Sau khi ăn no uống đủ, về hoàng cung thì mặt trời xuống núi. Lục Tri Viễn đưa lên xe ngựa mà nắm tay tản bộ về phía cung điện, là để tiêu thực.
"Lục Tri Viễn, ngài đám mây xem, trông giống một chú ch.ó nhỏ ?" Ta vung vẩy tay , ngó nghiêng đông tây.
"Thiếu kiến thức." Hắn khịt mũi xem thường nhìn như Lưu ma ma vào đại quan viên.
"Làm chứ! Đã lâu thấy bầu trời bên ngoài hoàng cung mà."
Ta bĩu môi, đầy vẻ bất bình.
"Nàng thích hoàng cung đến thế ?" Lục Tri Viễn cúi đầu hỏi .
"Ừm... Cũng hẳn là thích, dù thì cũng ở bên mà."
Ta nghiêm túc suy nghĩ một chút ngẩng đầu .
"Chỉ là mất hứng, tự do tự tại như lúc ở nhà , khỏi phủ là , lên phố mua bánh sữa giòn của Vương đại nương là thể ngay."
Có lẽ là do nhớ quãng thời gian mấy năm ở Tô phủ, Lục Tri Viễn lời xong thì tâm trạng , nhếch môi : "Sau cơ hội dẫn nàng ngoài chơi."
Ta vui mừng hớn hở, múa tay múa chân: "Tốt quá, quá, đã nói thì phải giữ lời."
Ta còn kịp nói xong, chỉ thấy một tiếng xé gió sắc bén, một mũi tên lao thẳng về phía hai chúng .
Lục Tri Viễn nhanh chóng kéo vào lòng để bảo vệ.
Đến khi kịp phản ứng thì đã thấy một đám ám vệ vây quanh.
Ta thấy sắc mặt Lục Tri Viễn trắng bệch như tờ giấy, vai áo ướt đẫm, đưa tay sờ thử, tay đầy máu tươi.
Hoàng đế dẫn Hoàng hậu lẻn khỏi cung lại còn gặp thích khách, đương nhiên đây chuyện nhỏ. Để tránh triều đình rung chuyển, Lục Tri Viễn chọn cách che giấu tin tức.
Ám vệ nhanh ch.óng giải quyết xong đám thích khách, chỉ là vài tên ô hợp đáng nhắc tới.
Sau đó bọn họ đưa và Lục Tri Viễn trở về cung.
Khi chúng về đến điện Thừa Khánh, thái y đợi sẵn ở đó.
Sau khi Lục Tri Viễn bị trúng tên, hắn mất m.á.u quá nhiều nên hôn mê bất tỉnh.
Ta nắm c.h.ặ.t lấy tay Lục Tri Viễn, chằm chằm thái y đang bắt mạch.
Thái y nhìn thấy ánh mắt của , cảm thấy vô cùng áp lực...
"Hắn thế nào ?" Đợi thái y bắt mạch xong và kiểm tra vết thương xong, vội hỏi.
"Hoàng hậu nương nương yên tâm, phù nhi cực hữu lực vị chi cách, trầm nhi cực hữu lực vị chi lao, vi thần xem mạch tượng của Hoàng thượng, bình hoạt hữu lực, phù nhi bất..."
Ta mất kiên nhẫn ngắt lời cho ông lảm nhảm nữa: "Ông thẳng , rốt cuộc nghiêm trọng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/so-tay-cong-luoc-cua-tieu-hoang-hau/chuong-3.html.]
Thái y thấy sắc mặt , dám lải nhải nữa, cúi đầu thưa: "Bẩm Hoàng hậu nương nương, Hoàng thượng gì đáng ngại, chỉ mất m.á.u quá nhiều dẫn đến hôn mê. Chỉ cần rút mũi tên ở vai , tĩnh dưỡng vài ngày là ."
Lúc mới thả lỏng, sang một bên thái y rút tên và băng bó cho Lục Tri Viễn, đó bưng đến một bát t.h.u.ố.c định cho uống.
Thế nhưng Lục Tri Viễn đang hôn mê, dù thế nào cũng chịu uống t.h.u.ố.c, thái y thử mấy cách đều kết quả, cuống cuồng đến mức vò đầu bứt tai.
"Ngươi lui xuống , mớm thuốc cho hắn là được." Ta thật sự chịu được nữa, phất tay cho thái y và cung nhân lui xuống.
Trong phút chốc, trong điện chỉ còn và Lục Tri Viễn đang hôn mê.
Ta nhìn sắc mặt ́i nhợt của hắn, trong lòng vô cùng đau buồn.
Trong lúc nguy hiểm, hắn đứng trước để cản tên, nếu người nằm ở đây là mới phải.
Ta bưng chén thuốc, suy nghĩ, dùng môi cạy mở môi hắn mớm cho hắn uống.
Thuốc này đắng quá, bị đắng mà rưng rưng nước mắt.
Lục Tri Viễn tỉnh lại nửa đêm.
Hắn tỉnh lúc tựa vào giường ngáy o o, nước miếng chảy đầy tay ...
"Dậy mau." Lục Tri Viễn mặt đen như nhọ nồi lay thức giấc.
"A, ngài tỉnh rồi!" Ta mơ màng dụi dụi mắt, ngạc nhiên nói.
"Sao ngủ ở đây, sợ nhiễm lạnh ." Hắn dậy, dùng bàn tay trái thương đỡ dậy.
Vì xổm bên giường quá lâu, chân tê dại, run lẩy bẩy bệt lên giường, xoa chân : "Còn chẳng tại ngài mãi tỉnh, sợ c.h.ế.t khiếp. Ta chỉ canh giữ bên giường, để lúc ngài tỉnh dậy là đầu tiên mà."
Ta nói xong lại nghĩ đến cảnh hắn bị mũi tên bắn trúng, m.á.u tươi đầm đìa, hít mũi, khẽ chạm vai của : "Còn đau ?"
Lục Tri Viễn bật thành tiếng, đó trêu chọc: "Nha đầu vô tư như nàng cũng biết lo lắng à?"
Trong phút chốc, nước mắt của chảy ngược vào trong.
Ta lạnh lùng liếc một cái, đá văng đôi giày, lăn vào phía bên trong, quấn c.h.ặ.t chăn : "Ngủ thôi."
"Ha ha ha ha." Tâm trạng của hắn rất tốt nằm ở bên ngoài, đó nghiêng người về phía .
"Ta , chẳng đau chút nào." Một lát , ngay khi sắp chìm giấc ngủ, bỗng nhiên hắn ghé sát tai khẽ.
"... Lúc đó tránh , với bản lĩnh của , tránh một mũi tên chẳng dễ như trở bàn tay ." Ta suy nghĩ một lúc nhích về phía , tiến sát gần .
Có lẽ vì cách quá gần, ánh nến lờ mờ trong điện, mặt Lục Tri Viễn dần đỏ lên.
"Ta tránh thì nàng phải làm ?" Hắn khẽ ho một tiếng, mất tự nhiên ngoảnh đầu nơi khác.