SỔ TAY HẮC LIÊN HOA CHỐN THÂM CUNG - 7

Cập nhật lúc: 2026-03-01 08:12:08
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh nắng xuân ấm áp khiến uể oải, bèn bộ một chút, bảo đám thái giám khiêng liễn chậm phía .

 

Thu Nguyệt đỡ , men theo con đường nhỏ phía đông Ngự Hoa Viên chậm rãi bước .

 

Con đường ngày thường thanh tịnh, hai bên là liễu rủ nhú lá non, đường đá cung nhân quét dọn sạch sẽ.

 

Đi đến khúc ngoặt, là một đoạn dốc nghiêng.

 

Ta thả bước chậm hơn, tay vô thức che bụng.

 

lúc , phía bỗng vang lên một tiếng kêu thất thanh, tiếp đó là tiếng vật nặng rơi xuống đất trầm đục.

 

Ta theo bản năng đầu, chỉ thấy một tiểu thái giám khiêng liễn “bất cẩn” trượt ngã.

 

Chiếc liễn nặng nề đột ngột nghiêng mạnh về phía !

 

“Chủ t.ử cẩn thận!”

 

Trong tiếng thét của Thu Nguyệt, chiếc liễn lao thẳng về phía .

 

Trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch, gần như theo bản năng nghiêng sang bên.

 

Động tác lén luyện vô , bảo vệ bụng nhanh ch.óng né tránh.

 

bước chân rốt cuộc vẫn chậm một nhịp, mép liễn vẫn quệt chân trái .

 

Cơn đau dữ dội truyền đến, loạng choạng ngã về phía dốc.

 

Ngay khoảnh khắc sắp ngã, Đông Tuyết kịp thời đỡ lấy .

 

Ta vững , sắc mặt trắng như giấy.

 

Bụng truyền đến một trận co thắt, đau dữ dội, nhưng đủ khiến kinh hồn bạt vía.

 

“Chủ t.ử! Người thế nào ?”

 

Giọng Thu Nguyệt mang theo tiếng .

 

Ta hít sâu một , ép bình tĩnh.

 

“Đi gọi thái y.”

 

“Còn nữa, giữ tên thái giám ngã , đừng để chạy.”

 

Tiểu thái giám các cung nhân khác giữ c.h.ặ.t, mặt xám như tro, quỳ đất run như cầy sấy.

 

Thái y đến nhanh, bắt mạch xong may mắn chỉ là kinh sợ.

 

Thai tượng d.a.o động, nhưng đáng ngại.

 

Chân trái trầy xước, cần tĩnh dưỡng vài ngày.

 

Khi tin truyền đến Lưỡng Nghi Điện, đang uống t.h.u.ố.c an thai.

 

Hoàng đế vội vã chạy đến, sắc mặt xanh mét.

 

“Chuyện gì xảy ?”

 

Ta tựa tháp, vành mắt kịp thời đỏ lên, nhưng cố nén để lệ rơi.

 

“Là thần cẩn thận…”

 

“Không cẩn thận cái gì!” Hoàng đế nổi giận.

 

“Ngụy Thừa, tra!”

 

Tra một lượt, quả nhiên vấn đề.

 

Tiểu thái giám khai rằng đưa cho một gói cao dầu.

 

Bảo khi khiêng liễn lén bôi đế giày, tìm chỗ “trượt chân”.

 

Còn đưa cao dầu, thấy rõ mặt.

 

Chỉ là một cung nữ, giọng khàn, mu bàn tay một vết sẹo bỏng.

 

“Cung nữ tay sẹo…”

 

Hoàng đế trầm ngâm.

 

Ta khẽ lên tiếng:

 

“Hoàng thượng, mấy ngày khi thần đến thỉnh an Đức phi nương nương, hình như thấy trong cung nàng một cung nữ, mu bàn tay…”

 

Ta hết, nhưng hoàng đế hiểu.

 

Ánh mắt ngài lập tức lạnh băng:

 

“Truyền bộ cung nữ trong cung Đức phi đến!”

 

19

 

Khi Đức phi truyền đến, nàng vẫn xảy chuyện gì.

 

“Nghe Lý Chiêu nghi kinh sợ, hiện giờ bình an chăng?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/so-tay-hac-lien-hoa-chon-tham-cung/7.html.]

