Sổ Tay Công Lược Của Tiểu Hoàng Hậu - Chương 6

Cập nhật lúc: 2025-12-29 09:02:06
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi đêm, trong lúc ngủ mơ màng, dường như cảm thấy ai đó khẽ hôn lên trán , vung tay lầm bầm: "Tri Viễn ca ca, đừng lộn xộn."

Sau đó, thấp thoáng thấy một giọng trầm thấp vang lên bên tai: "Nha đầu ngốc, nàng mau lớn lên chút ..."

chê bên tai ồn ào, bèn trở một cái tiếp tục ngủ khò khò.

*

Lễ bộ quả thực cũng chút bản lĩnh, ngày lành tháng định là một ngày nắng vàng rực rỡ.

Trên đầu đội chiếc phượng bào nặng nề, khoác lên bộ cát phục Hoàng hậu tinh xảo phức tạp, sự dìu dắt của cung nhân, từng bước một bước lên bậc thềm, tiến về phía Lục Tri Viễn.

Hôm nay Lục Tri Viễn mặc hỷ phục đỏ rực, hiếm khi thấy hắn mặc đồ màu sắc tươi tắn như .

Giữa đôi mày thanh tú của hắn lộ vài phần nhu hòa, hắn dịu dàng dõi theo . Vào khoảnh khắc sắp sửa bước lên bậc thềm cuối cùng, hắn chủ động đưa tay để dìu lấy .

Nguyên Bảo công công run rẩy, cố sức nuốt ngược câu: "Hoàng thượng, việc hợp quy củ ..." trong bụng.

Sau khi bái tế tổ tiên tiếp nhận bách quan triều bái, suốt cả một ngày dài,   váng đầu hoa mắt Lục Tri Viễn dắt , lúc thì quỳ xuống, lúc lên, xuống, lên...

Đến lúc lễ nghi kết thúc, đưa động phòng. Lúc mệt đến mức thể mà ngủ luôn .

Khi Lục Tri Viễn khoác bộ hỷ phục đỏ rực bước , thứ hắn thấy chính là dáng vẻ đang tựa thành giường mà ngủ gật.

Bà mai và nha bên cạnh cũng ai dám đ.á.n.h thức , chỉ run rẩy sợ hãi mà Lục Tri Viễn.

Hắn mỉm xua tay hiệu cho lui xuống, dịu dàng đ.á.n.h thức dậy.

Ta đánh thức nên đầu óc vẫn còn chút mơ màng, mắt là gương mặt khôi ngô của Lục Tri Viễn, vì thế hoàn toàn tin tưởng mà nhào vào lòng hắn.

"Để giúp nàng tháo mũ phượng nhé, đội lâu như chắc là nặng lắm ." Động tác của hắn cực kỳ nhẹ nhàng, giúp gỡ mũ phượng và b.úi tóc cầu kỳ.

"Mệt quá ..." Ta tỏ vẻ tội nghiệp, lì ở đó mặc cho Lục Tri Viễn cởi bỏ từng lớp từng lớp cát phục rườm rà . Cuối cùng chỉ còn mặc bộ trung y màu đỏ, bên cạnh giường.

Ánh mắt Lục Tri Viễn chút khác lạ...

Ta  cảnh giác như đề phòng kẻ trộm mà túm c.h.ặ.t lấy vạt áo, hắn đầy phòng : "Huynh đồ lưu manh!"

Lục Tri Viễn cảm thấy buồn , hắn cởi ngoại bào cũng xuống cạnh giường, cúi đầu : "Ta là phu quân của nàng, là lưu manh ?"

Ta cứng họng gì, nhưng trong lòng căng thẳng, thế là bèn giở trò ăn vạ, quấn c.h.ặ.t lấy chăn vùi đầu trong đó, nói lời nào.

Một lúc lâu , tiếng trầm thấp của Lục Tri Viễn vang lên: "Được , đừng để ngạt, nàng còn nhỏ, sẽ chạm nàng ."

