Đèn xanh bật sáng, Diệp Phạn lập tức đạp thốc chân ga, lao như bay về phía trường mầm non của con trai. Trái tim cô đập thình thịch liên hồi, sự hoảng loạn chiếm lấy tâm trí.
Diệp Phạn chẳng màng đến sự an nguy của bản , cô chỉ quan tâm liệu Đô Đô tổn thương . Một khi sự việc vỡ lở, những mũi dùi dư luận vốn đang nhắm cô, sẽ nhanh ch.óng chuyển hướng sang tấn công Đô Đô, biến bé vô tội trở thành bia đỡ đạn cho miệng lưỡi thế gian.
Đôi bàn tay nắm c.h.ặ.t vô lăng của Diệp Phạn run lẩy bẩy, cô tự nhủ ép bản bình tĩnh , lập tức bấm gọi cho Hiệu trưởng Tôn.
Chuông đổ tiếng đầu tiên nhấc máy.
Giọng đầy lo lắng, hốt hoảng của Hiệu trưởng Tôn truyền đến từ đầu dây bên : “Diệp Phạn, cô đang ở ? Chuyện của Đô Đô bại lộ , phóng viên đang vây kín ngoài cổng trường đây .”
Diệp Phạn đáp: “ đang lái xe đến , phiền cô đưa Đô Đô cửa , sẽ đón thằng bé ở đó.”
Vừa cúp điện thoại, Hiệu trưởng Tôn lập tức rảo bước về phía lớp của Đô Đô. Khi cô đẩy cửa bước , giáo viên đang dạy các bé hát.
Tiếng ca hồn nhiên vô tư lự chẳng hề vấy bẩn bởi sự náo loạn bên ngoài, tựa như giông bão thế gian đều dừng bước ngưỡng cửa lớp học .
Sự xuất hiện đột ngột của Hiệu trưởng Tôn khiến giáo viên phụ trách chút giật , nhưng cô Tôn nhanh ch.óng lấy sự điềm tĩnh, để cảm xúc hoang mang của lây lan sang bọn trẻ.
Cô cố giữ vẻ mặt bình thản như ngày: “Đô Đô, con ngoài một chút nhé, đến đón con .”
Đô Đô sóng gió gì đang chực chờ ngoài , tin đến, bé liền toét miệng rạng rỡ, lạch bạch chạy khỏi lớp.
Hiệu trưởng Tôn nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của Đô Đô, dẫn bé vòng phía cửa .
Đô Đô ngước khuôn mặt ngây thơ lên hỏi Hiệu trưởng Tôn, vẻ mặt đầy sự khó hiểu: “Đô Đô học nữa ạ?” Cậu bé đưa tay gãi đầu, ánh mắt ánh lên sự tò mò trong trẻo.
Hiệu trưởng Tôn hạ giọng dịu dàng: “Mấy ngày tới Đô Đô nghỉ ở nhà nhé, nhớ Đô Đô quá nên đến đón con đấy.”
Đô Đô gật gật cái đầu nhỏ xíu như hiểu như , bàn tay ngoan ngoãn để Hiệu trưởng Tôn dắt một mạch phía cửa .
Ở một diễn biến khác, chiếc xe của Diệp Phạn lao vun v.út, nhanh tiếp cận khu vực quanh trường mầm non. Cô cố gắng lách qua đám đông phóng viên đang bu kín cổng chính, dừng xe ngay lối cửa của trường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/showbiz-me-ruot-cua-nhan-vat-phan-dien-song-doi-an-yen/chuong-506.html.]
Diệp Phạn vội vã mở cửa xe, bước những bước dài lao thẳng bên trong.
Vừa bước chân khuôn viên trường, Diệp Phạn thấy Hiệu trưởng Tôn đang dắt Đô Đô tiến về phía . Giây phút thấy con trai bình an vô sự, Diệp Phạn mới trút một thở phào nhẹ nhõm.
“Mẹ ơi!” Đôi mắt Đô Đô tức thì bừng sáng khi thấy Diệp Phạn, bé lạch bạch chạy ùa lòng .
Diệp Phạn dang tay ôm c.h.ặ.t Đô Đô lòng, vòng tay khẽ siết , may mắn con cô vẫn . Hiệu trưởng Tôn bước tới hỏi han: “Có cần giúp một tay ?”
Diệp Phạn đưa ánh mắt đầy ơn Hiệu trưởng Tôn: “Thật ngại quá, phiền đến cô , cảm ơn cô chiếu cố cho Đô Đô.”
Hiệu trưởng Tôn khẽ lắc đầu: “Hiện tại cửa vẫn phóng viên nào lảng vảng, cô mau đưa Đô Đô khỏi đây . tin tưởng cô, chặng đường phía của cô vẫn còn dài.”
Cô Tôn cũng từng theo dõi các tác phẩm của Diệp Phạn, cô rõ năng lực diễn xuất của cô gái trẻ xuất sắc đến nhường nào. Dẫu lúc Diệp Phạn đang đối mặt với muôn vàn khó khăn, cô vẫn tin chắc rằng Diệp Phạn nhất định sẽ mạnh mẽ lên từ đầu.
Diệp Phạn gật đầu chào tạm biệt Hiệu trưởng Tôn, bế bổng Đô Đô lên và rảo bước tiến về phía cửa . Nào ngờ, đặt chân đến cổng, một tràng âm thanh hỗn độn, huyên náo bỗng dội tai.
Đám săn ảnh đ.á.n.h tung tích của cô kịp thời bao vây cửa , lăm lăm máy ảnh tay, chỉ chực chờ khoảnh khắc con Diệp Phạn xuất đầu lộ diện.
Chẳng rõ kẻ nào hô lớn: “Diệp Phạn xuất hiện , cô đang bế con trai kìa!”
Trong chớp mắt, ánh đèn flash chớp nháy liên hồi, tiếng bấm máy lách tách vang lên ngớt. Mọi ống kính máy đều chĩa thẳng Diệp Phạn và đứa bé đang gọn trong vòng tay cô.
Phản xạ cực kỳ nhạy bén, Diệp Phạn lập tức thụp xuống, đặt Đô Đô xuống đất, dùng bộ thể che chắn khuôn mặt của con.
Cô nhanh ch.óng cởi phăng chiếc áo khoác ngoài, trùm kín lên Đô Đô, tiện tay đội luôn chiếc mũ lưỡi trai lên đầu bé.
Đô Đô vốn chẳng hiểu chuyện gì đang diễn , ngơ ngác hỏi : “Mẹ ơi, mấy cô chú ngoài là ai thế ạ? Sao họ cứ chụp hình Đô Đô mãi thế?”
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.