Sâu Nơi Người Sống - Chương 2: Kẻ cô độc
Cập nhật lúc: 2026-03-10 09:57:57
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vù vù vù~
Quạt trần trong lớp học vù vù, cố gắng xua cái nóng hầm hập của mùa hè. Thế nhưng cảm giác bức bối trong lòng học sinh lúc chỉ càng lúc càng nặng nề hơn.
Ngày nghỉ Quốc Khánh kéo dài nửa tháng đang đến gần, và buổi học cuối cùng chỉ còn đầy hai phút nữa là kết thúc. Phần lớn học sinh của lớp 5 khối 11 thu dọn cặp sách xong xuôi, ai nấy cũng hướng ánh mắt ngoài cửa sổ. Dù tiết học “Văn hoá bảo vệ tổ quốc” kết thúc, nhưng với các cô học sinh, bài học chẳng còn mấy quan trọng nữa.
Tuy nhiên~ một nam sinh sát vách tường, vẫn đang chăm chú lắng từng lời giảng. Ánh mắt di chuyển liên tục giữa bảng đen và vở ghi, cố gắng ghi bộ nội dung đang giảng dạy.
Keng keng~
Chuông tan học vang lên.
Đám học sinh lập tức nhốn nháo, 3 1 nhóm, 5 1 tốp bắt đầu ùa khỏi lớp học. Có đứa chạy gào rú, trông như sợ ai đó giữ trong trường.
Chỉ nam sinh , khi cẩn thận xác nhận chép hết nội dung bài giảng, mới bắt đầu từ tốn sắp xếp đồ đạc cặp.
Ngay lúc ~
Một bóng đổ ập xuống, phủ kín cả mặt bàn. Cậu nam sinh theo phản xạ tự nhiên, nắm c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đ.ấ.m, lập tức đầu .
đập mắt chỉ là một đôi tay mềm mại đang đặt lên mép bàn. Đó là một đôi tay nữ giới, trắng trẻo nhưng vẫn lộ rõ đường nét cơ bắp gọn gàng. Cùng với nụ dịu dàng và đầy thiện, ngay lập tức khiến giảm bớt đề phòng.
Người xuất hiện ai khác chính là Ngô Mạn, lớp trưởng hiện tại của lớp 5 khối 11. Cô gái cao tới 1m7, vóc dáng cân đối gần như mỹ, hôm nay còn buộc tóc đuôi ngựa cao. Chỉ qua thôi là giỏi chơi thể thao.
Vì là buổi học cuối cùng kỳ nghỉ nên hôm nay cần mặc đồng phục. Lớp trưởng mặc 1 bộ đồ thể thao mùa hè: áo thun trắng kết hợp với áo khoác chống nắng màu nhạt, bên là quần short ôm sát cùng giày thể thao trắng.
Sau khi xác nhận đối phương là ai, nam sinh mới thả lỏng, tiếp tục thu dọn sách vở.
“Ê~ La Ngục, đang tính chơi 2 ngày giữa kỳ nghỉ á, rảnh ?”
“Không.” – Cậu đáp.
Bị từ chối thẳng thừng nhưng lớp trưởng vẫn bỏ cuộc, cô áp sát gần, hạ giọng :
PTL
“Không là chơi. Nhà nhờ sắp xếp để tham gia một chuyến ‘thực tập sớm’. Chuyện mà, nếu thành công, thông tin đó sẽ ghi hồ sơ cá nhân của tụi , sẽ lợi cho kỳ tuyển sinh năm .”
La Ngục vẫn trả lời, chỉ tiếp tục thu dọn sách vở.
Lớp trưởng cũng vội, lặng lẽ chờ đợi .
Chỉ đến khi xếp xong quyển cuối cùng, mới mở miệng hỏi:
“Có những ai?”
“Nếu tham gia, thì tổng cộng 4 . Có 1 bạn trong lớp xin nghỉ phép, thêm 1 cô bạn của tớ ngoài trường là con gái. Hai nam hai nữ, cân bằng giới tính. Mà đừng lo, cả 2 đều là học sinh xuất sắc về thể chất, chắc chắn sẽ kéo chân .”
La Ngục gật đầu. Được tham gia thực tập hạn là 1 cơ hội vô cùng hiếm, thể bỏ lỡ.
Lớp trưởng giơ tay về phía , gần như che trọn tầm mắt của La Ngục, chỉ chiếc vòng kim loại dẻo đang đeo cổ tay :
“Chuyến thực tập dự kiến sẽ bắt đầu trong 7 ngày nữa. 1 ngày khi xuất phát, tụi tớ sẽ gọi điện báo . Lúc đó tụi sẽ gặp mặt một , cùng mua sắm các món đồ cần thiết cho chuyến .”
“Ừm.”
lúc , loa phát thanh của trường vang lên đúng giờ:
“Tất cả giáo viên và học sinh vui lòng rời khỏi trường trong vòng 15 phút, nhà trường chuẩn tiến hành kiểm tra tổng thể kỳ nghỉ. Ai rời đúng hạn sẽ ghi và đến phòng y tế để kiểm tra diện.”
“La Ngục, thi chạy với tớ ? Xem ai tới cổng trường nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-noi-nguoi-song/chuong-2-ke-co-doc.html.]
“Không.”
Ngô Mạn – tư thế chạy – đành thở dài một tiếng:
“Tch, chán ghê.”
Hai một một rời khỏi lớp học, cùng bước trong sân trường.
