Vào 00:00 ngày 8 tháng 7 theo giờ tinh tế, quang não của mấy đồng thời nhận tin nhắn từ chính phủ.
【Phát hiện chơi đang ở tinh cầu Trạch Bạc Nhĩ, phi hạm tinh tế đến hoang tinh sẽ khởi hành đúng 6:00 hôm nay từ cảng 1, khu A1, tinh cầu Trạch Bạc Nhĩ.】
【Xin các chơi sắp xếp thời gian hợp lý, đến cảng giờ để đảm bảo lên hạm đúng giờ.】
Tùy Thất thả lỏng tinh thần, ngả đầu ngủ ngay: “Chúng 5 giờ xuất phát.”
Tả Thần và những khác ý kiến, ai về phòng nấy ngủ.
Rạng sáng 5 giờ rưỡi, bốn lên phi hạm đến hoang tinh tại cảng.
Liên Quyết ngay cạnh họ, cách một lối nhỏ.
Hai bên chào hỏi đơn giản ai nấy đều nhắm mắt dưỡng thần.
Sau hơn một giờ di chuyển, phi hạm đến hoang tinh thành công.
【Đã đến tinh cầu Tịch Tức, xin các chơi chuẩn đổ bộ!】
Vừa dứt lời, tấm chắn cửa sổ bên cạnh Tùy Thất vốn đang đóng c.h.ặ.t cũng từ từ nâng lên.
Cô vô thức ngoài, bên ngoài cửa kính trong suốt là trời xanh, cũng đất liền, mà là nước biển xanh thẳm.
Rong rêu tươi , san hô khổng lồ và các loài cá đủ hình đủ dạng lọt tầm mắt.
Đây là định ném chơi xuống biển ?
Chính phủ đúng là càng ngày càng chơi.
Tùy Thất định ôm lấy đồng đội bên cạnh, ghế m.ô.n.g đột nhiên rút , sàn phi hạm chân bỗng chốc biến mất.
Mấy ngàn chơi phi hạm cứ thế bất ngờ rơi xuống làn nước biển lạnh buốt.
Tùy Thất dòng nước lạnh lẽo và xiết cuốn , cảm giác mất trọng lượng và ngạt thở mãnh liệt ập đến trong chốc lát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sinh-ton-tan-the-ta-dan-phe-doi-quet-sach-server/chuong-152-khai-cuoc-bi-nem-xuong-bien-tro-thanh-nguyen-lieu-nau-an-tuoi-song.html.]
Cô chỉ cảm thấy như trở hẻm núi dốc chật hẹp đó, cơn lũ bất ngờ ập đến che kín miệng mũi, chặn thở và tiếng kêu cứu của cô.
Bóng ma t.ử thần như gông cùm lạnh lẽo tê liệt tay chân, cô thể cử động, chỉ thể mặc cho rơi xuống đáy biển sâu thẳm.
Ngay khi cô nghĩ rằng sẽ c.h.ế.t ngay từ đầu, trong tầm mắt mơ hồ đột nhiên hiện lên một bóng dáng nhỏ gầy quen thuộc, ngay đó là một vệt màu bạc trắng.
Cô khó khăn tập trung tầm mắt, phát hiện Muội Bảo và Liên Quyết đang bơi về phía .
Ngay khoảnh khắc hai sắp chạm cô, một tấm lưới đ.á.n.h cá khổng lồ từ phía họ chụp xuống, trói c.h.ặ.t hai lưới một cách chính xác.
Kéo họ cùng với cá tôm trong lưới lên.
Tùy Thất đột nhiên mở to mắt, nguy cơ cận kề xé tan ký ức hư ảo.
Sức lực tràn tay chân, cô vung tay, đạp nước lao về phía , cố gắng bám lấy lưới cá.
Theo Muội Bảo và Liên Quyết, kéo về phía mặt biển lấp lánh rõ.
Khoảnh khắc trồi lên khỏi mặt nước, Tùy Thất hít khí trong lành liền ho sặc sụa.
Lồng n.g.ự.c cô phập phồng dữ dội, bên tai chỉ thấy tiếng thở dồn dập của chính .
Trong lưới cá tay là Muội Bảo và Liên Quyết cũng đang ho sù sụ.
“Muội Bảo.”
Tùy Thất thốt một tiếng khàn khàn, bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lưới cá gỡ một cách mạnh bạo.
Bàn tay nắm lấy cánh tay cô dày thô ráp, lòng bàn tay đầy vết chai.
Hắn một tay nhấc Tùy Thất lên, nhẹ nhàng vác cô lên vai, tay kéo lưới cá, sải bước rời khỏi bờ.
“Hôm nay vận may tệ, bắt ba món nguyên liệu nấu ăn tươi sống, ha ha ha.”