Sáu Năm Sau Chia Tay, Luật Sư Hạ Yêu Lại Lần Nữa - Chương 334

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-24 11:47:05
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khí thế lạnh lẽo uy nghiêm , thậm chí còn áp đảo hơn cả cảnh sát thật.

 

Những đứa trẻ còn đ.á.n.h hăng m.á.u lập tức cứng đờ, tất cả dừng tay dám nhúc nhích.

 

Người đàn ông bước lên, đưa tay tách từng đứa , xếp thành một hàng thẳng tắp, động tác dứt khoát, cho phép phản kháng.

 

Giáo viên bên cạnh thấy tình hình cuối cùng cũng định, thở phào một , tức giận : “Các em từng đứa một, đến văn phòng mà còn dám đ.á.n.h , định phản hết ?”

 

Một bé mập mạp ưỡn cổ : “Là Kỳ Gia Diên tay !”

 

Kỳ Gia Diên phản bác: “Cậu bố !”

 

Người đàn ông , lập tức nhíu mày.

 

Chỉ là một động tác nhỏ, nhưng vết sẹo xương mày càng trở nên dữ tợn, khí xung quanh như đông cứng .

 

Anh bước tới mặt bé mập, giọng lạnh như băng: “Mày ai bố? Nói nữa!”

 

Cậu bé mập khí thế của ép đến căng cứng , lắp bắp hồi lâu nên lời. Bỗng nhiên, mắt nó đảo một vòng, chuyển mũi nhọn sang Nhất Nhất bên cạnh, hét lên: “Kỳ Gia Diên thì , nhưng Diêu Thần Lãng chắc chắn bố! Bố nó chạy theo phụ nữ khác , bỏ rơi nó với nó!”

 

Lời dứt, đầu Nhất Nhất lập tức cúi xuống, vẻ bướng bỉnh ban nãy biến mất, sắc mặt ảm đạm, vai cũng sụp xuống.

 

Biên Vũ Đường ngờ một đứa trẻ mười tuổi thể những lời ác độc như , lửa giận bốc lên tận đầu. Cô định bước lên, thì đàn ông nhanh hơn một bước, đặt tay lên vai bé mập, giọng càng trầm càng dữ: “Nào, cho một nữa!”

 

Cậu bé mập dọa đến run rẩy, hốc mắt lập tức đỏ lên, theo bản năng về phía giáo viên cầu cứu.

 

Giáo viên bên cạnh mím môi , hiển nhiên cũng cảm thấy lời của bé quá đáng, can thiệp.

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ

 

“Nhìn khác gì?” Ánh mắt đàn ông lạnh lẽo, hề nhượng bộ, “ bảo mày !”

 

Cuối cùng bé mập chịu nổi nữa, “oa” một tiếng bật , : “Bố là cảnh sát, thường xuyên đến đồn chơi, từng thấy ! Anh giả cảnh sát dọa , sẽ mách bố ! Bố sắp tới !”

 

Vừa dứt lời, cánh cửa gỗ văn phòng “kẹt” một tiếng đẩy từ ngoài , một bóng mặc cảnh phục xanh sẫm bước .

 

Cậu bé mập thấy tới, lập tức như tìm chỗ dựa, còn sợ hãi nữa, lao tới: “Bố ơi, bố đến ! Người giả cảnh sát dọa con, còn hung dữ với con!”

 

Mọi đồng loạt về phía cửa.

 

Biên Vũ Đường căng thẳng, sợ sự việc sẽ phát triển theo hướng tệ hơn. Cô đang định mở miệng giải thích, thì thấy cảnh sát thấy đàn ông, sắc mặt lập tức đổi, thẳng , cung kính gọi một tiếng:

 

“Anh Tự.”

 

Văn Tự liếc viên cảnh sát một cái, ánh mắt dừng bé mập đang co rúm bên cạnh, tiện miệng hỏi: “Con ?”

