Có lẽ trong tương lai một ngày nào đó, cô thật sự thể chuyển tuổi thọ cho ai đó.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
tiền đề là, cô dùng mười vạn năm tuổi thọ để mở khóa tính năng .
Lê Dạng chỉ cảm thấy đau răng thật sự, cô thu hồi suy nghĩ, : “Tiêu hao 50 năm tuổi thọ, nạp năng lượng cho kiếm vô chủ!”
Năm giây chắc là đủ .
Chỉ thấy một đạo lục quang sâu thẳm rơi xuống cơ giáp, cơ giáp rõ ràng hoảng hốt, nhưng giống như khi sợi tinh thần bao phủ kháng cự như , mà là mờ mịt và bi thương.
“Chủ nhân...” Tiếng gọi bi thương vang lên trong tinh thần hải của Lê Dạng, Lê Dạng , nó gọi cô, mà là chủ nhân c.h.ế.t từ lâu của nó.
Lê Dạng c.ắ.n răng, nhẫn tâm : “Chủ nhân của ngươi ở bên .”
Đây lời , mà là một mệnh lệnh trong tinh thần hải.
Cơ giáp cảm ứng , lao về phía mắt trận đảo ngược.
Mắt trận đảo ngược đom đóm đột nhiên sáng lên, một cánh cổng truyền tống màu xanh lục xuất hiện, nuốt chửng thể cơ giáp.
Thành công!
Lê Dạng thở phào nhẹ nhõm.
Khanh Trần kinh ngạc cảnh .
Hồi lâu , mới chậm rãi đầu Lê Dạng: “Em... thể ban cho nó sự sống...”
Lê Dạng cũng giải thích thế nào, chỉ thể hàm hồ: “Đây là thầy em dạy, ừm, ngộ từ 《Hi Ngôn Tự Nhiên Tâm Kinh》... Cái đó, tự nhiên sinh vạn vật mà.”
Lê Dạng chỉ thuận miệng bịa, mạc danh cảm giác dòng nước ấm áp chảy qua tim.
Hệ thống: 【Chúc mừng ký chủ, tiến độ 《Hi Ngôn Tự Nhiên Tâm Kinh》 tăng lên đến 2%】
Khá lắm, tự nhiên thật sự sinh vạn vật a!
Khanh Trần cũng là bộ dạng bừng tỉnh đại ngộ, tán thán : “Sư , em hổ là mang thiên vận hệ Tự Nhiên, thiên phú ngộ tính thật sự lợi hại.”
Lê Dạng: “...” Vừa đến hai chữ thiên phú, cô liền nhịn chột .
“Chúng tiếp tục!” Lê Dạng , “Cố gắng đưa nhiều cơ giáp qua đó một chút, cho Sinh Vực loạn thêm!”
Tiểu kịch trường vô trách nhiệm: Khanh Trần: Thiên phú sư thật cao a. Hoa Lê: Đều là mệnh. Khanh Trần: , đều là mệnh!
Lê Dạng vẫn để tâm đến Giang Dữ Thanh.
Cô đưa một cơ giáp sang Sinh Vực, chắc sẽ gây sóng gió quá lớn, nhưng nếu đưa nhiều cơ giáp qua, liệu ngộ thương đến Giang Dữ Thanh ?
Lực tấn công của cơ giáp cực mạnh, Tứ phẩm cảnh bình thường tuyệt đối chống đỡ nổi.
Giang Dữ Thanh tuy là hệ Đan Dược, nhưng tinh thần lực của ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sinh-vien-truong-quan-doi-nhung-lai-dam-me-lam-ruong/chuong-523.html.]
Không đúng, hệ thống kinh ngạc, theo quan sát của Lê Dạng, hệ thống của Giang Dữ Thanh chỉ thể luyện t.h.u.ố.c, còn thể cày giá trị tinh thần.
Giang Dữ Thanh Tứ phẩm cảnh sơ giai, giá trị tinh thần phỏng chừng cũng tầm 4000.
Hơn nữa, với sự nhạy bén của Giang Dữ Thanh, thể nào cứng đối cứng với cơ giáp.
Chỉ cần chạy trốn, vẫn thể chạy thoát.
Cho dù thật sự trốn thoát, cũng chắc chắn sẽ vận dụng tấn công tinh thần, đến lúc đó sẽ phát hiện thủ đoạn khắc chế cơ giáp.
Nghĩ đến đây, Lê Dạng còn lo lắng cho Giang Dữ Thanh nữa.
Về phần những sinh vật Tinh Giới khác Kiếm Trủng... Lê Dạng liền quản nhiều như .
Họ chọn đến nơi nguy hiểm như thế , chắc hẳn đều chuẩn tâm lý đối mặt với nguy hiểm.
Chưa đến mười phút, Lê Dạng và Khanh Trần thấy một cái mắt trận đảo ngược.
Hiệu suất của họ cao.
Chủ yếu là kinh nghiệm ngày càng phong phú, hơn nữa mục tiêu rõ ràng, cần dọn dẹp hết tất cả cơ giáp, cho nên tiết kiệm lượng lớn thời gian.
Hai phối hợp cũng ngày càng ăn ý, nhiều họ đồng thời tay, khi g.i.ế.c c.h.ế.t những cơ giáp dư thừa, nháy mắt lao về phía mắt trận đảo ngược, thu hút cơ giáp còn sống đến Sinh Vực.
Lê Dạng ban đầu còn cần gia hạn mạng sống cho cơ giáp năm giây, chờ khi thành thục hơn, cô giảm thời gian xuống còn ba giây.
20 năm tuổi thọ cũng là mạng.
Tiết kiệm bao nhiêu bấy nhiêu.
Đáng tiếc ba giây là cực hạn, ít hơn nữa thì cơ giáp giống như từng sống , mắt trận đảo ngược căn bản kiểm tra .
Ba mươi năm tuổi thọ đổi một cái, cũng đáng giá.
May mắn Lê Dạng sớm tích trữ một vạn năm tuổi thọ, bằng thật dám đốt mạng như .
Cũng may còn Liên Tâm, thỉnh thoảng tặng cô vài trăm năm tuổi thọ.
Đặc biệt là những lúc chiến đấu.
Cũng Liên Liên là quan tâm cô, là đang cổ vũ cho cô.
Tóm , Lê Dạng thấy tuổi thọ, trong lòng ấm áp.
Tinh thần lực của Khanh Trần cạn kiệt, xếp bằng xuống : “Hai mươi cái!”
Lê Dạng tính toán trong lòng: “Quy mô Sinh Vực và T.ử Vực giống ?”