Chương 4
Chẳng bao lâu, thấy giọng Bùi Trường Phong ngoài điện:
“A Hòa.”
Thái hậu :
“Trường Phong, ai gia thích vị thê t.ử của ngươi. Còn ngươi cưới nàng, vui ?”
Trong điện khói hương lượn lờ.
Bùi Trường Phong , ánh mắt thẳng thắn:
“Mẫu hậu, còn hỏi.”
Rời khỏi Từ Ninh cung, đưa túi hương cho .
Hắn nhận lấy, đeo bên hông, rạng rỡ:
“Năm lúc , cũng sẽ thêu túi hương cho nàng.”
Chúng cùng đến dự yến, xuống.
Ta thấy Tĩnh vương.
Gần đây mới , vị vương gia lạnh lùng ít thực hề dễ dàng.
Mẫu xuất thấp kém, sủng ái, từ nhỏ khổ hơn các hoàng t.ử khác.
Lúc , yến tiệc, thấy và Bùi Trường Phong thì chỉ mím môi dời ánh mắt.
Trên đường đến đây, mấy ngày từ chối một mối hôn sự , còn đem bát tự của xem, kết quả là mệnh cô độc cả đời.
“A Hòa, A Hòa, ăn cái .”
Bùi Trường Phong gắp một miếng điểm tâm cho .
Ta hồn:
“Ừ.”
Chẳng bao lâu, thiên t.ử bước .
Hắn ngang, mà từng bước lên đài cao, nâng chén rượu, với Bùi Trường Phong:
“Trường Phong, hôm nay là sinh thần của ngươi, trẫm chúc hai trăm năm hòa hợp…”
Nói đến đây ánh mắt dừng .
Ta cũng sững .
Không vì gì khác… bởi vì hôm qua phố, gặp qua vị đế vương nắm quyền sinh sát .
Hắn cứu , còn với :
“Từ biệt ly năm xưa, ngày đêm nhớ nhung.”
Giờ khắc , dù ngốc đến cũng hiểu .
Người tìm kiếm bao năm… chính là .
Bùi Lâm hổ là hoàng đế.
Chỉ trong chớp mắt, dời ánh , sắc mặt đổi, nốt câu:
“Trăm năm hòa hợp.”
Đời , cũng chỉ trăm năm mà thôi.
Nói xong, xuống, về phía thêm nào nữa.
Ta siết c.h.ặ.t lòng bàn tay đầy mồ hôi.
lúc , và Bùi Trường Phong, liền lớn tiếng trêu:
“Túc vương, lâu thấy ngài cùng bọn ngoài vui chơi. Trước đây còn tò mò ngài bận gì, giờ mới … tuấn mã, mỹ nhân, đúng là xuân phong đắc ý!”
…
Yến tiệc hôm nay tuy tổ chức trong cung, nhưng đến phần lớn đều cùng tuổi với Bùi Trường Phong.
Người , ai qua cũng chỉ cho là một câu đùa vô hại.
Bùi Trường Phong cũng :
“Hôm khác nhất định sẽ dành thời gian tụ họp với các ngươi. Đến lúc đó…”
…
Choang.
Một tiếng vỡ khẽ cắt ngang tất cả.
Lời của Bùi Trường Phong cũng im bặt.
Mọi ngẩng đầu lên thượng tọa, chỉ thấy chén rượu trong tay đế vương vỡ thành mấy mảnh.
Có run rẩy hỏi:
“Bệ hạ, khó chịu ở ?”
Bùi Trường Phong nhíu mày, lặng lẽ Bùi Lâm một lời.
Rất lâu , Bùi Lâm mới khẽ .
Hắn rũ mắt, thản nhiên dùng khăn lau vết rượu dính tay.
“Không , chỉ là nghĩ đến con ngựa , thấy tiếc thôi.”
Có đang xuân phong đắc ý.
Có mất ngựa quý, mất cả mỹ nhân.
