ố.c lá bước phòng thiết kế, khiến một nhóm đồng nghiệp đang tăng ca thâu đêm suốt sáng, râu ria lởm chởm mà ngơ ngác.
Lục Khanh Uyên đặt đồ lên bàn việc của : "Người nhà sợ bắt nạt, mang đến cho các đấy."