Đến lúc về cung thì trời tối mịt.
Ta rón rén lẻn điện Thừa Khánh, thấy Lục Tri Viễn đang mặc đồ ngủ bên giường, đang suy nghĩ điều gì.
Nghe thấy tiếng bước chân của , hắn đầu , lạnh lùng : "Còn đường mà về cơ đấy."
"Hi hi, để ý nên mới muộn một chút, vẫn còn đợi thế?" Ta cởi áo khoác ngoài, ngã nhào xuống tấm chăn mềm mại, lười biếng .
"Chẳng nàng bảo đợi nàng ?" Hắn liếc một cái.
Ta đảo mắt một vòng, thấy bộ dạng đã biết hắn đang giận dỗi.
Thế là tỏ vẻ tươi hớn hở sáp gần, ôm lấy cánh tay hắn: "Tri Viễn ca ca, ca ca của đen nhiều lắm đó, chẳng khác gì Bao Công cả! Vẫn là trai nhất, trắng mềm..."
Lục Tri Viễn bất lực, vỗ nhẹ tay , gọi nha hầu hạ rửa mặt.
Đợi rửa mặt xong , Lục Tri Viễn đang sách.
Ánh nến hắt lên mặt hắn, để bóng mờ nhạt.
Dù cũng là vị đế vương uy nghiêm, dáng vẻ im lặng nghiêm túc đối với chút xa lạ.
Hắn thấy tiếng động, đầu thấy đang chân trần, mặc phong phanh ngây đó.
Hắn đảo mắt khinh bỉ một cái, với : "Ngốc ? Không sợ cảm lạnh , còn mau qua đây."
Lại là một Lục Tri Viễn quen thuộc .
Ta lon ton chạy tới, ôm lấy cánh tay hắn chìm giấc mộng.
*
Ngày tháng cứ thế lặng lẽ trôi qua thật nhanh.
Chớp mắt đến mùa đông .
Đêm qua tuyết rơi dày đặc, những nhành hồng mai trong viện tuyết đè nặng đến mức trĩu xuống.
Qua năm mới là tròn mười lăm tuổi, đến tuổi cập kê.
Lễ bộ cũng bắt đầu đưa việc đại hôn giữa Đế hậu chương trình nghị sự.
Hôm nay khi bãi triều trở về, sắc mặt Lục Tri Viễn trông cho lắm.
Ta lén hỏi thăm Nguyên Bảo công công xem xảy chuyện gì. Nguyên Bảo kể rằng, tại buổi triều sớmsáng nay tâu rằng Hoàng đế tuổi tác còn nhỏ, thể cứ vì chờ Hoàng hậu cập kê mà để trống hậu cung mãi , nên khuyên Hoàng thượng nạp thêm vài thiên kim của các đại thần hậu phi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/so-tay-cong-luoc-cua-tieu-hoang-hau/chuong-5.html.]
Sắc mặt Hoàng thượng đen kịt, phạt vị Ngự sử khuyên gián một gậy.
Buổi triều cứ thế tan rã trong khí mấy vui vẻ.
Thực hiểu rõ nỗi lo của đám đại thần đó. lúc tiên đế còn sống chỉ độc sủng một Hiền Đức hoàng hậu, hậu cung gần như trống . May mắn còn một đích t.ử là Lục Tri Viễn kế thừa sự nghiệp, nếu chẳng hoàng đế Đại Lương sẽ rơi cảnh nối dõi ?
Đám vô cùng quan tâm đến vấn đề hoàng tự của Lục Tri Viễn.
Thế nhưng bản Lục Tri Viễn chẳng hề sốt ruột.
thật là "Hoàng đế vội, thái giám lo".
Ta bẻ một nhành mai còn đang chớm nụ ở trong sân, cắm bình sứ. Lúc này Lục Tri Viễn đang bên án kỷ phê duyệt tấu chương.
"Lục Tri Viễn?" Ta suy nghĩ một hồi, khẽ gọi hắn.
Hắn ngẩng đầu .
"Ừm..." Ta gãi đầu, cố tìm từ ngữ thích hợp: "Huynh đừng trách đám đại thần đó, họ cũng là sớm con nối dõi thôi."
"Nàng cũng nạp phi ?" Trong đôi mắt thoáng qua vẻ u tối, mang theo một cảm xúc mà tài nào hiểu thấu.
"Cũng hẳn là ..." Bỗng nhiên chẳng nên gì, nhưng nghĩ đến phận Hoàng hậu của , bày dáng vẻ khoan dung độ lượng: "Khai chi tán diệp cho hoàng gia vốn là việc mà vị Hoàng hậu như tanên quan tâm mà."
Lục Tri Viễn gì, hắn đặt b.út xuống, tựa ghế chăm chú.
"Là ai dạy nàng những lời ?"
"Ta... Ta tự nghĩ chứ! Đâu cần ai dạy!" Ta chột mà rụt cổ .
"Ta hỏi nàng một nữa, là ai dạy nàng?" Lục Tri Viễn nguy hiểm nheo nheo đôi mắt, chằm chằm .
"Thôi được rồi... Hai ngày Tuyên Quốc công phu nhân đến với , bà bảo qua tuổi nhược quán mà vẫn lấy một vị hoàng t.ử, vị Hoàng hậu như đây nên lo liệu, thu xếp cho ..."
Giọng của mỗi lúc một nhỏ dần.
" là ngốc." Lục Tri Viễn bật một tiếng đầy giễu cợt, sải bước tiến về phía : "Tuyên Quốc công phu nhân nhét tiểu nữ bà cung đấy."
"Ta hỏi nàng." Hắn kéo xuống, vén lọn tóc mai tai , giọng điệu mang chút dụ dỗ: "Nếu thực sự để một nữ t.ử xinh cung, ngày ngày cùng nàng dùng bữa, đêm đêm cùng nàng chung gối, liệu nàng thấy vui ?"
Ta ngẫm nghĩ một hồi, bao nhiêu năm qua đều cùng Lục Tri Viễn chung chăn chung gối, nếu một nữ t.ử khác đến, Lục Tri Viễn chỉ thể ở bên cạnh nàng , những lúc đêm xuống mưa gió sấm chớp, sợ hãi ngủ thì đây?
Thế là lắc đầu, cảm thấy việc để Lục Tri Viễn đón nữ t.ử khác cung đúng là ý .
"Vậy chẳng là , thế nên đừng những lời như nữa, nếu sẽ thực sự nổi giận đấy, rõ ?" Lục Tri Viễn hài lòng với phản ứng của , hắn mỉm gật đầu rồi bảo chơi.