Diệp Phạn khẽ đảo mắt, ánh một nữa dừng Giản Lan, cô thâm trầm quan sát bà thêm một nữa.
Đường Cẩm lườm Diệp Phạn, ánh mắt sắc lẹm như d.a.o: “Cô to nhỏ gì với đấy?” Chất giọng gay gắt mang đậm vẻ chất vấn, o ép khác.
Chính Đường Cẩm cũng thể lý giải tại bản e dè, kiêng kỵ Diệp Phạn đến . Có lẽ do Diệp Phạn quá đỗi xuất chúng, luôn lấn lướt cô mặt, hoặc cũng thể là do một nguyên nhân sâu xa nào đó hé lộ.
Giản Lan khẽ chau mày: “A Cẩm, con ăn hồ đồ như ?” Trong vô thức, Giản Lan lên tiếng che chở cho Diệp Phạn, trong mắt bà, thái độ của Đường Cẩm lúc thực sự vô lý.
Giản Lan xưa nay vốn thói quen nuông chiều con cái thái quá, nên bà cũng sẽ vì Đường Cẩm là cốt nhục của mà nhắm mắt bênh vực mù quáng.
Bề ngoài Giản Lan trông vẻ nhu mì, hiền thục, nhưng với kinh nghiệm thương trường nhiều năm chèo lái công ty, phong cách việc của bà vô cùng quyết đoán, cứng rắn. Nếu ai đó cả gan chạm đến ranh giới của bà, bà tuyệt đối sẽ nhẫn nhịn.
Đường Cẩm vốn tính khí bốc đồng, kiêu ngạo, chẳng qua khi mặt nhà họ Đường, cô luôn khéo léo ngụy trang. Nay Giản Lan trách cứ, cô tức tối siết c.h.ặ.t hai bàn tay đang buông thõng bên hông.
Bị bẽ mặt mặt Diệp Phạn, mà cô chẳng thể nào cãi nửa lời.
Đường Cẩm dậm chân bình bịch tại chỗ: “Mẹ.” Dáng vẻ phụng phịu trông vẻ như đang nũng nịu, nhưng thực chất trong lòng cô tuyệt nhiên hề ý định nhận với Diệp Phạn.
Giản Lan sang Diệp Phạn, giọng chan chứa sự áy náy: “Thật ngại quá, mặt con gái xin cô.”
Diệp Phạn nở một nụ hiền hòa với Giản Lan, dáng vẻ thản nhiên như thể chẳng hề để tâm đến chút xích mích cỏn con . Bản tính cô vốn dĩ thích gây khó dễ cho khác, hơn nữa, phụ nữ mặt chính là ruột của cô, thanh âm của Diệp Phạn tự nhiên dịu dàng vài phần.
“Không ạ.”
Giản Lan thầm thở dài trong lòng. Đường Cẩm và Diệp Phạn trạc tuổi , mà Diệp Phạn chững chạc, hiểu chuyện hơn hẳn.
Khí chất của Giản Lan và Diệp Phạn sự tương đồng đến kinh ngạc, trong khi Đường Cẩm cạnh họ trở nên vô cùng lạc lõng.
Diệp Phạn đầu , thẳng mắt Đường Cẩm: “Vừa mắt cá chân của dì trật nên mới nán hỏi thăm vài câu, nếu cô lo lắng cho dì thì nhất nên đưa dì đến bệnh viện kiểm tra .”
Thái độ của Diệp Phạn đỗi hờ hững, khác một trời một vực so với sự dịu dàng dành cho Giản Lan ban nãy, khiến Đường Cẩm nghẹn họng, thể phản bác.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/showbiz-me-ruot-cua-nhan-vat-phan-dien-song-doi-an-yen/chuong-300.html.]
Đường Cẩm hít sâu một , cố kìm nén cơn giận: “Mẹ thì tự đường chăm sóc, cần cô bận tâm.” Vì Giản Lan ở cạnh, Đường Cẩm đành hạ giọng, bớt phần gay gắt.
Diệp Phạn hiếm hoi đáp trả Đường Cẩm bằng một nụ , khóe môi khẽ cong lên, buông một câu đầy ẩn ý.
“Vậy , hy vọng cô vẫn thể tròn bổn phận của .”
Vào khoảnh khắc , trong ba mặt, chỉ duy nhất Diệp Phạn nắm rõ mối quan hệ huyết thống rối ren giữa họ. Giản Lan còn thể Đường Cẩm bao lâu nữa, chính Diệp Phạn cũng thể đoán chắc.
Diệp Phạn cất lời từ biệt Giản Lan: “Chào dì, xin phép .”
Giản Lan khẽ gật đầu.
Diệp Phạn nán thêm, gót bước về phía cửa phụ. Chiếc xe bảo mẫu đợi sẵn ở cửa, cô nhanh ch.óng bước lên xe.
Phố xá lên đèn, bóng đêm buông xuống đặc quánh, ánh đèn đường nhàn nhạt hắt những tia sáng mờ ảo, gian trong xe tĩnh lặng như tờ.
Diệp Phạn lơ đãng khung cảnh vụt qua ngoài cửa sổ, hàng chân mày khẽ chau , trong tâm trí ngừng hiện lên khuôn mặt của Giản Lan.
Hiện tại, Diệp Phạn ý định phơi bày sự thật về vụ tráo đổi năm xưa cho Giản Lan , bởi thời điểm thực sự thích hợp.
Dẫu cho Đường gia chấp nhận phận thực sự của cô, thì cùng lắm cũng chỉ là đón cô về Đường gia.
Thế nhưng, Đường Cẩm gắn bó với Đường gia nhiều năm, tình cảm giữa họ sớm bén rễ sâu đậm, sự xuất hiện đường đột của cô lúc chỉ khiến cô trở thành một kẻ thừa thãi, một vị khách mời.
Hơn thế nữa, Diệp Phạn hề dựa dẫm thế lực của Đường gia để đạt những gì khao khát.
Tuy nhiên, Diệp Phạn tuyệt đối dễ dàng buông tha cho Đường Cẩm. Kẻ trắng trợn cướp đoạt cuộc sống của khác, chắc chắn trả một cái giá đắt. Cô sẽ đích lột trần bộ mặt thật của Đường Cẩm bộ nhà họ Đường.