Đái Cận Sơn quyết đoán: “Để đưa cô qua đó.”
Diệp Phạn gật đầu. Lúc , điện thoại rung lên, cô liếc màn hình, tên gọi hiện lên là Giản Lan.
Diệp Phạn bắt máy: “Mẹ ạ.”
Giọng của bà Giản Lan vẫn dịu dàng ấm áp như ngày: “Tiểu Phạn, tối nay con đón Đô Đô qua nhà ăn cơm nhé, nhiều món ngon……”
Bà Giản Lan công việc của Diệp Phạn bận rộn, thường ngày khi cô , bà đều chủ động gọi điện để hỏi thăm. Bà cũng Đô Đô học nhà trẻ, nên luôn nắm bắt tình hình của cháu ngoại.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Diệp Phạn định lên tiếng đáp lời, giọng nghẹn ngào nghẹn ứ nơi cổ họng. Bà Giản Lan nhạy bén nhận ngay sự bất thường, khẽ hỏi: “Tiểu Phạn, chuyện gì xảy con?”
Giọng Diệp Phạn run run: “Đô Đô đang nhập viện.” Cô tường thuật ngắn gọn đầu đuôi sự việc cho bà .
Bà Giản Lan vô cùng sốt ruột, bà dứt khoát buông một câu: “Mẹ sẽ cùng con.”
Bà cũng vô cùng lo lắng cho sự an nguy của Đô Đô. Hơn thế nữa, là một , bà thấu hiểu quyết định của Diệp Phạn hơn ai hết, và sẽ dành cho cô sự ủng hộ tuyệt đối ngay thời khắc khó khăn .
Cõi lòng Diệp Phạn mềm nhũn, sự hiện diện của bà Giản Lan dường như giúp trái tim đang hoảng loạn của cô vơi bớt phần nào sự bất an: “Vâng ạ.”
Thời gian cấp bách, Diệp Phạn thêm lời nào, cô vội vã lên xe của Đái Cận Sơn, chiếc xe lao nhanh về hướng bệnh viện.
Xe lướt con phố rộng lớn, cảnh vật bên ngoài ô cửa sổ ngừng lùi phía . Diệp Phạn đờ đẫn ngoài, trái tim vẫn luôn treo lơ lửng giữa trung.
Hiện tại sức khỏe của Đô Đô ? Thằng bé hẳn là khó chịu lắm đây……
Tâm trí Diệp Phạn rối bời như tơ vò, từng ý niệm vụt qua đều chỉ xoay quanh Đô Đô. Hễ đụng đến chuyện của Đô Đô, một xưa nay luôn điềm tĩnh như Diệp Phạn, dường như cũng chẳng thể giữ nổi bình tĩnh nữa.
Khóe mắt Diệp Phạn hoen đỏ, cô hít thở thật sâu, cố gắng ép bản lấy sự tự chủ.
Sự thể đến nước , cô tuyệt đối để bản loạn nhịp . Diệp Phạn nhắm nghiền mắt , lúc mở , ánh mắt trở nên thanh tĩnh hơn, dẫu tận sâu đáy mắt vẫn hằn in sự âu lo chất ngất.
Diệp Phạn lúc đang để mặt mộc, hề trang điểm, sắc mặt vì thế càng trở nên nhợt nhạt yếu ớt. Cô khoác một chiếc áo măng tô đen, đội một chiếc mũ lưỡi trai tiệp màu, vành mũ kéo sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/showbiz-me-ruot-cua-nhan-vat-phan-dien-song-doi-an-yen/chuong-498.html.]
Khi xe đỗ cửa của bệnh viện, bà Giản Lan cũng vặn tới nơi. Vừa thấy Diệp Phạn, bà lập tức bước tới nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô: “Đừng quá lo lắng, Đô Đô chắc chắn sẽ con.”
Lời an ủi của bà Giản Lan khiến tâm trạng Diệp Phạn dịu đôi chút, cô nắm c.h.ặ.t lấy tay bà: “Vâng ạ.”
Cửa bệnh viện vắng vẻ, nhưng Diệp Phạn cũng dám nán quá lâu. Cô cùng bà Giản Lan bước nhanh về phía thang máy, bấm nút lên.
Thang máy chầm chậm di chuyển lên cao, sự căng thẳng trong lòng Diệp Phạn càng lúc càng dâng trào.
Cửa thang máy mở, Diệp Phạn kéo thấp vành mũ, nhanh ch.óng cùng bà Giản Lan bước ngoài.
Phòng bệnh của Đô Đô tít ở cuối hành lang. Bệnh viện phủ một màu trắng toát lạnh lẽo kéo dài vô tận, khiến cõi lòng cũng thêm phần nặng nề, ngột ngạt. Diệp Phạn rảo bước thật nhanh tiến về phía căn phòng .
Khi Diệp Phạn và bà Giản Lan đến gần cửa phòng, cánh cửa bất chợt mở , vài y tá từ bên trong bước .
Diệp Phạn theo phản xạ cúi gầm mặt xuống, bà Giản Lan cũng tinh tế nghiêng che chắn phía , khuất lấp bóng dáng của cô.
Mấy cô y tá khá gần, tò mò đưa mắt sang.
Những y tá khác chỉ thấy Diệp Phạn trông vẻ quen mắt, nhưng nhận cô là ai, càng nghĩ đến việc cô là một ngôi nổi tiếng.
Thế nhưng, một nữ y tá trong đó khi thấy Diệp Phạn, đôi mắt lập tức lóe lên, trong lòng kinh ngạc đến cực điểm. Cô ả thường ngày đam mê hóng hớt tin tức giải trí, đối với khuôn mặt của các ngôi thì thuộc lòng.
Mặc dù phụ nữ cố tình cúi đầu, vành mũ cũng ép xuống thấp, nhưng ngũ quan xinh mang nét thanh lãnh đặc trưng , chỉ cần kỹ một chút là thể nhận ngay. Cô chính là nữ minh tinh đang nổi đình nổi đám, Diệp Phạn.
Hiệu trưởng Tôn Diệp Phạn sẽ đến, nên chu đáo sắp xếp cho Đô Đô một phòng bệnh VIP độc lập, bà giúp Diệp Phạn bưng bít sự việc .
Chờ đến khi nhóm y tá rời hẳn, Diệp Phạn mới vội vã đẩy cửa bước phòng, nôn nóng xem tình hình của con trai.
Chẳng ai để ý rằng, nữ y tá ban nãy lén lút nấp ở khúc cua hành lang, rình mò động tĩnh bên .