Hoắc Úc Châu chọc : “Chuyện bà giả bệnh , ngoài bác sĩ Trần , còn ai ?”
“Không, bà với ai cả.” Bà cụ vỗ vai Hoắc Úc Châu, “Bây giờ con , ngày mai giữ vững phong độ, tuyệt đối đừng hỏng chuyện.”
“Con sẽ cố.”
“Bà chỉ giúp con đến đây thôi, thời gian , con nhất định dùng hết cách, dỗ cho vợ con vui , ?”
“Vâng, con .”
“ , Khê Khê rốt cuộc vì đòi ly hôn với con?”
Ánh mắt Hoắc Úc Châu dần trầm xuống, lắc đầu: “Con .”
Dừng một chút, cụp mắt, buồn bã thêm: “Có lẽ… là yêu con nữa.”
Bà cụ thấy đứa cháu trai ưu tú xuất chúng của tự tin như , lập tức vui: “Nói bậy! Cháu trai bà ngoại hình ngoại hình, năng lực năng lực, tiền, giải quyết việc, còn dịu dàng chu đáo, thể yêu con chứ?”
Sợ tin, bà cụ còn đếm đầu ngón tay, nghĩ một loạt ưu điểm của , khen hết câu đến câu khác. Khen đến cuối, bà cụ bỗng nhíu mày, như nhớ điều gì, liếc một cái, mang theo ý trách “ nên ”: “Con cái gì cũng , chỉ là kiềm chế, ham quá lớn. Khê Khê đòi ly hôn, vì chuyện sảy t.h.a.i đó ? Hay là con lời bà, nhịn mà động nó?”
Hoắc Úc Châu cảm thấy suy nghĩ của bà bắt đầu lệch, vội vàng : “Không bà…”
“Còn ! Chắc chắn là thế! Phụ nữ sảy t.h.a.i xong, cơ thể yếu, trong lòng cũng khó chịu, gì còn tâm trạng đó? Sao con hiểu chuyện như , nhịn như thế?”
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
Bà càng càng hăng, càng càng cảm thấy đoán đúng, lải nhải trách mắng một hồi, khiến Hoắc Úc Châu cứng họng gì.
Thái dương giật giật, mở miệng giải thích mà thế nào.
Anh vội dậy, luống cuống đỡ bà cụ lên giường: “Bà nội, dù bà khỏe mạnh, nhưng cũng nghỉ sớm, thức khuya. Bà ngủ , con phiền nữa, con đây—”
Nói xong, Hoắc Úc Châu lập tức “chạy trốn” khỏi phòng bà.
Quả nhiên con nên dối quá đáng, nếu , sớm muộn gì cũng tự hại chính .
—
Đêm khuya yên tĩnh.
Hoắc Úc Châu khẽ phòng ngủ. Trong phòng chỉ để một chiếc đèn ngủ ánh vàng ấm áp. Trong ánh sáng mờ ảo, thấy vợ đang đòi ly hôn của dạng tay chân giữa giường lớn, chăn đá xuống cuối chân, nửa bờ vai trắng nõn lộ ngoài.
Trong lòng mềm , ấm ức và phiền muộn trong khoảnh khắc đều hóa thành sự xót xa bất lực.
Anh bước nhẹ tới, kéo chăn tuột xuống, đắp cho cô từng chút một, che kín bờ vai, sợ cô lạnh.
Làm xong tất cả, mới nghiêng bên cạnh cô, ánh đèn ấm, lặng lẽ cô lâu.
Bà nội hỏi , vì cô ly hôn.
, vì chứ?
Trước đây nghĩ cô ly hôn là vì mối tình đầu, nhưng giờ mối tình đầu đó cô dứt khoát đuổi , khả năng loại trừ.
Vậy rốt cuộc là vì ?
Ngón tay khẽ nâng lên, vén lọn tóc vương má cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-nam-sau-chia-tay-luat-su-ha-yeu-lai-lan-nua/chuong-308.html.]
“Khê Khê, hai năm … em thật sự một chút cũng thích ?” Giọng nhẹ như thì thầm.
Tô Vân Khê bên cạnh phản ứng, vẫn ngủ say, thở đều đặn an .
Hoắc Úc Châu thở dài một , như hạ quyết tâm, đưa tay ôm cô lòng.
“Cho dù em thích , cũng nỡ buông tay.”
Giọng mang theo sự quyết liệt đến cùng của tình cảm.
—
Trời hửng sáng, Tô Vân Khê tỉnh.
Cô mở mắt , ánh lập tức chạm yết hầu gợi cảm của Hoắc Úc Châu, đó phát hiện đang ôm c.h.ặ.t.
Tên đàn ông đáng ghét!
Tối qua rõ ràng ai ngủ phần nấy, tuyệt đối vượt giới hạn, mà nuốt lời, thừa lúc cô ngủ mà ôm cô!
Tô Vân Khê tức đến phồng má, định đưa tay đẩy để chất vấn, ánh mắt liếc sang bên cạnh, bỗng phát hiện Hoắc Úc Châu đang ngay ngắn đúng vị trí của , còn cô thì lăn qua gần nửa chiếc giường để áp sát bên .
Xét về vị trí, rõ ràng là cô vượt giới hạn.
Chẳng lẽ… là cô tự chui lòng ?
Chắc chắn là cô tự chui !
Cô hiểu rõ chữ tín của Hoắc Úc Châu, nhưng chẳng lẽ hiểu rõ tư thế ngủ của chính ?
Nếu là cô sai , thì tuyệt đối thể để Hoắc Úc Châu phát hiện.
Tô Vân Khê nín thở, cẩn thận bò khỏi vòng tay , từng chút từng chút dịch về phía , động tác nhẹ hết mức thể.
Tốn bao công sức, cuối cùng cũng lùi về vị trí của , cô thở phào, đầu thì chạm một đôi mắt đen chứa ý .
Không Hoắc Úc Châu tỉnh từ lúc nào, chống tay nghiêng, ánh mắt sâu thẳm cô.
“Anh… tỉnh từ khi nào ?” Tô Vân Khê hỏi.
“Vừa , ngay lúc em bò khỏi lòng .”
Vậy là dáng vẻ “lén lút trốn chạy” của cô , đều thấy hết?
Anh cũng lên tiếng, cứ thế cô chậm chạp dịch chuyển như ốc sên?
Mặt Tô Vân Khê “bừng” đỏ.
Tên đàn ông đáng ghét!
“Tối qua động em.” Hoắc Úc Châu lên tiếng, giọng khàn khàn khi tỉnh ngủ, gợi cảm đến mê , “ em động thì hề nhẹ.”
“Động nhẹ?”
“Ừ.” Hoắc Úc Châu đột nhiên đưa tay, lớp chăn nắm lấy bắp chân thon mịn của cô, “Chỗ của em, chạm chỗ của .”