Trước khi đại hôn, ma ma từng dạy cho một vài thứ theo lễ chế khiến đỏ mặt tía tai, vì những lời lộ liễu của hắn tim đập loạn nhịp.

Ta chậm chạp ló cái đầu từ trong chăn , dám mắt hắn, chỉ lặng lẽ nhích nhích về phía hắn một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/so-tay-cong-luoc-cua-tieu-hoang-hau/chuong-6.html.]

Hắn đưa tay , kéo lòng, định chạy thì hắn đe dọa: "Đừng cử động lung tung, nếu thì đừng trách giữ lời hứa..."

Thế là đành ngoan ngoãn im dám nhúc nhích.

Một lúc , tiếng thở của Lục Tri Viễn dần trở nên đều đều, mới buông lỏng cảnh giác chìm giấc ngủ.

*

Ngày thứ hai đại hôn, chính Lục Tri Viễn tự đ.â.m rách đầu ngón tay , lau m.á.u khăn rồi mới đưa khăn ngoài.

Suốt cả quá trình, như chim cút, hổ đến đỏ bừng cả mặt.

Lục Tri Viễn dáng vẻ của thì thấy buồn , thế là giở giọng trêu chọc: "Chậc chậc, Tô Tiểu Tiểu trời sợ đất sợ của chúng lớn thật , cũng hổ kìa..."

Ta phẫn nộ đẩy một cái, xoay chạy .

Đêm xuống, lúc ngủ, trong lòng lại phiền muộn.

Chiếu theo quy củ, vốn nên ngủ tại cung Phượng Nghi của Hoàng hậu, nhưng thuở mới tiến cung tuổi còn nhỏ dại, cứ bám lấy Lục Tri Viễn rời, nên vẫn luôn cùng ở tại điện Thừa Khánh. Giờ đây đại hôn, nếu đêm đêm vẫn cùng chung gối tại điện Thừa Khánh, e là phần hợp lẽ thường.

Do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn dẫn theo cung nữ trở về cung Phượng Nghi.

Đã lâu ở một mình tại cung Phượng Nghi, tẩm cung lạnh lẽo hoang vắng khiến quen. thầm nghĩ, sớm muộn gì cũng thích nghi thôi.

Ngay lúc tắm xong xong, đang cố dỗ giấc, chẳng cần cung nhân nào thông truyền, Lục Tri Viễn nghiêm mặt, một mình đẩy cửa xông thẳng tẩm điện của .

Ta ngơ ngác .

"Nàng ở đây gì?" Hắn túm dậy từ trong chăn mà hỏi.

Thấy sắc mặt âm trầm vui, nghĩ mãi chẳng hiểu đang giận dỗi điều chi, đành thành thật đáp: "Ta ngủ chứ gì."

"Từ khi nào nàng bản lĩnh như thế, dám tự ngủ tại cung Phượng Nghi?"

"Lời là ý gì! Ta bao lớn , lẽ nào còn dám ngủ một !" Ta hắn nói vậy, tức giận dậm chân

"Nàng dám." Lục Tri Viễn lạnh lùng thốt ba chữ, rồi cởi bỏ ngoại bào, dứt khoát leo lên giường, kéo lòng mà ôm c.h.ặ.t.

Trong đầu đầy dấu chấm hỏi, chẳng hiểu Lục Tri Viễn phát điên cái gì, tự dưng chạy đến cung Phượng Nghi tranh giường với .

"Lục Tri Viễn, phát điên gì thế?" Chẳng hiểu lỡ miệng thốt tâm tư trong lòng.

"Câm miệng!" Ta nhìn thấy gân xanh trán Lục Tri Viễn giật giật thì vô cùng thức thời mà ngậm miệng .

"Cái đồ ngốc này..." Lục Tri Viễn khẽ mắng một câu: "Sau , nàng vẫn cứ ở Thừa Khánh điện cho ."

"Ồ..." Ta phồng má, hề phản bác.

 

Loading...