Dạo gần đây, nước phiên bang cống nạp một đôi cá chép to, bây giờ đang nuôi nơi hồ nước giữa ngự hoa viên.
Ta cảm thấy rất tò mò, hằng ngày cứ đòi xem mãi cho bằng .
đôi cá rất tinh khôn, cứ thoắt ẩn thoắt hiện như rồng thần giữa mây mù, thường xuyên lẩn trốn những tán lá sen xanh ngắt.
Ta bờ mãi chẳng thấy tăm , trong lòng nóng như lửa đốt.
Hôm , vì chẳng thể kìm lòng thêm nữa, bảo tiểu cung nữ tìm một chiếc thuyền nan, định bụng sẽ chèo giữa đầm sen tìm kiếm một phen.
Tiểu cung nữ lộ vẻ khó xử, khẽ nói: "Nương nương, Hoàng thượng dặn dò kỹ lưỡng, cho chỗ nước sâu."
"Ôi trời gì mà sợ, tự chèo thuyền , chắc chắn sẽ chẳng ."
Từ nhỏ đã tinh nghịch, chuyện trèo cây lội nước bắt cá đều chẳng khó .
Ta mặc kệ lời can ngăn của tiểu cung nữ, cứ thế chèo chiếc thuyền nhỏ chỉ một , tiến thẳng giữa đầm sen bát ngát.
Càng sâu, lá sen càng dày đặc, dần dà che khuất cả tầm mắt.
Bất chợt một con ếch lớn nhảy phóc lên mũi thuyền khiến giật nảy .
Ta kịp giữ thăng bằng, chiếc thuyền nan nghiêng ngả lật nhào, khiến ngã tòm xuống nước.
Trong lúc đang luống cuống vùng vẫy, thở đứt quãng sủi bọt ùng ục, bỗng loáng thoáng thấy tiếng cung nhân kêu gào từ phía xa: "Không xong ! Hoàng hậu nương nương ngã xuống nước !"
Ngay khi lịm , trong lòng vẫn còn thầm oán trách: "Kêu gào thì ích chi, mau đến cứu bổn cung..."
*
Đến lúc tỉnh , trời về chiều, đầu óc vẫn còn nặng trĩu, choáng váng.
Tiểu cung nữ Thúy Hòa bên cạnh lau nước mắt oán trách: "Hoàng hậu nương nương, thật là... cũng may gặp đại nạn, nếu nô tì đây..."
Ta rõ sai, vội xòa dỗ dành: "Thôi được rồi Thúy Hòa, ngươi đừng nữa, chẳng vẫn bình an vô sự đó . Đúng rồi, chuyện vẫn bẩm báo với Hoàng thượng đúng ?"
Chuyện nếu để Lục Tri Viễn , e là hắn sẽ mắng vuốt mặt kịp mất.
Thúy Hòa lí nhí đáp: "Nương nương... Chính là Hoàng thượng cứu lên..."
Lúc , chỉ câm nín đưa tay day trán, lần này tiêu thật rồi.
Ta hỏi Thúy Hòa: "Thế hắn ?"
Thúy Hòa đáp: "Hoàng thượng vốn dĩ luôn túc trực bên cạnh , vừa rồi Nguyên Bảo công công sang báo Lại bộ Thượng thư có việc hệ trọng cầu kiến, Hoàng thượng mới chịu rời bước."
Trước lúc rời , ngài ấy ân cần dặn dò nô tỳ: "Nếu nương nương tỉnh giấc được cho cả, phải ở đây chờ ngài ấy lại."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/so-tay-cong-luoc-cua-tieu-hoang-hau/chuong-7.html.]
Lúc này chỉ im lặng, trong lòng thầm nghĩ: "Lục Tri Viễn giống như con sâu trong bụng , hắn đang định lén lút chuồn cơ chứ?"
Chẳng mấy chốc, Lục Tri Viễn trở về.
Sắc mặt mấy vui vẻ, bước chân tẩm điện đã phất tay cho đám cung nhân lui xuống hết.
Ta lấy lòng: "Hì hì, về ?"
Dáng vẻ một lời của Lục Tri Viễn vẫn dọa , vẻ mặt hắn sa sầm, bàn, tao nhã rót một chén .
"Lục Tri Viễn?"
Ta gọi nhưng chẳng thèm đoái hoài, suy nghĩ một lát, lật đật chạy xuống giường, nịnh nọt áp gần : "Lục Tri Viễn, để ý đến ? Huynh giận ? Ta bảo đảm, bảo đảm sẽ như nữa."
Lục Tri Viễn chẳng chút lay chuyển, tiếp tục uống .
"Ôi chao, đừng giận mà, gây họa , đừng giận nữa! Sau sẽ bao giờ đến đó chơi nữa !"
Ta thề thốt hứa hẹn.
Hắn vẫn thèm để ý đến .
Lúc thật sự hết cách, bèn ủ rũ cúi đầu, đáng thương tội nghiệp cướp chén của , ghé sát mặt mặt , rưng rưng nước mắt : "Tri Viễn ca ca, , đừng im lặng như mà, lời nào khiến sợ lắm..."
Hồi lâu , Lục Tri Viễn buồn bực thở dài một tiếng, đưa tay gõ lên đầu : "Khi nào nàng mới thể khiến bớt lo đây?"
Thấy cuối cùng cũng chịu để ý đến , mới thả lỏng.
Thế là cầm chén của nhấp một ngụm , bên cạnh lầm bầm khẽ nói: "Đều tại con ếch , vốn dĩ kỹ năng chèo thuyền của mà..."
"Nàng còn nữa ? Nàng hồ sen sâu bao nhiêu ? Nếu vặn ở gần đó cứu nàng lên, thì bây giờ nàng chẳng còn gặp nữa !"
"Ta mà, cứ ngỡ chèo thuyền nhỏ sẽ ..."
Lúc Lục Tri Viễn nguy hiểm nheo mắt áp sát : "Xem nàng vẫn nhận sai ở ."
"Không ! Ta sai ! Ta thật sự !" Ta vội vàng giơ tay đầu hàng, đó nịnh nọt ôm lấy cánh tay nũng.
*
"Tô Tiểu Tiểu, qua vài tháng nữa là nàng tròn mười bảy tuổi nhỉ."
"Không ! Ta mới mười sáu!" Lúc khi nhìn thấy ánh mắt ú ám, nhảy dựng lên bỏ chạy.
Bất ngờ túm lấy cổ áo , một tay bế bổng lên, sải bước về phía giường, ném lên đó, nhướng mày : "Nàng cũng chẳng còn nhỏ nữa, đến lúc trưởng thành ."