Sáu Năm Sau Chia Tay, Luật Sư Hạ Yêu Lại Lần Nữa - Chương 322

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-23 14:59:29
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hồ Ngọc Phương giường, ánh mắt bình tĩnh nhưng lạnh nhạt:

“Năm đó ông chọn , mù mắt, rõ ràng là tính toán kỹ lưỡng. Chẳng ông thấy mang theo con, nơi nương tựa, dễ khống chế ? Ông cũng thật lòng xem Khê Khê như con ruột, ông chỉ thấy nó và Tô Ý Trúc tuổi tác xấp xỉ, nuôi bên cạnh, nếu chuyện gì, còn thể để Khê Khê chắn cho con gái ông, ví dụ như chuyện liên hôn.”

 

Bị vạch trần toan tính, sắc mặt Tô Hậu Vinh lúc xanh lúc trắng, hồi lâu nên lời.

 

Một lúc , ông ngẩng đầu Hồ Ngọc Phương:

“Muốn chia tài sản cũng , trừ khi cô rút đơn kiện con gái .”

 

Nghe , Tô Vân Khê lập tức bước lên, chắn mặt :

“Chuyện nào chuyện đó, hai việc liên quan, ông đừng hòng đ.á.n.h đồng.”

 

Tô Hậu Vinh đột ngột chằm chằm cô, trong mắt đầy uy h.i.ế.p:

cô sắp ly hôn, bây giờ dám đối đầu với , chẳng dựa nhà họ Hoắc chống lưng ? Đợi cô ly hôn , còn Hoắc Úc Châu chỗ dựa, bóp c.h.ế.t hai con cô còn dễ hơn bóp c.h.ế.t một con kiến.”

 

“Tô tổng nghĩ nhiều , chúng sẽ ly hôn.” Ngoài cửa phòng bệnh, Hoắc Úc Châu chậm rãi bước .

 

Một câu “Tô tổng” khách sáo xa cách của , trực tiếp cắt đứt sạch sẽ chút quan hệ thông gia .

 

Nhìn thấy Hoắc Úc Châu đột nhiên xuất hiện, khí thế hung hăng ban nãy của Tô Hậu Vinh lập tức yếu quá nửa.

 

Hoắc Úc Châu bước đến bên Tô Vân Khê, đưa tay ôm lấy vai cô, lặp :

“Chúng sẽ ly hôn, Tô tổng vĩnh viễn sẽ cơ hội bóp c.h.ế.t cô . Đương nhiên, lui một vạn bước mà , cho dù chúng thật sự ly hôn, vẫn sẽ mãi là chỗ dựa của cô .”

 

Nghe kiên định bảo vệ , trong lòng Tô Vân Khê dâng lên một luồng ấm áp, ánh mắt cũng trở nên vững vàng hơn.

 

“Úc Châu, chuyện hai sắp ly hôn bịa đặt, là hai con họ lén bàn với . Cậu đừng để họ che mắt, đến lúc giống , một tờ thỏa thuận ly hôn đưa đến, ba mươi phần trăm tài sản liền mất sạch.”

 

“Ba mươi phần trăm thì tính là gì?” Hoắc Úc Châu Tô Vân Khê. “Nếu Khê Khê , một trăm phần trăm cũng cho cô .”

 

Tô Hậu Vinh cứng họng.

 

Thật ngờ, Hoắc Úc Châu là kiểu yêu đến mù quáng.

 

“Úc Châu…”

 

“Tô tổng, đừng nhảm nữa. Nếu ly hôn là chuyện chắc chắn, khuyên ông đối xử với vợ cho t.ử tế một chút. Ông t.ử tế thì hợp tác giữa Hoắc thị và Tô thị mới thể t.ử tế. Nếu , mất quan hệ thông gia , dám đảm bảo tiếp theo tập đoàn Tô sẽ xảy chuyện gì.”

 

Đây là lời uy h.i.ế.p rõ ràng.

 

Tô Hậu Vinh hiểu rõ, nếu Hoắc Úc Châu thật sự tay, ông và tập đoàn Tô chống đỡ nổi. Ông thể vì chút bốc đồng nhất thời mà đ.á.n.h mất đại cục.

 

“Được, đồng ý ly hôn, cũng đồng ý chia ba mươi phần trăm tài sản.”

 

Dưới sự gây sức ép của Hoắc Úc Châu, quá trình ly hôn giữa cô – Hồ Ngọc Phương và Tô Hậu Vinh diễn suôn sẻ ngoài dự đoán.