 

Đến khi thấy cung nữ mu bàn tay sẹo đang quỳ đất, sắc mặt nàng mới đổi.

 

Cung nữ nghi hình nhanh khai:

 

“Là ma ma bên cạnh Đức phi sai nàng .”

 

“Hứa rằng khi thành sự sẽ cho gia đình nàng năm mươi lượng bạc, đưa nàng xuất cung.”

 

Đức phi quỳ sụp xuống đất, nước mắt nước mũi giàn giụa.

 

“Hoàng thượng minh giám! Thần oan uổng!”

 

“Nhất định là tiện tỳ mua chuộc, hãm hại thần !”

 

Hoàng đế nàng, thần sắc lạnh băng.

 

“Đức phi, ngươi nhập cung hơn mười năm, trẫm từng bạc đãi.”

 

“Ngươi sinh Đại hoàng t.ử, trẫm càng hậu đãi.”

 

“Nay ngươi vì ghen ghét mà mưu hại hoàng tự?”

Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối

“Thần !”

 

“Cung nữ là trong cung ngươi, cao dầu lục soát từ kho của ngươi, nhân chứng vật chứng đều đủ, ngươi còn dám chối cãi?”

 

Hoàng đế phất tay áo.

 

“Truyền chỉ: Đức phi Chu thị, tâm thuật bất chính, mưu hại hoàng tự, kể từ hôm nay phế thứ dân, đ.á.n.h lãnh cung.”

 

“Đại hoàng t.ử… giao cho Hiền phi nuôi dưỡng.”

 

Đức phi mềm nhũn đất, khi kéo ngoài, tiếng thê lương vang vọng khắp cung đạo.

 

Trong điện dần yên tĩnh .

 

Hoàng đế bước đến bên tháp của xuống, nắm lấy tay .

 

“Bị dọa sợ ?”

 

Lúc mới để nước mắt rơi xuống, rốt cuộc cũng chút hậu sợ.

 

Nếu khi Đông Tuyết kịp đỡ , nếu phản ứng chậm nửa nhịp…

 

“Hoàng thượng.”

 

Ta dựa lòng ngài, giọng nghẹn ngào.

 

“Thần thật sợ… sợ giữ đứa bé …”

 

Hoàng đế khẽ vỗ lưng : “Đừng sợ, trẫm ở đây.”

 

Ngừng một chút, ngài tiếp:

 

“Lần ngươi chịu ủy khuất.”

 

“Lập tức tấn phong Tòng tam phẩm Quý tần, ban phong hiệu ‘Thần’.”

 

“Lại điều một đội thị vệ đến đóng tại Lãm Nguyệt Hiên, sự cho phép của ngươi, bất kỳ ai cũng tự tiện .”

 

“Thần”… nơi Bắc Cực tinh tọa lạc, chỗ ở của đế vương.

 

Ta khép mắt , ở góc độ hoàng đế thấy, khóe môi khẽ cong lên.

 

Đức phi ngã.

 

Người tiếp theo, sẽ là ai?

 

20

 

Mùng bảy tháng bảy, ngày lễ Thất Tịch, tỉnh dậy trong cơn đau dữ dội.

 

Nước ối vỡ.

 

Bà đỡ và thái y chuẩn sẵn từ sớm, trong Lãm Nguyệt Hiên bận rộn nhưng hề rối loạn.

 

Hoàng hậu đích trấn giữ ở gian ngoài, hoàng đế hạ triều xong cũng vội vã chạy đến.

 

Đau.

 

Cơn đau từng , như thứ gì đó đang sống sượng x.é to.ạc cơ thể .

 

Ta c.ắ.n c.h.ặ.t chiếc khăn mềm, hết đến khác dùng sức.

 

Thu Nguyệt ở bên lau mồ hôi cho , Đông Tuyết siết c.h.ặ.t t.a.y .

 

Không qua bao lâu, khi gần như sắp ngất , một tiếng vang dội cất lên.

 

“Chúc mừng Quý tần! Là một tiểu hoàng t.ử! Mẫu t.ử bình an!”

 

Ta kiệt sức sụp giường sinh, nước mắt lặng lẽ chảy đầy mặt.

 

 

 

Loading...