Mọi đến Tự Nhiên Các, đối mặt với gác mái gió lùa tứ phía, Lê Dạng thế mà cảm thấy an tâm như về nhà. Nơi tuy lọt gió nhưng hệ an cực cao.
Thanh Trần khi bước còn thấp thỏm: "Ta vẫn luôn hủy bỏ dấu vết tinh thần phụ tu sinh hệ Tự Nhiên, chắc là ..."
Hắn thử vượt qua kết giới Tự Nhiên Các. Chung Khôn bọn họ vị là ai, thấy đều ngạc nhiên.
Lê Dạng Thanh Trần , suy tư : "Ta nhớ sư , hệ Tự Nhiên nhiều phụ tu sinh..."
Thanh Trần hiểu nàng lo lắng gì, : "Yên tâm , hiện giờ những còn giữ dấu vết tinh thần đều là sẽ hại hệ Tự Nhiên."
Lê Dạng nghĩ cũng đúng, mới yên lòng. Khi hệ Tự Nhiên còn như mặt trời ban trưa, nhiều chen chúc phụ tu sinh. Sau t.a.i n.ạ.n 28 năm , trừ khi tình cảm thâm hậu, nếu đa phần đều chủ động hủy bỏ dấu vết.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Giang Dữ Thanh thì khá đáng thương. Hắn học sinh Tự Nhiên Các, cũng phận phụ tu sinh, nên tư cách .
Lê Dạng bảo : "Hay là ngươi về bộ Đan d.ư.ợ.c ..."
Giang Dữ Thanh: "Cho , cho , ơn Dạng tỷ! Chuyện quan trọng với !"
Người khác hiểu tên Thiên vận giả hệ Đan đạo phát điên cái gì, Lê Dạng tỏng. Đơn giản là tham chút điểm khiếp sợ thôi.
Vu Hồng Nguyên địch ý tràn đầy: "Ngươi thầy ? Không chiến bộ ? Cứ ở lỳ Tự Nhiên Các chúng gì!"
Giang Dữ Thanh để ý Vu Hồng Nguyên, chỉ Lê Dạng đáng thương. Thanh Trần ngược nỡ, cũng coi như từng đồng sinh cộng t.ử với Giang Dữ Thanh. Tuy tên đầu óc vấn đề nhưng nhân phẩm ô kê, trung thành với bạn bè.
Thanh Trần nghĩ nghĩ: "Với chỉ tinh thần của sư , chắc thể cảm ứng Tự Nhiên Các..."
Lời , Lê Dạng .
Thanh Trần giải thích: "Bản Tự Nhiên Các cũng là một kiện cực phẩm bí bảo, mà bí bảo đa phần dựa tinh thần lực để cảm nhận. Khi tinh thần lực các đủ thì cảm ứng , nhưng hiện tại... Hay thử xem?"
Thanh Trần cũng chắc. Lê Dạng thì từng nghĩ đến hướng . Nàng hứng thú: "Để thử."
Chuyến Kiếm Trủng thu hoạch quan trọng khác của Lê Dạng là thao túng tinh thần lực thuần thục hơn. Nàng phóng sợi quang tinh thần thăm dò Tự Nhiên Các. Trong khoảnh khắc đó, nàng thấy vô cùng nhỏ bé. Sợi quang dò như suối nhỏ đổ biển rộng, nháy mắt nuốt chửng. Đại dương mênh m.ô.n.g ... là Tự Nhiên Các?
Lê Dạng thử tăng lượng tinh thần lực, đến khi nàng sắp chịu nổi thì thấy một giọng già nua xa xăm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sinh-vien-truong-quan-doi-nhung-lai-dam-me-lam-ruong/chuong-549.html.]
"Phát hiện dấu vết hệ Tự Nhiên." "Đang phân biệt phận." "Đã phán định là t.ử truyền." "Đang mở quyền hạn."
Lê Dạng chỉ thấy đầu óc ầm vang, giọng lực va chạm tinh thần cực lớn nhưng ác ý, chỉ vì bản nó quá khổng lồ, như bọt sóng nhẹ nhàng của biển cả cũng đủ hất văng con thuyền lá nhỏ là nàng. Lê Dạng buộc cắt đứt sợi quang tinh thần, thở nhẹ: "Cảm ứng ."
【Điểm khiếp sợ từ Giang Dữ Thanh +1000.】
Giang Dữ Thanh nén kích động hỏi: "Ta ?"
Lê Dạng day trán: "Đợi chút, tiêu hao lớn, cần hoãn ."
Giang Dữ Thanh lập tức móc đan d.ư.ợ.c hồi phục tinh thần lực trân quý, hai tay dâng cho Lê Dạng: "Dạng tỷ, xin mời!"
Vương Thụy Già mắt sắc: "Vãi! Phẩm chất màu tím, cái ít nhất 500 công huân."
Vu Hồng Nguyên chua chát: "Mới 500 công huân thôi mà..." Tức thật, tên Giang Dữ Thanh đáng c.h.ế.t cái gì cũng hơn !
Lê Dạng cũng khách sáo, ăn đan d.ư.ợ.c. Công huân với Giang Dữ Thanh là gì, chỉ cần vớt điểm khiếp sợ, một giây xoa vài viên đan d.ư.ợ.c là kiếm .
Sau khi hồi phục, Lê Dạng cảm ứng Tự Nhiên Các nữa. Lần nhẹ nhàng hơn. Tự Nhiên Các nhiều quyền hạn, nhưng Lê Dạng chỉ thấy ba cái: Mở trạng thái phòng ngự khẩn cấp; mở chế độ tự động tấn công; cho phép khách thăm .
Tuy chỉ ba cái nhưng mấu chốt. Hai cái đầu mở lung tung. Phòng ngự khẩn cấp sẽ nhốt nội bất xuất ngoại bất nhập. Tự động tấn công thì dễ ngộ thương Thiên Cung. Cũng may thao tác bằng cảm ứng tinh thần nên sợ lỡ tay.
Lê Dạng thầm trong lòng: "Cho phép khách thăm Giang Dữ Thanh tiến ."
Cuối cùng, Giang Dữ Thanh cũng theo.
Lúc , nhóm Phong Nhất Kiều cũng về. Lâm Chiếu Tần thấy Lê Dạng liền hưng phấn: "Sư tỷ, mang cho thanh tinh binh nào ?"
Lê Dạng: "Vào trong ."
Mọi thấy nàng , lòng chìm xuống. Chẳng lẽ Lê Dạng tay trắng trở về? Phong Nhất Kiều thầm soạn lời an ủi trong lòng.