Ta cụp mắt xuống, Bùi Lâm nữa.
Chỉ đột nhiên nhớ đến đêm , khi Bùi Trường Phong say rượu trở về từ trong cung, từng với rằng Bùi Lâm cướp ai đó về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/so-hoa-truyen/chuong-4.html.]
nghĩ, là hoàng đế, bốn bể.
Còn là thê t.ử khác.
Cho dù tức giận khó chịu, chắc cũng sẽ gì.
…
Những ngày tiếp theo, coi như sóng yên biển lặng.
Chỉ là ảo giác của , sinh hoạt trong phủ túng thiếu hơn nhiều.
Ta còn hạ nhân lén bàn tán, tiền tháng chậm năm ngày mới phát.
từ lúc gả đây, vị phu quân của tuy vẻ là kẻ ăn chơi nhưng tay ít cửa tiệm, thể là giàu đến chảy mỡ.
Vì hiểu .
Vì tìm t.h.u.ố.c cho , gần như tán tận gia tài.
Ta uống Cửu Tiết Linh Chi mà Bùi Trường Phong sai tìm về.
Hắn căng thẳng hỏi :
“Sao ? Có khá hơn chút nào ?”
Ta :
“Làm gì nhanh .”
Hắn thở dài:
“Được thôi, đợi thêm.”
đến nửa canh giờ, hỏi:
“Bây giờ thì ?”
Ta gương mặt tuấn tú của .
Hai tháng qua, chúng từng chút một quen.
Hắn đ.á.n.h cờ với , mua bánh quế hoa cho , hao hết tâm tư tìm Cửu Tiết Linh Chi.
Phụ mẫu ruột của chỉ lợi dụng .
Ngoài cốc chủ , là đầu tiên đối xử với như .
Ân tình sâu nặng , cả đời khó trả.
Ta hỏi:
“Những ngày ngươi ngoài chơi, là vì hết bạc ?”
Bùi Trường Phong bật :
“Nghĩ gì ?”
Hắn hề rằng.
Ngày đó đua ngựa cả ngày đến khi tận hứng trở về, thấy thê t.ử cưới của ở trong sân vắng, tự đ.á.n.h cờ với chính .
Hắn náo nhiệt cả đời, bên cạnh từng thiếu vây quanh, mùi sầu khổ.
khoảnh khắc , trong lòng hiếm khi nhói lên.
Hắn chẳng qua là nỡ để nàng cô đơn mà thôi.
Hôm , dẫn đến phủ Trưởng công chúa thưởng hoa.
Hắn hào hứng :
“Lan là cô mẫu sai mang từ Biện Châu về, quý lắm đấy. Nàng xem thử, giống loại nàng từng thấy ? Nếu thích, bản vương sẽ hỏi xin cô mẫu.”
Ta thoáng qua.
Thật sự .
Đẹp như lan ở Dược Vương cốc.
Ta nghĩ một lát, đang định mở miệng thì từ lối mòn sâu trong vườn truyền đến một giọng :
“Thích ? Trẫm cũng thể tặng ngươi.”
…
Thân thể Bùi Trường Phong cứng đờ.
Hắn khó tin đến.
“Hoàng ?”
“Huynh đến góp vui gì …”
Bùi Lâm để ý đến .
Ánh mắt lướt qua túi hương bên hông Bùi Trường Phong, bình thản .
Ta khom hành lễ:
“Nếu thần phụ thích, vương gia sẽ tặng.”
Thần sắc Bùi Trường Phong dần dịu .
“ là như .”
Bùi Lâm cau mày một hồi lâu.
“Ồ, .”
Không lâu là đến chính ngọ, Trưởng công chúa giữ và Bùi Trường Phong dùng bữa.
Còn Bùi Lâm…
“Hắn thể khỏe, đang nghỉ ở sương phòng.”
Ta thở phào nhẹ nhõm.