 

“Vâng .” Viên cảnh sát liên tục gật đầu, “Con , là con .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-nam-sau-chia-tay-luat-su-ha-yeu-lai-lan-nua/chuong-334.html.]

Văn Tự đưa tay véo nhẹ gò má tròn trịa của bé: “Nuôi đấy, tiếc là phẩm chất theo kịp.”

 

Sắc mặt viên cảnh sát cứng , lập tức sang trừng con trai, quát lớn: “Rốt cuộc con gì ở trường?”

 

Thấy cha lạnh mặt, về phía , bé mập càng to hơn.

 

Cô giáo bên cạnh bước tới, với viên cảnh sát: “Trong lớp, em Kỳ Gia Diên và Diêu Thần Lãng bố.”

 

Vừa xong, viên cảnh sát lập tức nổi giận.

 

Không nghĩ ngợi, ông giơ tay tát mạnh mặt con trai, giận gấp: “Con não hả, cái gì cũng dám ! Con ai cũng , nhưng Kỳ Gia Diên bố!”

 

Biên Vũ Đường bên cạnh, chỉ cảm thấy một sự khó chịu khó tả dâng lên.

 

Sao ? Nói Kỳ Gia Diên thì , còn con trai cô thì ?

 

mở miệng định phản bác, thì Văn Tự bên cạnh nhanh hơn một bước. Anh đá một cái đùi viên cảnh sát: “Anh dạy con kiểu đó ?”

 

Viên cảnh sát lảo đảo lùi một bước, cơn đau âm ỉ nơi đùi khiến ông tỉnh , nhận lời và hành động của bao nhiêu thỏa đáng.

 

“Xin Tự, là dạy con , để nó ăn bừa bãi ở trường, thật sự xin .”

 

Văn Tự: “Không xin .”

 

Viên cảnh sát chần chừ, lập tức kéo đứa con đang nức nở , đẩy tới mặt Biên Vũ Đường và Nhất Nhất.

 

Ông giữ c.h.ặ.t con, cúi thật sâu hai con, mặt đầy áy náy: “Vị , còn cháu nhỏ, thật sự xin , tất cả là của . Do bình thường quản giáo lỏng lẻo, mới khiến con trai hiểu quy củ, ăn linh tinh ở trường, những lời tổn thương như . mặt nó xin hai , mong hai đừng để trong lòng.”

 

Nói xong, ông trừng mắt với con trai, quát lớn: “Còn đó gì? Mau xin cô và bạn !”

 

Cậu bé mập dọa đến nước mắt giàn giụa, cúi đầu lí nhí : “Xin , em sai .”

 

Sắc mặt Biên Vũ Đường dịu đôi chút, nhưng cô vội lên tiếng. Cô tới bên cạnh Nhất Nhất, chậm rãi xuống, ánh mắt ngang tầm với con.

 

Vừa nhẹ nhàng lau bụi má con, cô : “Nhất Nhất, họ xin con , con thể chọn tha thứ, cũng thể chọn tha thứ. Dù con quyết định thế nào, cũng về phía con, ủng hộ con hết .”

 

Trong mắt Biên Vũ Đường tràn đầy sự tôn trọng dành cho con, hề vì đối phương là cảnh sát mà ép con nhẫn nhịn cho qua chuyện.

 

Văn Tự khỏi cô thêm một .

 

Người phụ nữ gương mặt trái xoan, cằm và sống mũi thanh tú, trông dịu dàng, tính công kích, nhưng thực khá cá tính.

 

Hai vai Nhất Nhất căng cứng, đôi mắt vốn đầy tủi , khi lời , lộ vài phần kiên cường vượt quá tuổi.

 

“Con tha thứ.” Cậu thẳng , hề né tránh, giọng trong trẻo vang khắp phòng, “ con rõ, bố bỏ rơi con con, mà là con con cần ông nữa!”

 

Lời dứt, văn phòng càng trở nên yên tĩnh.

Loading...