Dù Ngô Mạn liên tục đầu vẫy tay gọi , La Ngục vẫn duy trì tốc độ bước chân đều đều, như thể tính toán kỹ thời gian và chẳng lo lắng gì về việc giữ trong trường.
Khi La Ngục bước khỏi cổng, Ngô Mạn sớm chiếc xe riêng sang trọng đang đợi sẵn bên ngoài. Cậu cảm nhận một ánh từ trong xe đang dõi theo , nhưng dường như quá quen với điều đó, cũng chẳng mấy bận tâm.
La Ngục , bước lên chiếc xe buýt quen thuộc, và chọn ở dãy ghế cuối cùng như khi. Khi yên vị ở chiếc ghế gần cửa sổ, định chợp mắt một lát thì đột nhiên, một đoạn phát thanh đặc biệt vang lên trong khoang xe.
Ting ~ ting ~ ting ~
Ba tiếng chuông báo hiệu vang lên với tần cao và ch.ói tai, báo hiệu tầm quan trọng của nội dung sắp phát.
“Ngày mai là dịp 'Lập Quốc lễ' duy nhất mỗi năm, bộ công dân sẽ nghỉ lễ 15 ngày. Xin đặc biệt lưu ý: dù đang trong kỳ nghỉ vui vẻ, các công dân vẫn nghiêm túc tuân thủ ‘Luật An Ninh Quốc Gia dịp Lập Quốc’. Những chỉ định ‘ phục vụ vùng’ trong kỳ nghỉ nghiêm túc thực hiện nghĩa vụ, đó sẽ bù thêm kỳ nghỉ tương ứng.
Công dân ngoài nhiệm vụ trong kỳ nghỉ, tuân thủ đúng ‘quy định an ninh’ của từng khu vực. Người cần đến khu vực khác xin chuẩn kỹ giấy tờ, mang theo giấy chứng nhận kiểm tra sức khoẻ khi rời thành phố, và kiểm tra tâm lý diện khi trở về.”
Toàn bộ phần phát thanh đầu tiên phát bằng tiếng Nga.
Tuy La Ngục mang quốc tịch Hoa Hạ, nhưng vẫn thể hiểu — vì tiếng Nga là môn bắt buộc trong chương trình văn hoá ở trường. Sau đó, loa tiếp tục phát thông báo bằng 4 thứ tiếng: tiếng Trung, tiếng Anh, tiếng Đức và tiếng Ý.
Dựa theo kế hoạch ban đầu, La Ngục dự định sẽ ở nhà suốt kỳ nghỉ . giờ đây, cần cân nhắc đến chuyện ‘thực tập’, vì kế hoạch cũng sẽ đổi.
【Thông báo: Đã đến Khu cư trú 13, xe sẽ đóng cửa trong 10 giây nữa.】
La Ngục đeo balo bước xuống xe, nhanh ch.óng đến nơi sâu nhất trong khu dân cư – nơi mà gọi là “nhà”.
Trên tủ giày ở cửa treo một bức ảnh chụp một gia đình bốn . Ngoài bố , La Ngục còn một chị gái. Trên tủ giày còn để một phong thư – bố đưa chị gái nghỉ lễ từ sớm, và năm nay, trông nhà dịp Lập Quốc lễ sẽ là – một học sinh cấp ba đang bận rộn việc học hành.
La Ngục hề oán trách chuyện , ngược còn cảm thấy hài lòng.
Cậu luôn thích ở nhà một .
Du lịch chơi đối với là một trải nghiệm đầy áp lực.
Cậu mở tủ lạnh, lấy hộp bánh thịt bò đông lạnh và ớt xanh, đó đặt cái nồi hấp lên bếp.
Nhân lúc đang chuẩn nấu nướng, La Ngục còn lấy từ trong phòng ngủ một hộp đựng đĩa quang gói gọn đẽ, cùng với một chiếc chuông kim loại nặng 25kg ký hiệu đặc biệt, cẩn thận mang khu vực phòng khách, nơi vị trí các món đồ dường như đ.á.n.h dấu .
Tít~
TV bật lên.
Máy đĩa bắt đầu khởi động.
Tên phim “Friday the 13th - Part III” (Thứ Sáu Ngày 13 – Phần 3) hiện lên màn hình LCD, nhạc nền cổ điển từ thập niên vang lên ngay đó.
La Ngục một tay cầm đũa gắp miếng bánh hấp nhân thịt bò và ớt xanh, tay nắm c.h.ặ.t quả tạ kim loại. Cứ mỗi ăn một miếng, nâng tạ một theo nhịp đều.
Trong suốt quá trình ăn uống, ánh mắt của La Ngục từng rời khỏi màn hình, mặc dù bộ phim xem xem hơn 30 .
Không sai .
Cậu thích những bộ phim như từ khi còn nhỏ, đặc biệt là mê hoặc bởi những nhân vật trong đó.
Khác với lớp trưởng và các bạn đào tạo bài bản, La Ngục ngoài giờ học từng ai hướng dẫn. Cậu chỉ thể như nhân vật trong phim, và rèn luyện nó bằng những cách đơn giản nhất. Nâng tạ, gập bụng mang tạ, sấp hít đất, cùng với mỗi đêm chạy bộ 10km trở lên – đó chính là giáo trình rèn luyện của .
La Ngục tin rằng: Chỉ cần kiên trì như , sẽ một ngày, cũng sở hữu hình mạnh mẽ như những kẻ s.át nhân trong phim kinh dị.