 

Cuối cùng, Tô Hậu Vinh cũng dám gây chuyện nữa, đành nhận thua và ký đơn ly hôn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-nam-sau-chia-tay-luat-su-ha-yeu-lai-lan-nua/chuong-322.html.]

Hồ Ngọc Phương chỉ thành công thoát khỏi cuộc hôn nhân đè nén bà suốt nhiều năm, mà còn nhận ba mươi phần trăm tài sản của nhà họ Tô.

 

Nếu là , bà căn bản dám nghĩ đến điều .

 

Ngày ở nhà họ Tô, bà luôn cẩn trọng từng chút một, sắc mặt khác mà sống, ai mà ngờ giờ đây thể ngẩng cao đầu, rời một cách sạch sẽ, còn nhận khoản bồi thường xứng đáng.

 

“Đều là nhờ Úc Châu.” Hồ Ngọc Phương .

 

, cả hai con đều hiểu rõ, nếu Hoắc Úc Châu chống lưng, tất cả những chuyện căn bản thể xảy .

 

Ngày Hồ Ngọc Phương xuất viện, thời tiết đặc biệt .

 

Tô Vân Khê lái xe đến đón . Hai về nhà ngay mà cùng đến một cửa hàng thú cưng.

 

Ngày Khả Khả Tô Ý Trúc ngược đãi đến c.h.ế.t, Hồ Ngọc Phương đau đớn tột cùng. Bà mang Khả Khả trả cửa hàng thú cưng nơi mua nó lúc , nhờ ông chủ liên hệ dịch vụ tang lễ cho thú cưng, lo liệu việc hỏa táng đàng hoàng.

 

Sau đó, Hồ Ngọc Phương gặp chuyện, nên tro cốt của Khả Khả vẫn kịp mang về.

 

Chủ cửa hàng hôm nay họ sẽ đến, nên đợi sẵn từ sớm.

 

“Đây là tro cốt của Khả Khả.” Ông chủ hai tay đưa một chiếc hộp tro nhỏ tinh xảo cho Hồ Ngọc Phương.

 

Hồ Ngọc Phương nhận lấy, đầu ngón tay khẽ vuốt nhẹ mặt hộp, hốc mắt lập tức đỏ lên.

 

“Khả Khả, xin con, là bảo vệ cho con.”

 

Những ngày ở bệnh viện, mỗi khi nghĩ đến Khả Khả, lòng bà vẫn đau đớn như xé toạc.

 

“Mẹ, đừng buồn nữa, Khả Khả chắc chắn cũng thấy buồn .” Tô Vân Khê ôm lấy , dịu dàng an ủi, “Trước đây mỗi khi buồn, nó luôn lo lắng chạy quanh chân . Bây giờ đừng để nó trời cũng lo lắng chạy vòng vòng nữa. Chúng cùng tiễn nó đoạn đường cuối nhé.”

 

“Được.”

 

Rời khỏi cửa hàng thú cưng, hai con tìm đến một ngọn núi yên tĩnh. Dưới một gốc cây lớn xanh , họ đào một cái hố, đặt tro cốt của Khả Khả , nhẹ nhàng lấp đất , dựng bên cạnh một tấm bia nhỏ.

 

“Khả Khả, con cứ yên ngủ ở đây nhé, cần sợ hãi nữa. Mẹ sẽ thường xuyên đến thăm con.” Sau khi thành việc chôn cất gốc cây, Hồ Ngọc Phương với bia mộ nhỏ của Khả Khả.

 

Gió thổi qua tán lá, phát tiếng xào xạc, như thể là lời đáp của Khả Khả.

 

Hồ Ngọc Phương bật , nhưng là những giọt nước mắt của sự buông bỏ.

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ

 

Rời khỏi núi, Tô Vân Khê đưa trở về căn nhà ở khu biệt uyển phía tây thành phố. Đã lâu ở, căn nhà phủ đầy bụi. Hai con dọn dẹp một hồi lâu mới sạch sẽ.

 

Sau khi thu dọn xong, hai cùng nghỉ trong phòng khách.

 

“Khê Khê, rốt cuộc con và Úc Châu bây giờ là thế nào?” Hồ Ngọc Phương hỏi.

 

Tô Vân Khê nhất thời trả lời , chỉ cúi đầu im lặng.

Loading...